Chào mừng quý khách đến với Diên Hồng

Giờ đón tiếp : 8h00-12h00 & 14h00-18h00 (7/7)
  Liên hệ : 0968.660.115/0338 34.22.88

All Posts in Category: Cảm nhận về Diên Hồng

Diên Hồng – Người mẹ đỡ đầu giấc mơ tôi

Giống như cái tuổi của tôi, ai cũng nói tôi là khó gần và cực kì khó tính. Được sinh ra là cô em út trong gia đình có 3 chị em, tôi thực cũng được coi là “con gái cưng của mẹ”, và ngay giây phút này tôi cũng là người em trong mái nhà Diên Hồng. Không biết là do duyên trời sắp đặt hay số phận đẩy đưa mà khiến cho 1 cô sinh viên mới ra trường luôn mang trong mình suy nghĩ bỏ nghề như tôi lại chọn nơi đây là nơi bắt đầu, và chọn những người cao tuổi là tình yêu và động lực.

Khi chuyến xe chở tôi đi phỏng vấn ngày hôm ấy đột nhiên không chạy nữa, tôi đã nghĩ rằng nghề không chọn mình, thế nhưng chị Hảo – Quản lí nhân sự đã cho tôi 1 cơ hội đặc biệt để tôi được đặt chân đến đây. Được theo nghề tôi đã chọn và được học những bài học đầu tiên trong cuộc đời của 1 người đang trưởng thành. Thôi chắc cũng là do duyên số.

Nhưng mọi thứ chưa dừng lại ở đấy. Công việc mang tính chất đặc trưng thực sự khiến tôi cảm thấy khó khăn. Mặc dù tôi đã thử tưởng tượng ra việc phải làm quen với phân và nước tiểu nhưng thực tế thì kinh khủng hơn nhiều. Tôi biết rằng con người không bao giờ được lãng phí thời gian để phàn nàn về quá khứ và những thay đổi của môi trường bởi vì thay đổi chính là bản chất của cuộc sống. Vì vậy mà tôi học cách làm quen dưới sự giúp đỡ, chỉ bảo tận tình của các anh các chị điều dưỡng ở đây. Chưa bao giờ tôi từng nghĩ đến ở nơi mang tên viện dưỡng lão – 1 cái tên nghe đã thấy già nua này lại toàn những con người tươi trẻ nhiệt huyết đến vậy. Và tôi cũng chẳng thể học được chữ “ngờ” khi mà nơi đây lại có những người dành cả thanh xuân để chăm sóc và yêu thương những người không cùng huyết thống với mình. Từng ngày từng giờ, nỗi khó hiểu trong lòng tôi ngày 1 vơi đi, khi tôi được tiếp xúc với công việc với đội ngũ điều dưỡng viên tràn trề năng lượng kia, với 1 môi trường làm việc vui vẻ và đặc biệt là những người cao tuổi – những người mà chúng tôi thường gọi với cái tên yêu thương là “các cụ”.

Mỗi người đều có những tình yêu riêng đối với các cụ và những cách thể hiện ấy chẳng ai giống ai. Nhưng đối với tôi, các cụ như là ông là bà, yêu thương các cụ là cách duy nhất để tôi có được thứ tình cảm ông – cháu, bà- cháu, thứ tình cảm thiêng liêng dường như ai cũng có còn tôi thì không. Khi mà bắt đầu biết nhận thức, tôi nhận ra sinh nhật mình trùng với ngày giỗ của bà ngoại. Và đến khi tôi 21 tuổi, bắt đầu trưởng thành tôi cũng nhận ra cách duy nhất để tôi nhớ mặt tất cả ông bà nội ngoại của tôi là nhìn lên những tấm ảnh thờ. Có thể tình yêu của mọi người xuất phát từ tình thương, nhưng với tôi nó là cả 1 thời ao ước, ao ước được ông bà chiều chuộng, yêu thương và hơn tất cả tôi ước có thể nhớ lại những nụ cười rạng rỡ của ông bà mình. Và thật may mắn khi tôi đã chọn Diên Hồng là nơi khởi đầu của sự nghiệp, nơi mà hàng ngày tôi có thể nhìn thấy nụ cười của những người cao tuổi, nơi mà tôi có thể hình dung ra ánh mắt trìu mến của ông bà tôi nhìn tôi. Và là nơi tôi dành trọn cả lòng mình để chăm sóc những người chẳng hề quen biết, bỏ qua mọi thứ mọi khó khăn vất vả, mọi ganh ghét cuộc đời chỉ để yêu thương các cụ thôi. Nghe có vẻ vô lí quá phải không? Nhưng phải sống ở đây thì người ta mới hiểu những điều vô lí này hoàn toàn xảy ra và hoàn toàn có thật.

Tôi sẽ không nhắc đến tương lai, vì nó luôn luôn đến đủ sớm. Tôi cũng sẽ không biết tôi gắn bó với ngôi nhà Diên Hồng này đến khi nào, nhưng chỉ biết hiện tại tôi hài lòng khi ở đây và tôi yêu thương mọi người ở nơi đây. Nếu được chọn lựa thêm lần nữa tôi vẫn sẽ dành riêng 1 phần kí ức để chở đầy nỗi nhớ Diên Hồng -người mẹ đỡ đầu giấc mơ tôi.

Xem thêm

Diên Hồng trong tôi

Tôi tìm em giữa trời thu Hà Nội

Những con đường chen chúc hối hả qua

Ánh nắng xanh chiếu rọi vào nơi ấy

Diên Hồng ơi nồng ấm lắm lòng người.

Tôi bắt gặp hai nội tôi ở đó

Có phải chăng tôi cũng đã mơ hồ

Ông quên tên tôi là đứa cháu nhỏ

Yếu ớt ăn, yếu ớt cả nói cười.

Bên kia bà e dè không dứt khoát

Chẳng lẽ ngồi nghe đến tận sáng mai

Vâng không sao cháu xin bà cứ mặc

Bà kể đi, bà cứ kể đi bà.

Viện dưỡng lão chẳng phải nơi đáng sợ

Lá tươi xanh ắt có lá ngả vàng

Nơi yêu thương được nâng thêm phần ngọt

Trái tim này gắng ngăn giọt lệ rơi.

Tôi chắc chắn mình không hề hối hận

Một con đường trăn trở khúc tương lai

Mộng áo trắng cho tôi nhiều chọn lựa

Chạm em rồi tay muốn gỡ lại thôi.

Diên Hồng cho tôi niềm tin thức dậy

Trái tim hồng luôn thấy ánh bình minh

Thành phố hôm nay tươi đẹp lung linh

Trong ánh mắt thắm tình bao bè bạn.

Dẫu mai này đi bất cứ nơi đâu

Diên Hồng luôn hiện hữu chẳng chia lìa

Ấm áp yêu thương trái tim điều dưỡng

Tay trong tay tha thiết mối tình đầu.

Nguyễn Thị Thu Hà – Bài dự thi “Tuổi trẻ Diên Hồng là thanh xuân của chúng ta”

Xem thêm

Có một thanh xuân mang tên Diên Hồng

“60 chưa phải là già
60 là tuổi mới qua dậy thì
65 hết tuổi thiếu nhi
70 là tuổi mới đi vào đời
75 là tuổi ăn chơi
80 là tuổi yêu người, yêu hoa”

Những câu thơ đó tôi đã từng nghe rất nhiều đâu đó, nhưng chưa bao giờ hiểu hết ý nghĩa. Ngay tại Diên Hồng thân yêu lúc này, các cụ đang cùng đọc cho nhau nghe và cười đùa vui vẻ, chẳng ai còn thấy mình đang ở cái tuổi xế chiều. Khoảnh khắc đó khiến lòng tôi lắng xuống và dường như đã ngộ ra ý nghĩa sâu thẳm trong các câu thơ mà mình vẫn thường nghe.

Cùng các cụ chụp những bộ ảnh trở về thuở cắp sách đến trường

Người ta nói “Đời người 2 lần trẻ con” thực chẳng sai. Có sống, gắn bó với các cụ bấy lâu mới thấy thật thấm câu nói đó. Các cụ ở Diên Hồng người ở đây vài ba năm, người vài tháng nhưng sự thật thì ai cũng có một quá khứ hào hùng, một ngày xưa oanh liệt. Qua những lời tâm sự của các cụ hằng ngày, qua những lời kể, lời nói chuyện của con cháu mỗi khi tới thăm mà chúng tôi hiểu được. Cụ ông móm mém, tay run ngồi cạnh tôi đây cũng một thời đánh Đông dẹp Bắc. Cụ bà, cụ ông đang lẫn lộn, chân không đi lại được kia cũng một thời là ông nọ bà kia. Điều đó khiến tôi ngưỡng mộ, trân trọng và yêu quý vô cùng. Nhưng thời gian tàn khốc đã biến người hùng một thời, chiến sĩ quả cảm chưa từng khuất phục trước bất kỳ tên giặc xâm lăng nào trở thành 1 “đứa trẻ” đúng nghĩa. Khi mà từ việc nhỏ nhất như tự xúc ăn, tự đi vệ sinh, tự uống nước họ cũng không làm được, cũng cần tới bàn tay của các điều dưỡng chúng tôi. Dẫu biết đó là quy luật của tạo hóa mà trong lòng vẫn gợn buồn man mác. Và vì vậy nên đôi bàn tay chăm sóc của chúng tôi – những điều dưỡng viên tận tâm, nhiệt tình và trách nhiệm, những con người làm công việc chăm sóc người già bằng cả trái tim và tuổi trẻ mới cần thiết đến mức nào.

Hướng dẫn các cụ những bài thể dục thật vui nhộn

Sau gần 5 năm gắn bó, cùng ăn, cùng chơi, cùng vui cùng buồn với các cụ có cảm giác nào, có cảm xúc nào mà tôi chưa từng trải qua. Tất cả đều in sâu trong tâm trí, như một phần của tuổi trẻ, để mỗi khi có cơ hội là nhớ lại, là lại kể cho nhau nghe. 

Đau đớn nhất là cảm giác bất lực khi chứng kiến một cụ bà, người mà tôi yêu mến, quý trọng ra đi theo Lệnh của Diêm vương vì tuổi cao sức yếu. Cũng biết Sinh, Ly, Tử, Biệt là quy luật bất biến của tạo hoá, nhưng sao tôi vẫn thấy đau xót như mất đi chính người thân của mình vậy.

Cảm giác phấn khích đến tột cùng khi chăm sóc cho một cụ bà từ khi ăn sonde, nằm liệt và tiến bộ từng ngày từng ngày, sau đó cụ đi lại được, ăn được cơm, sống khoẻ sống tốt như có 1 phép màu vô hình nào đó. Đó cũng là câu chuyện chúng tôi truyền tai nhau và còn nhắc mãi tới về sau. Nhiều người vẫn hay hỏi trong cuộc sống này có cái gọi là “phép màu” không? Với tôi “phép màu” chính là sự cố gắng không ngừng nghỉ, không mệt mỏi, là niềm tin về điều tốt đẹp mà cả chúng tôi và bản thân của cụ tạo ra. Và tất cả được đền đáp bằng 1 thân thể khoẻ mạnh, tự đi lại được, tự ăn tự uống, tự làm điều mình thích. 

Cùng đi dạo và chụp ảnh tự sướng với các cụ nào

Thật tuyệt vời phải không ạ.

Công việc tại Diên Hồng với đầy cảm xúc khác nhau đã khiến cho cuộc sống của tôi thêm ý nghĩa. Đó là cảm xúc bất ngờ, hoan hỷ khi nghe 1 cụ báo tin cháu đích tôn của cụ đã đỗ vào 1 trường đại học danh tiếng. Đó còn là cảm xúc bị trùng xuống khi nghe 1 cụ buồn bã tâm sự là cụ nhớ con, nhớ cháu, tuần này con cụ bận quá không vào thăm cụ đc. Đôi khi là cảm xúc vừa hân hoan, vừa lo lắng khi có đôi cụ sống cô đơn bấy lâu nay, giờ trót dành tình cảm cho nhau rồi cũng có ghen tuông, hờn giận.

Thanh xuân của các bạn là gì? Còn thanh xuân của tôi gói gọn trong tiếng “Ông ơi, ông à. Bà ơi, bà ạ. . .”.  Và việc ở bên chăm sóc các cụ Diên Hồng ở cái tuổi xế chiều chính là 1 phần thanh xuân mà tôi muốn có, muốn gắn bó và lưu giữ. 

Vũ Thị Huệ – Bài dự thi “Tuổi trẻ Diên Hồng là thanh xuân của chúng ta”

Xem thêm

Thanh xuân ở Diên Hồng

Đến với Diên Hồng qua một đợt thực tập, tôi lại có duyên gắn bó lâu dài, người xưa nói quả không sai: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”.

Rồi những năm tháng thanh xuân của tôi bắt đầu ở đó, ở một nơi mà mọi người coi nhau như anh chị em trong gia đình. Diên Hồng có sếp Thắng đa tài, có sếp Nga khéo léo, có sếp Ngân cá tính và sếp Hảo nhiệt tình. Các sếp chị, sếp anh luôn tận tình chỉ bảo, quan tâm đến từng nhân viên. Ở nơi đó, có các anh chị điều dưỡng luôn yêu thương giúp đỡ lẫn nhau, có các chú bảo vệ lúc nào cũng vui vẻ thân thiện, có các cô tạp vụ luôn chăm chỉ nhiệt tình và có các anh chị Bếp nấu ăn siêu siêu ngon.

Có một người bạn đã rất ngạc nhiên khi biết mình làm ở một viện dưỡng lão, làm việc với người cao tuổi. Chắc có lẽ bởi bạn ấy thấy mình vốn dĩ luôn chạy nhảy, muốn mọi thứ sôi động và vui tươi. Và cũng có lẽ, bạn ấy nghĩ rằng làm việc với các cụ trong viện dưỡng lão lúc nào cũng phải trầm lắng, nhẹ nhàng. Thế là mình lại có dịp giãi bày về nhịp sống cực kì vui tươi của các cụ và nhân viên tại Diên Hồng. Các cụ được vui chơi, ăn uống, chăm sóc như thế nào, hăng hái tham gia các trò chơi ra sao. Mình cũng không quên kể về các hoạt động của nhân viên tại nơi đây. Mọi người cùng nhau có những trận bóng nảy lửa, cùng nhau tham gia các hoạt động ngoại khóa, cùng nhau tổ chức các sự kiện cho các cụ, không khí sôi động, hào hứng không kém gì các sự kiện ở nhiều nơi khác. Điều đặc biệt ở Diên Hồng, bạn sẽ thấy được những nụ cười yêu thương đầy hạnh phúc của sự cố gắng, của sự nỗ lực từ chính các cụ sau mỗi giờ tập luyện phục hồi chức năng cùng với sự hỗ trợ của điều dưỡng. Được chứng kiến tình thương mến thương  mà các cụ dành cho nhau như chính những người ruột thịt trong gia đình.

Làm ở Diên Hồng, các cụ đã giúp cho mình hiểu được nhiều điều. Được tâm sự, hỏi han các cụ, được thấu hiểu những mong muốn rất đỗi đơn thuần, giản dị của các cụ để từ đó mình hiểu hơn về chính ông bà của mình. Được thấy các cụ vui khỏe hơn mỗi ngày, các cụ bớt lo âu suy nghĩ và có thêm những người bạn tri kỷ không chỉ mình mà bất kỳ ai được chứng kiến cũng đều cảm thấy hạnh phúc.

Mình đã từng nghe rất nhiều người  kể về tuổi trẻ của họ đã làm những gì cuồng nhiệt như thế nào, đi đến những nơi đâu. Còn mình, mình cũng sẽ kể cho mọi người nghe từng ngày thanh xuân mình đang làm những gì, cuộc sống của các cụ ra sao, các cụ vui mình cảm thấy thế nào. Có thể với nhiều bạn nó rất đỗi bình thường nhưng với mình đó là những ngày tháng của tuổi trẻ làm việc rất nhiệt huyết và sẽ tiếp tục nhiệt huyết hơn nữa.

Thấm thoắt thoi đưa, kể từ ngày mình biết đến Diên Hồng cũng đã gần 2 năm. Lần đầu, với tư cách là một thực tập sinh khi Diên Hồng tròn 3 tuổi. Còn lần này, với tư cách là một thành viên của chính gia đình ấy, mình đã cùng tất cả mọi người chuẩn bị rất nhiều thứ cũng như vài lời tâm sự này để chúc mừng sinh nhật Diên Hồng 5 tuổi. Chẳng hi vọng và mong mỏi gì nhiều, chỉ mong Diên Hồng sẽ luôn phát triển hơn nữa để hướng tới phổ dịch vụ dưỡng lão ở Việt Nam và trở thành một địa chỉ tin cậy để hỗ trợ các gia đình chăm sóc sức khỏe cho các cụ một cách tốt nhất như chính châm ngôn của Diên Hồng vậy, “Sẻ chia trách nhiệm – Vẹn tình yêu thương”.

Với nhiều bạn, thanh xuân là phải đi đây đi đó, phải làm những điều to lớn. Còn với mình, thanh xuân không có gì ngoài sức trẻ được làm điều mình thích với tất cả nhiệt huyết ở Diên Hồng là mình đã có một thanh xuân tuyệt vời rồi.

Cầm Thị Huyền – Bài dự thi “Tuổi trẻ của Diên Hồng là thanh xuân của chúng ta”

Xem thêm

Nụ cười của người cao tuổi chính là thanh xuân của tuổi trẻ

Tôi gắn bó với Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng một thời gian. Đây là lần thứ 2 tôi được đặt cây bút lên để viết bài dự thi chào mừng sự trưởng thành, lớn lên của Dưỡng lão Diên Hồng tròn 5 tuổi với chủ đề “Tuổi trẻ của Diên Hồng là thanh xuân của chúng ta”. Tuy chỉ là một bài viết dự thi nhưng nó cũng nói nên tất cả những gì mà thời tuổi trẻ của tôi đã gắn bó với nghề nghiệp chăm sóc người cao tuổi ở Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng.

Thời còn mới ra trường ai cũng có ao ước mình sẽ được làm việc ở bệnh viện. Tôi đây cũng muốn được làm trong môi trường đó, vì đó là môi trường tốt để cho tôi được học hỏi chữa bệnh cứu sống mang lại niềm vui cho bệnh nhân khác. Vì vậy tôi chia tay Diên Hồng để tiếp tục theo đuổi ước mơ của mình. Thế nhưng tôi cũng chỉ làm ở bệnh viện được 1 thời gian vì cuộc sống bộn bề khiến tôi phải dừng ước mơ đó lại. Tôi không làm ở bệnh viện không phải tôi không làm được mà trái lại còn làm tốt. Thời gian làm ở bệnh viện giúp tôi học hỏi được rất nhiều cách xử lý cấp cứu mà Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng đang cần đến. Vì vậy quyết định quay trở về ngôi nhà dưỡng lão xưa mà trước đây tôi đã từng gắn bó để tiếp tục cống hiến tuổi trẻ của mình.

Ở đây bệnh nhân hay còn gọi cách khác là Người cao tuổi mà tôi đang chăm sóc hàng ngày nó khác với môi trường bệnh viện mà trước đây tôi đã làm, ở đây Người cao tuổi mỗi người có một bệnh tình khác nhau không ai giống ai. Nhiều người hay bạn bè và cả người thân của tôi nghĩ rằng làm dưỡng lão chẳng học hỏi đúc rút được kinh nghiệm gì trong y học. Nhưng tôi lại học được một điều là biết chăm sóc Người cao tuổi mà rất ít người làm được việc này đó là chăm sóc từng cách ăn uống vệ sinh, nghỉ ngơi và sinh hoạt thể dục thể thao hàng ngày của các Cụ. Điều tôi đáng tự hào rằng mình học trong môi trường bệnh viện được những gì tôi đã đều áp dụng và xử trí cho Người cao tuổi, những pha cấp cứu ban đầu cần thiết ở mọi lúc mọi nơi trong Diên Hồng. Từ đó tôi đã từ bỏ ước mơ mà tuổi trẻ của mình để theo đuổi dưỡng lão Diên Hồng đến cùng, tôi muốn được đi học nhiều hơn nữa về chuyên môn chăm sóc Người cao tuổi và phục hồi chức năng cho những ai đang cần tới tôi, thì dưỡng lão Diên Hồng đã tạo điều kiện cho tôi thực hiện ước mơ của mình, cho tôi một khóa học đào tạo phục hồi chức năng sau tai biến và đột quỵ tại một bệnh viện lớn. Tuy nó không phải là một khóa đào tạo dài ngày mà chỉ có 4 ngày thôi, mà tôi học được bao nhiêu điều biết tại sao Người cao tuổi sau khi tai biến hay đột quỵ cần phải phục hồi chức năng ngay để cho họ có thể làm những công việc sinh hoạt hàng ngày của mình. Làm ở Diên Hồng tôi thấy đáng buồn một điều rằng những cụ tai biến khá lâu mà người nhà không biết cách phục hồi chức năng sớm nên không thể hồi phục, đi lại như bao nhiêu người khác được mà phải ngồi xe lăn mãi mãi, nhưng đáng tự hào rằng tôi đã phục hồi cho họ biết cách vệ sinh răng miệng, rửa mặt, tự xúc cơm và cầm đồ vật lên…, đó là cái mà tôi đang làm được tại sau khi Diên Hồng đã tạo điều kiện cho tôi một khóa học ý nghĩa. Khi tôi với các bạn phục hồi cho các cụ nhiều lúc cũng nản trí lắm, tạo quá nhiều áp lực vì các cụ đều là bệnh người già không chịu hợp tác và sợ đau những chúng tôi đã rất kiên nhẫn chịu đựng để cho họ, ít ra cũng phải vận động làm được những cái cơ bản mà sinh hoạt hàng ngày thường làm.

Có những Người cao tuổi bị trầm cảm không nói chuyện với ai nhưng khi vào dưỡng lão Diên Hồng được chúng tôi chăm sóc từ A-Z kể cả ngồi nói chuyện cả buổi với cụ mà không thấy phản hồi gì và dỗ dành ăn cũng không ăn, đến ngày thứ 3 chúng tôi tiếp xúc với cụ thấy cụ đã tiến bộ lên rất nhiều rằng đã biết nở nụ cười với chúng tôi và đã tự ăn uống, khoảng 1 tuần sau thì cụ đã quen và bắt đầu đưa đi dạo cụ bắt đầu cởi mở trò chuyện, chúng tôi đã thấy mình thành công và giờ cụ ở được 2 tháng tất cả lối sống sinh hoạt cụ đã tự làm, chứ nhiều bạn trẻ thấy vậy sẽ từ bỏ luôn nhưng chúng tôi làm ở Diên Hồng đây sẽ không từ bỏ mà phải kiên trì “Vì tuổi trẻ là để mang lại tiếng cười niềm vui cho người khác”. Ở đây không chỉ các cấp lãnh đạo ngoài ra còn các bạn đồng nghiệp và các cụ ai cũng cởi mở nhiệt huyết cho công việc chăm sóc Người cao tuổi tại Diên Hồng đó là những điều mà tôi thích và cũng chính là tôi chọn Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng là ngôi nhà thứ 2 của mình vì vậy tôi và các bạn phải phấn đấu nhiều hơn nữa để cho Diên Hồng phát triển mạnh mẽ hơn đó chính là sức mạnh tuổi trẻ thanh xuân của mình đầy nhiệt huyết mà tôi muốn dành cho Diên Hồng từ những bàn tay tuổi trẻ của chúng tôi. Vì vậy hãy chọn dưỡng lão Diên Hồng để được chúng tôi chăm sóc một cách tốt nhất.

Năm nay Diên Hồng đã đạt được nhiều thành tích xuất sắc với những mục tiêu đã đề ra, để chào mừng ngày thành lập 5 năm của dưỡng lão Diên Hồng đó là một cách đáng tự hào nên chúng ta cần phải cố gắng để Diên Hồng có tầm nhìn vươn xa ra toàn thế giới. Vì thế tuổi trẻ của chúng ta không ngại ngần gì về chăm sóc Người cao tuổi vì Người cao tuổi cũng như những người thân của chúng ta trong gia đình.

“Vì tuổi trẻ là phải cho đi niềm vui và mang tiếng cười đến cho tất cả mọi người”


Đào Quang Đức – Bài dự thi “Tuổi trẻ Diên Hồng là thanh xuân của chúng ta”

Xem thêm

Viện dưỡng lão dưới cái nhìn của chính người già

Khi nhắc đến viện dưỡng lão, người ta thường nghĩ đến những điều kinh khủng. Vì nhiều người vẫn quan niệm đưa cha mẹ vào đó là “đày đọa”, muốn rủ bỏ trách nhiệm. Nhiều người vẫn có cái nhìn ái ngại cho dù là các cụ tự nguyện vào sống trong viện dưỡng lão. Nhưng để hiểu hơn về cuộc sống ở nơi đây thì không gì hay hơn là đến tận nơi để cảm nhận và nghe chính người già đang sống trong môi trường ấy chia sẻ.

Vừa bước đến Diên Hồng đã nghe xa xa đâu đó tiếng các cụ cười nói rôm rả. Sau bữa sáng là các hoạt động tự do, bàn này các cụ ông đang chơi cờ. Ông Lâm giơ tay lên chống cằm, khuôn mặt đăm chiêu tính toán, suy nghĩ từng đường đi nước bước. Xen lẫn vào không khí căng thẳng là tiếng lách cách va chạm của quân cờ trên mặt bàn. Bàn bên kia các cụ bà ngồi chuyện trò hỏi han nhau: “tối qua bà có ngủ được không”, “hôm nay bếp nấu đồ ăn ngon nhỉ, bà có ăn hết suất không?”, “nhìn bà dạo này lại khỏe ra đấy nhé”. Hay là những nụ cười vui sướng trên khuôn mặt rạng rỡ khi khoe rằng hôm nay con cháu vào thăm mình.

Thời gian rảnh rỗi các cụ rủ nhau chơi cờ.

Vui nhất là gặp và nói chuyện với bà Liên (Hà Tĩnh). Bà đã vào Trung tâm được gần nửa năm. Hai mắt bà nheo lại, khuôn mặt đăm chiêu hồi tưởng lại cái ngày mà bà quyết định sẽ vào viện dưỡng lão. “Hàng xóm bảo bà đừng có vào trong đấy, trong đấy bẩn thỉu mà cái gì cũng thiếu thốn. Nhưng vì con cái khuyên nhủ nhiều quá, dù rất sợ nhưng bà cũng vào ở thử một thời gian xem thế nào”. Nhớ ngày đầu đến trung tâm, bà mang theo rất nhiều đồ, tay cầm cái gối, nách kẹp cái chăn, trong túi thì toàn đồ lỉnh kỉnh, đến cả cái khăn mặt, bàn chải, chậu rửa bà cũng mang theo vì sợ trong đó không có. Tới nơi, bạn điều dưỡng đưa bà đi thăm quan một vòng, bà ngạc nhiên đến độ không thốt nên lời. Và bà cứ hỏi đi hỏi lại: “Đây là viện dưỡng lão đấy à?” Bà chia sẻ: “Vì con cái bận không chăm sóc được cho bà, nên bà vào viện dưỡng lão. Thật lòng mà nói thì cũng nhớ con, nhớ cháu lắm, nhưng vào đây cho con cái yên tâm làm việc, rồi thi thoảng chúng nó vào thăm mình. Các cháu điều dưỡng cũng ngoan lắm, bà coi như con cháu trong nhà”.

Mỗi lần có các bạn tới chơi là bà Liên vui lắm.

Hay như trường hợp của bà Oanh (Hà Nội) vì con bà hay phải đi công tác xa, không thể chăm sóc được cho bà, thuê người giúp việc tầm 1 tuần thì không ai làm, mà để bà ở nhà một mình thì không yên tâm. Vì thế gia đình đã tham khảo và đưa bà vào Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng theo hình thức chăm sóc ngắn hạn. Vừa qua, con cái bà đi nghỉ lễ 2/9 nên gửi bà vào trung tâm. Bà kể, khi bạn bè đồng nghiệp của bà biết bà vào viện dưỡng lão thì ai cũng hỏi thăm. Có người còn bảo sao nhà bà có điều kiện thế lại để cho bà vào đây. Nhưng bà bảo: “Tôi vào viện dưỡng lão là đi nghỉ dưỡng đấy, ở đó sạch sẽ khang trang lắm, lại được chăm sóc cẩn thận, hàng tuần có bác sỹ kiểm tra sức khỏe định kỳ, các cháu điều dưỡng thì tận tình chu đáo”.

Ăn sáng xong các cụ tranh thủ xuống tầng 1 đi dạo.

Ông Đại cười cười, hài hước kể lại: “Ông vào Diên Hồng để thăm một người bạn sống ở đây, ông thấy thích môi trường như thế này, có những người bạn cùng trang lứa, cùng vui chơi theo kiểu tuổi già, đúng kiểu nghỉ dưỡng. Không chần chừ gì cả, ông quyết định vào trung tâm luôn”. Rồi thậm chí có cụ còn “trốn”, làm thủ tục vào trung tâm rồi mới báo với con cháu.

Diên Hồng nơi tình bạn thăng hoa.

Đến với Viện dưỡng lão Diên Hồng, người già không chỉ được chăm sóc về mặt sức khỏe, có bác sỹ khám bệnh định kỳ, có chế độ ăn đầy đủ dinh dưỡng, phù hợp với từng loại bệnh lý mà còn được chăm sóc về đời sống tinh thần, được chia sẻ, tâm sự, được vui chơi làm điều mình thích. Đi đến cái tuổi gọi là gần hết đời người rồi thì cuộc sống chỉ cần giản đơn như thế, có người bầu bạn sớm tối, con cháu có thể thăm vào cuối tuần hay lễ Tết thì thì còn gì hạnh phúc hơn với người già.

Xem thêm

Diên Hồng tình yêu trong tôi

“Diên Hồng “là cái tên mang cả một bầu trời dịu dàng và hy vọng. Nơi có những con người sống và làm việc với tấm lòng nhân ái và đầy nhiệt huyết, đó là nơi mà tôi không được sinh ra nhưng tôi chắc chắn đây là nơi mà tôi trưởng thành.


Đến với ngôi nhà Diên Hồng từ tháng 3 năm 2018, tôi lần thứ 2 bước vào trận chiến mưu sinh. Trải qua nghề tư vấn khách hàng tại một phòng khám, nơi tôi buộc mình phải nói những lời không xuất phát từ tâm. Tám tháng làm việc là tám tháng tôi cảm thấy áy náy và bất an với những gì mình đã nói mình đã làm, không thể ở lâu hơn được nữa tôi quyết định đi tìm một chân trời mới. Được sự giúp đỡ của bạn bè tôi biết đến Diên Hồng.

Có những đồng nghiệp luôn quan tâm giúp đỡ nhau

Chập chững những bước đầu tiên, tôi được các bạn nơi đây truyền lửa, truyền nhiệt huyết và truyền kinh nghiệm. Thời gian trôi qua nhờ vào những đồng nghiệp ở cơ sở 1 mà tôi trưởng thành và cứng cáp hơn đó cũng là hành trang để tôi cống hiến sức trẻ và tuổi thanh xuân cho ngôi nhà Diên Hồng. Tôi và 4 đồng nghiệp nữa được sếp tin tưởng cử sang cơ sở 2, nơi đây với 5 anh chị em luôn hòa đồng, đoàn kết, chúng tôi cùng nhau lan tỏa tình yêu thương, sự chăm sóc nhiệt tình ân cần và chu đáo,đúng như tiêu đề của Diên Hồng “chăm như chăm người thân”.

Được cùng cười, cùng vui với các cụ

Các bạn đang thắc mắc công việc của chúng tôi là gi chăng? Nói nhỏ cho các bạn nghe nhé, chúng tôi là những điều dưỡng chăm sóc người cao tuổi đấy ạ. Nghe có vẻ lạ, nhưng thật vậy đấy đây là một nghành hoàn toàn mới, mới với chính đất nước chúng ta và mới với nơi tôi được sinh ra “Hà Nội”. Nhưng các bạn đừng lo mặc dù mới nhưng công việc này không hề khó đâu nhé! Chỉ cần có đầy đủ năm phẩm chất của Điều Dưỡng Diên Hồng: Thấu hiểu – Tôn trọng – Tận tâm – Trung thực – Trách nhiệm, thì chẳng có điều gì có thể làm cho các bạn đâu ạ.

Ngày đầu bước sang cơ sở 2, ngôi nhà Diên Hồng chỉ có vẻn vẹn 15 cụ với vật chất và nguồn lực nhân viên còn thiếu, trải qua một năm với sự thay đổi chóng mặt của xã hội và con người, hiện nay tôi tự hào thông báo cho các bạn biết cơ sở 2 chúng tôi đang chăm sóc gần 80 cụ và 1 đội ngũ nhân viên hùng hậu. Để có được thành tích như hôm nay không thể không nói đến Ban lãnh đạo của Công ty, với những con người trẻ về tuổi nhưng không trẻ về kinh nghiệm và kiến thức. Luôn cho chúng tôi chủ động trong công việc, thoải mái góp ý, đề xuất các nguyện vọng và sáng tạo, chính trong môi trường làm việc như thế tôi đã yêu nghề và quý nến các cụ khi nào không hay.

Yêu thương người già, chăm như chăm người thân

Mỗi cụ đến với ngôi nhà Diên Hồng đều có một lý do riêng, nhưng khi được các bạn điều dưỡng ở đây chăm sóc thì dù đó là lý do gì đi chăng nữa thì nó không còn quan trọng. Dường như các cụ cảm nhận được sự tận tâm, ân cần, niềm vui ấm áp như một gia đình khi ở nơi đây. Mỗi một ngày chăm sóc các cụ là một ngày tình yêu thương của tôi dành cho nơi này được đong đầy, từ lúc nào đó tôi không còn coi đây là nơi làm việc nữa mà coi đây là ngôi nhà thứ hai của tôi. Nơi có những người anh em thân thiết, luôn tư vấn và giúp đỡ khi tôi cần, quan tâm khi tôi mệt, động viên khi tôi buồn, trong cuộc sống chỉ cần vậy thôi là đủ các bạn ạ.

Diên Hồng nơi bắt đầu yêu thương và trao gửi niềm tin, đây sẽ là nơi tôi gắn bó, còn các bạn thì sao? Hãy tìm cho mình một nơi mà bạn có thể cống hiến cả tuổi thanh xuân nhé.
Chúc các bạn may mắn

Bài dự thi cuộc thi “Tuổi trẻ Diên Hồng là thanh xuân của tôi”

Nguyễn Thị Hạnh

Xem thêm

Có một Diên Hồng ở đầu cầu bên ấy

Quãng đường gần 20km từ nhà đến Diên Hồng phải trải qua mấy lần nắng, mấy lần mưa, vài lần tắc đường, phải đạp xe đạp điện lên một chiếc cầu thật là cao, rồi lại tuột dốc (có phanh) khi xuống cầu. Sẽ là nói dối nếu mình nói rằng mình không cáu gắt vì tắc đường, không mệt mỏi khi leo dốc hay không khó chịu vì bị mưa tạt. Nhưng ở đầu cầu bên ấy có gì mà có thể khiến mình quên đi những bực tức, xua tan được những khó chịu và mệt mỏi của mình như vậy?

Ở đầu cầu bên ấy có các cụ như ông bà của mình vậy

Ở đầu cầu bên ấy có các cụ ông, cụ bà ở Diên Hồng đang chờ chúng mình. Là những lời chào đón niềm nở: “Các con đến rồi à!”, “Có bị mưa ướt không?” của ông bà. Là những nụ cười khi tham gia trò chơi, những cái nắm tay thật chặt, những câu chuyện về gia đình, tâm sự mà ông bà tin tưởng chia sẻ cho chúng mình. Là những lần ông bà giục “Về sớm đi không lát lại mưa to, các con về cẩn thận nhé!”.  Là lời chúc thân tình “Các cháu học tập tốt, công tác tốt nhé!”.

Cùng nhau vui chơi, cùng nhau ca hát

Ở đầu cầu bên ấy có các anh chị điều dưỡng lúc nào cũng mở cửa cho chúng mình vào, dù hôm trước có trêu anh chị đến mức bị dỗi. =)) Là sự nhiệt tình giúp đỡ, hướng dẫn của anh chị. Nhìn các anh chị chăm sóc ông bà chu đáo như người thân, mình cũng học được nhiều điều để về chăm chính ông bà của mình. Là chị bé bé tóc ngang vai hò mấy đứa “vào trong sảnh ngồi không ướt” khi thấy chúng mình đứng lúp xúp đợi nhau trong trời mưa ngoài cửa trung tâm, tận tình chỉ bảo chúng mình những kinh nghiệm trong nghề.

Cùng với các cụ làm điều mình thích

Ở đầu cầu bên ấy còn có bác bảo vệ tốt bụng của trung tâm. Có những ngày trời đang nắng đổ mưa bất chợt, dựng xe ở ngoài trời, trong lòng chắc mẩm là mũ và áo mưa thế nào cũng ướt hết. Nhưng đến lúc về lấy xe thì hóa ra bác bảo vệ đã cất mũ áo cho từ bao giờ. Có những ngày nắng đổ mồ hôi, bác lại bảo “mấy đứa uống cốc nước vối đi.”

Cùng Ban giám đốc chụp ảnh kỷ niệm

Một tháng thực tập 13 buổi, vậy mà cũng đã xong buổi thứ 13 rồi. Vừa mới thân, vừa mới thương, mà giờ đây đã phải chuyển sang giai đoạn nhớ. Xin gửi lời cảm ơn tới Diên Hồng, tới từng con người thân thương đã cho chúng mình một quãng thời gian thực tập đáng nhớ và tràn đầy niềm hạnh phúc. Với những dòng ngắn ngủi này, mình chưa thể diễn tả hết sự đáng yêu ở nơi đây, cũng chưa thể nhắc đến tất cả những con người mến thương ở nơi này. Vì vậy nếu muốn cảm nhận được hết những điều tuyệt vời ấy, hãy đến với Diên Hồng nhé!

Tô Thùy Dương

Xem thêm

Hẹn Diên Hồng ngày trở về

Vậy là khép lại một tháng thực tập ở Viện dưỡng lão Diên Hồng. Nghĩ thì lâu mà trôi qua nhanh quá. Một tháng nhen nhóm trong tôi thật nhiều cảm xúc kỷ niệm.

Phải lòng Diên Hồng từ lần đầu đến thăm, một không gian ấm cúng, hiện đại, trang trọng mà gần gũi. Có lẽ bởi không gian ấy, khiến chúng tôi thoải mái hơn trong việc xin thực hành ở đây.

Được tham gia hoạt động cùng các cụ và mọi người

Nếu cảnh vật của Viện dưỡng lão Diên Hồng để lại cho tôi ấn tượng thì con người Diên Hồng lại cho những cảm xúc khó quên. Con người Diên Hồng dễ thương lắm, mấy đứa lần đầu đi thực hành cứ lơ, nga lơ ngơ khiến các chị phải chỉ bảo từng tý một. Ấy thế mà các anh chị nhiệt tình lắm, anh chị điều dưỡng nào cũng hỗ trợ chúng tôi tổ chức hoạt động rồi luôn nói câu “cảm ơn các em” mỗi khi chúng tôi ra về. Một câu nói đơn giản lại để lại cho chúng tôi sự biết ơn. Biết ơn vì các anh chị luôn hết lòng giúp đỡ và luôn tạo động lực cho chúng tôi cố gắng làm tốt hơn.

Được cùng các cụ vui chơi

Một tháng thực tập ở Viện dưỡng lão Diên Hồng, có những lúc áp lực vì nghĩ phải làm gì để các cụ vui, phải làm gì cho không khí sôi nổi. Với một đứa sinh viên còn thiếu kinh nghiệm thì đây quả thật là một bài toán khó. Khó nhưng không có nghĩa là từ bỏ. Mỗi người mỗi ý rồi chúng tôi đã cùng nhau tổ chức được một vài hoạt động dành cho các cụ. Có thể nó chưa thật sự tốt, có thể nó chưa thật sự vui nhưng nó là sự cố gắng. Và thứ mà chúng tôi nhận lại được những tình cảm giản dị ông bà dành cho, những nụ cười vui vẻ của ông bà khi chơi cùng chúng tôi. Chỉ thế thôi là đủ.

Được tự tay làm những món quà lưu niệm gửi Diên Hồng

Viện dưỡng lão Diên Hồng khiến tôi thay đổi hẳn suy nghĩ không nên đưa ông bà vào viện dưỡng lão. Bởi ở đây tôi thấy các anh chị tận tình chăm sóc, tôi thấy nụ cười của ông bà khi những hoạt động được diễn ra. Từ sức khỏe đến tinh thần của ông bà đều được quan tâm chu đáo.

Tạm biệt Diên Hồng rồi, sẽ nhớ lắm những khoảnh khắc cùng ông bà chơi trò chơi, nhớ nụ cười nhớ cả những giọt nước mắt mỗi khi ông bà xúc động. Nhớ những lúc dỗ dành ông bà ăn cơm, nhớ những câu chuyện mà ông bà kể. Nhớ cái bánh ông bà cố ép phải cầm, ông bà bảo quý mới cho. Nhớ các anh chị điều dưỡng dễ gần dễ mến.

Vậy đấy, một tháng trôi qua, giản dị mà ý nghĩa, mệt nhưng vui và xứng đáng. Một tháng để học thêm nhiều thứ và nhận ra nhiều điều.

Cảm ơn Diên Hồng, hẹn ngày trở lại!

Nguyễn Thị Thanh Hải

Xem thêm

Cô điều dưỡng trẻ “bén duyên” với viện dưỡng lão

Người ta nói nghề nghiệp là cái duyên, không ai có thể yêu thích công việc ngay từ buổi đầu. Đặc biệt là ngành điều dưỡng, vất vả khó nhọc, thời gian dành cho người bệnh còn nhiều hơn dành cho gia đình, nhất lại là điều dưỡng trong viện dưỡng lão, phải yêu nghề, tâm huyết lắm thì mới làm được.

Tôi ghé thăm Viện dưỡng lão Diên Hồng 2, từ xa bóng dáng của người con gái ấy đã thu vào trong tầm mắt. Dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn len lỏi giữa hàng xe lăn để đưa đồ ăn sáng cho các cụ. Người con gái ấy chính là chị Hồng Thơm (Điều dưỡng trưởng cơ sở 2 Viện dưỡng lão Diên Hồng). Chị đến với Viện dưỡng lão từ những ngày đầu mới thành lập, là một trong số những người vun trồng hạt giống đầu tiên lên mảnh đất Diên Hồng.

Chị Thơm đang xoa bóp cho cụ bà

Chị nghiêng nghiêng mái đầu, mắt nhìn xa xăm kể lại 5 năm trước. Khi chị vừa mới ra trường và đang ở nhà chờ đợi một suất biên chế vào nhà nước, duyên phận lại đưa chị đến với Diên Hồng. Qua một người bạn, chị biết đến trung tâm. “Hồi đó khi nghe đến viện dưỡng lão thì thấy nó xa lạ lắm, chỉ được nghe trên ti vi, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm ở đây. Người ta bảo ở đó đáng sợ và kinh khủng lắm nhưng khi đến trung tâm ấn tượng với mình là rất sạch sẽ, khang trang, trông như một khách sạn”, chị Thơm chia sẻ.

Cùng các cụ đi dạo sáng sớm

Khi làm ở đây chị phải học rất nhiều thứ, công việc không còn ngồi ôm đống bệnh án, bơm tiêm như ở Bệnh viện mà thay vào đó là tã bỉm, cho ăn, tắm rửa vệ sinh. Với một cô gái trẻ như chị thì mọi thứ trở nên thật khó khăn. Chị bật cười, giọng hóm hỉnh kể lại lần đầu tiên chị đóng bỉm cho các cụ “Lúc đó chẳng có ai dạy cho mình là phải thay bỉm như thế nào, bắt đầu từ đâu cả. Mọi thứ là do mình tự tìm tòi ra, có lần thì đóng ngược, lần thì đóng lệch, lâu dần thì thành quen. Có như thế thì mình mới học được thêm nhiều điều”.

Tổ chức những hoạt động thật vui vẻ và ý nghĩa cho các cụ

Các cụ ở trong viện dưỡng lão trẻ cũng có, già cũng có, mỗi người mang trong mình căn bệnh khác nhau nên suy nghĩ, thái độ cũng khác nhau. Nhưng có một điểm chung là sâu thẳm bên trong đều có một ngọn lửa yêu thương và hy vọng đang âm ỉ cháy. Chị lấy điện thoại đưa cho tôi xem những bức ảnh của các cụ, chị nói “Ở Diên Hồng mình cảm nhận được tình yêu thương của các cụ, rất mộc mạc và chân tình. Nó chỉ đơn giản là những lời quan tâm động viên, hỏi thăm mỗi khi mình ốm đau hay chỉ là ngồi nghe các cụ tâm sự về cuộc đời. Rồi những lúc có đồ ăn ngon các cụ lại gói ghém để dành cho các cháu”. Thứ tình cảm thật tự nhiên, trong sáng và thuần khiết.

Được tham gia những khóa đào tạo để nâng cao kiến thức và tay nghề

Chị Thơm cho biết để “trở thành một điều dưỡng viên trong viện dưỡng lão, không chỉ cần kiến thức mà nó còn đòi hỏi phải làm bằng cả trái tim, cho đi mà không cần nhận lại”. Có cụ thì khó tính, gặp ai cũng mắng chửi. Có cụ thì bị lẫn, nhớ nhớ quên quên. Có cụ thì ngồi nói chuyện một mình cả ngày mà không chán. Mỗi cụ là một câu chuyện, đừng thấy đó là phiền phức. Càng các cụ khó mình càng phải quan tâm, chăm sóc và để ý đến các cụ hơn. Khi đã làm bằng cả trái tim thì cái mình nhận lại nhiều hơn một một công việc được trả lương. Các bạn điều dưỡng của Diên Hồng vẫn luôn cố gắng để mỗi ngày trôi đi, các cụ được sống ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn và khỏe mạnh hơn. Mỗi ngày sẽ là một kỷ niệm khó quên với các cụ.

Chị Thơm đang ngồi bên bàn xếp thuốc, mái tóc bay bay, những vạt nắng tinh nghịch nô đùa trên vai áo. Chị lại tiếp tục với công việc thường nhật của mình. Lòng tự nhủ chị đang giúp các cụ duy trì sức khỏe để tham gia được hết các hoạt động cùng nhau trong Diên Hồng.

Xem thêm