Chào mừng quý khách đến với Diên Hồng

Giờ đón tiếp : 8h00-12h00 & 14h00-18h00 (7/7)
  Liên hệ : 0968 660 115/0338 34 22 88

All Posts in Category: Diên Hồng trong tôi

Xuôi dòng nhật ký Diên Hồng

Ngày nắng oi, tháng mưa rào… 

Kể từ ngày chân ướt chân ráo bước vào trung tâm theo lời rủ rê của con bạn thân đến nay đã được 9 tháng. Khoảng thời gian đó không phải quá dài, nhưng có lẽ cũng đủ để em cảm nhận được vô số những cung bậc cảm xúc, cũng như một số tình cảm đặc biệt dành cho nơi đây.

Ngày phỏng vấn là ngày đầu tiên em đến Diên Hồng, mà hôm đó còn là sinh nhật em cơ? Bản thân em hôm đó không tự tin lắm đâu, vì hôm ấy trời mưa, mà mưa là đen đủi nên em dậy sớm lắm, trang điểm sương sương rồi đi thắp hương các cụ cầu mong cho qua phỏng vấn để không bị thất nghiệp mùa dịch. Mẹ em thấy vậy cũng lo lắng hỏi: “Mày tự đi được không con hay TRƯỢT?” Mẹ kỳ ghê. Ỏn ẻn trên con chiến mã màu xanh từ 7h45. Em vừa đi vừa mò đường, em nói muốn nhụt chí, nhưng nghĩ để đi làm với Lê Anh, cô bạn thân của em, là em lại có động lực luôn.

Kim Uyên, Lê Anh chụp ảnh lưu niệm cùng cụ bà trong cuộc thi Hoa hậu Cao Niên.

Vào phòng để phỏng vấn thì em gặp nhân sự, điều dưỡng trưởng, rồi chị Phó Tổng. Mà ai cũng nhẹ nhàng, ân cần nên em không thể nào cười hô hố như công nông lên dốc được, em cười bẽn lẽn hiền khô luôn. Sau vòng phỏng vấn là em được dẫn đi thăm quan trung tâm, đi “du lịch” theo tour luôn ấy.

Rồi ngày đi làm cũng đến. Đến đây thì các anh chị lấy ghế ngồi đi, em kể cho anh chị nghe công việc của em. 

Em được anh Quang Đức cho lên tầng 2 trải nghiệm công việc. Úi giời ơi tầng 2 thì các cụ siêu tuyệt vời, khỏe mạnh, minh mẫn. Vì buổi đầu nên chị trưởng tầng Nguyễn Như bảo em đi theo xem các chị làm và dạy những việc nhỏ như thay ga, phát cơm, phát bữa phụ, khăn giấy và dọn dẹp. Ngày thứ 2 thì em xuống tầng 1 với trưởng tầng Nguyễn Mùi, nghe sương sương là các cụ phải hỗ trợ hoàn toàn, có NCT đặt sonde dạ dày và sonde tiểu. Trong đầu em nghĩ “zời ơi, chuyên môn đây rồi”. Nhưng mà bắt tay vào làm thì em nhận ra thực hành nó khác hẳn với lý thuyết nên là chân tay cứ lóng nga lóng ngóng, đến em còn thấy mình làm vướng chân vướng cẳng đến các anh chị. Tự bản thân em thấy đuối và muốn bỏ cuộc sau 3 ngày thử việc, cơ mà em nghĩ Lê Anh làm được thì em cũng sẽ làm được nên là cố gắng ở lại.

Sau 6 ngày “bơi” dưới tầng 1 với chị Nguyễn Mùi và các anh chị khác, em được anh Quang Đức cho lên tầng 2 một ngày để nhẹ nhàng hơn, rồi búng viu 1 cái lên tầng 5. Tại đây thì dưới sự đào tạo của chị Trần Chinh, em học được cách vận chuyển các cụ ra xe lăn. Không những thế em còn học lỏm được phần tắm mà ngố quá nên chả vào đầu được bao nhiêu.

Sau 5 ngày ở tầng 5 thì em lại được thả xuống tầng 2 hai ngày. Sau đó em lên tầng 4 làm với trưởng tầng Trần Phương. Anh cũng hướng dẫn về các triệu chứng mà NCT hay gặp như huyết áp cao, huyết áp thấp, sặc, mệt mỏi. Cuối cùng anh điều dưỡng trưởng cho em xuống tầng 3 với chị Nguyễn Hạnh, ở đây em được đào tạo tắm bài bản luôn, ta nói quả chốt hạ chất lượng vô cùng. Với tất cả sự chỉ bảo, hướng dẫn của anh chị và sự hỗ trợ về mặt lý thuyết của Lê Anh và Hương Hạ thì em đã trở thành điều dưỡng viên chính thức vào ngày 13/09/2020 sau 1 tháng học việc.

Kim Uyên – MC chương trình Hoa hậu Cao Niên 2021

Thực ra thì công việc hằng ngày cũng chỉ có vậy thôi! Sáng thì họp giao ban về tình hình các cụ trong đêm. Sau đó thì đi nhận bữa sáng, hỗ trợ NCT ăn sáng, tắm, vệ sinh cá nhân, lau người thay quần áo, sau đó là xoa bóp. Những cụ có điều kiện hơn thì sẽ đăng ký gói phục hồi chức năng ở tầng 1, hơi bị xịn luôn vì có máy mát xa, đá muối Himalaya ngâm chân, rồi châm cứu. Bên cạnh đó thì sẽ có bữa phụ theo gia đình. Bẵng đi thôi là đến bữa trưa, ăn trưa xong thì tụi em, những điều dưỡng viên, sẽ hỗ trợ NCT uống nước, lau miệng sạch rồi đưa các cụ vào “khuê phòng” để nghỉ ngơi.

Ting ting. Đến buổi chiều thì hỗ trợ vệ sinh rồi đưa NCT ra phòng sinh hoạt chung và dùng bữa phụ. Mà bữa phụ ở trung tâm phong phú lắm, hôm thì sữa, hôm thì chè, khi bánh ngọt, khi là hoa quả, có hôm thì là sữa chua bổ sung men tiêu hóa luôn. Với một số NCT bị tiểu đường thì thay vào đó là sữa tươi và sữa chua không đường, hơi bị đảm bảo cho sức khỏe luôn. Rồi lại có những hoạt động giải trí theo phân công kế hoạch: tô tranh, nhặt hạt, tập thể dục, tung bóng, ném bóng … vân vân và mây mây nhiều không kể xuể. Mà các hoạt động của trung tâm trend lắm, như giới trẻ luôn ý.

Kim Uyên cùng các cụ làm đèn lồng hanmade chào đón Trung Thu.

Ngoài ra trung tâm còn có chuyên mục Radio để NCT và cán bộ nhân viên có thể thưởng thức, nắm bắt tình hình của trung tâm luôn. Em là em khoái mục này lắm, fan “guộc” luôn ấy. Mỗi lần phát radio là căng tai nghe xem đây là giọng ai, trả lời câu hỏi thử thách như nào và mục đích chính là coi xem có ai nhắn nhủ gì không mà chả có ai gửi lấy cho em lấy một lời nhắn. Đó, một hồi thôi là đến  bữa chiều của NCT rồi, sau đó thì tụi em hỗ trợ NCT vệ răng miệng rồi đi về phòng, về giường nghỉ ngơi.

Một ngày làm việc ở đây là như thế đấy ạ, sáng ra em cứ thắc mắc bao giờ mới hết một ngày mà ngoảnh ra ngoảnh vào đã hết veo. Mệt có, vất vả có, nhưng thấy các cụ ăn ngon, ngủ tốt, cười hớn hở là mệt mỏi cũng được xua tan.

Kim Uyên được các cụ và nhân viên quý mến.

Để người cao tuổi được chăm sóc tốt nhất, còn có sự đóng góp của bếp, của tạp vụ và của cả các phòng ban khác. Bên dinh dưỡng thì phải nói tuyệt vời luôn, vì làm 2 thực đơn cho 2 tuần, thay đổi bữa ăn sao cho ít bị trùng lặp và đủ chất. Bếp đôi khi còn đáp ứng cả một số nguyện vọng nhỏ nhoi của cán bộ nhân viên. Khâu vệ sinh thì phải nói chuẩn bàn tay người phụ nữ của gia đình, gọn gàng tinh tươm, sạch bóng luôn.

Thưa các anh các chị, các bác vừa rồi là tâm sự sương sương của em về Diên Hồng thui ấy ạ. Chứ Diên Hồng nhiều điều tuyệt vời lắm, anh chị phải sống và làm việc cũng như hòa mình vào nhịp sống của Diên Hồng mới thấy nó tuyệt vời thế nào. Anh chị nghe tới đây đã thấy đói chưa ạ, bếp đang làm món thịt lợn chiên xù á, em xin phép dừng ở đây để đi xuống xin ăn vụng đây ạ, các anh chị cũng nghỉ ngơi ăn uống ạ rồi khi nào em sẽ kể cho anh chị nghe về Diên Hồng nữa nha. Và sau tất cả thì em muốn nói rằng : “Diên Hồng trong tôi – thực sự TUYỆT VỜI”

Nguyễn Thị Kim Uyên – Giải bài viết hài hước nhất Cuộc thi Diên Hồng trong tôi.

Xem thêm

Thước phim kỷ niệm

Ngoảnh lại đã thấy gần một năm kể từ ngày nó đến Diên Hồng.

Có lẽ nó nhớ nhất là thời gian quay MV Diên Hồng Ca. Thời gian đấy chắc độ nửa tháng, khoảng thời gian làm việc chung trở thành sợi dây gắn kết mọi người. Lúc đó hai chị em lúc nào cũng mong giữ được bản sắc của Liên quân, mong mọi người đều được xuất hiện, đều được thể hiện bản thân. Một MV có vẻ hơi “tham” một chút nhưng với nó là tròn trịa. Không kể già trẻ, không kể bộ phận, vì ai cũng cố gắng để có một MV trọn vẹn nhất.

Khoảnh khắc trong chương trình Tết nay.

Đó cũng là khoảng thời gian nó mới vào, còn nhiều bỡ ngỡ, nhờ việc quay MV nó như phát hiện một “chân trời mới”. Phát hiện cô chú anh chị ai cũng thật đáng yêu. Nó chẳng nghĩ cô chú lại mang đến cho nó một bất ngờ to đùng đến thế. Ai nghĩ rằng cô Thu U60 lại duyên dáng làm các cháu cứ cười lăn cười bò mãi. Còn các anh, các chị phải nói rằng thật sự thương, thật sự yêu cái nhiệt tình của mọi người, hết chạy bên này đến chạy bên kia, nắng ơi là nắng vẫn cố gắng. Một MV vẻn vẹn vài phút nhưng lại là biết bao sự cố gắng và bao bài học. Ở tập thể ấy, mỗi người bỏ đi một chút cái tôi, nhường nhau một chút, đoàn kết một chút là tập thể vững mạnh và kết quả sẽ trọn vẹn. Yêu Liên quân!

MV là để chào mừng sinh nhật Diên Hồng 6 tuổi và điều đương nhiên là nó đã có một sinh nhật 6 tuổi thật đáng nhớ. Cảm giác bồi hồi lắm. Một năm trước, nó vẫn là một sinh viên thực tập đùa với chị Nga là chúng em có được dự sinh nhật 5 tuổi không? Thế mà đến 6 tuổi nó được góp phần vào việc chuẩn bị sinh nhật. Nhìn thấy Diên Hồng lớn mạnh từng ngày bỗng nhiên nó thấy thật tự hào. Chắc đây là cảm giác “thuộc về”.

Sau sinh nhật là team building 2020, một chương trình cho nó trưởng thành hơn một chút. Bài học lớn nhất nó rút ra là “muốn đi nhanh thì đi một mình còn muốn đi xa thì đi cùng nhau”. Nó tin rằng mỗi siêu nhân Diên Hồng sau team building sẽ hiểu nhau hơn và gắn bó với Diên Hồng hơn. 

Kỉ niệm cùng sự kiện team building

Ấn tượng sâu nhất với nó chắc chắn là Hoa hậu Cao Niên Diên Hồng 2020. Nhìn  nụ cười lấp lánh của các cụ mà nó hạnh phúc theo. Suốt một thời gian dài các cụ kể nhau nghe rồi háo hức mong chờ đến ngày chung kết. Cụ này thì chuẩn bị áo quần, bà bảo bà còn thiếu đôi giày nữa. Cụ này thì bảo cháu in cho bà bài “Như có Bác Hồ” để bà hát. Có cụ thì tâm sự bà chẳng có tài năng gì chắc bà thi may vá. Thấy các cụ như vậy, bản thân nó cũng háo hức hồi hộp không kém gì. 

Ngày chung kết đến, câu nói khiến nó cứ nghĩ mãi không thôi “Phụ nữ phải yêu bản thân mình trước khi yêu người khác”. Quả thật phụ nữ đẹp và hạnh phúc khi biết yêu bản thân mình! Kết thúc cuộc thi là giây phút vỡ òa khi Hoa hậu đăng quang. Đối với riêng nó các cụ được tỏa sáng khi ấy là điều trọn vẹn nhất! Dư âm của cuộc thi vẫn còn rất lâu sau đó. Các cụ vẫn khoe hôm ấy mình được mặc đẹp, có bà thì vẫn không tin là mình được giải.

Lại là chương trình Tết cùng hội chị em.

Dành vài dòng cuối để kể về Tết Nay. Tết Xưa cũng vậy, Tết Nay cũng thế, nó luôn cảm nhận được sự quan tâm của Diên Hồng dành cho các cụ. Một không gian Tết sôi động để các cụ được trải nghiệm và được hoài niệm. Nụ cười cứ mãi vấn vương trên những gương mặt già nua. Tết Nay tuyệt vời nhất là kết nối được các thế hệ. Có lẽ các bạn trẻ đến Tết Nay Diên Hồng cũng sẽ yêu ông bà của mình hơn, cũng sẽ thấy các ông bà thật đáng yêu. Ông bà ở Diên Hồng cũng sẽ hiểu hơn về thời đại mới, hiểu hơn về “bọn trẻ” qua những lời tỉ tê tâm sự.

Điểm qua thôi, bởi có lẽ thước phim kỷ niệm này chỉ có bản thân nó mới hiểu hết các giá trị. Ai cũng có những thước phim kỷ niệm của riêng mình để nhớ để thương. Thước phim ấy sẽ nối dài, Diên Hồng vẫn ở đấy lại không ngừng phát triển và chúng ta sẽ ngày càng trưởng thành. Duy chỉ có một điều ai cũng nhớ, Diên Hồng đã và đang khiến chúng ta thương nhớ!

Nguyễn Thị Thanh Hải – Cuộc thi Diên Hồng trong tôi.

Xem thêm

Cái nhìn định mệnh

Vài năm trôi qua nhưng đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày định mệnh ấy.

Một buổi chiều cuối tuần của một con bé sinh viên năm cuối, thong thả đi qua từng khu nhà, thả hồn trên những phiến lá. Và rồi, tôi bất chợt vừa lướt qua một cái gì đó. Theo phản xạ quay lại nhìn thì đằng sau phiến lá là dòng chữ “Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng”. Ấn tượng ban đầu là nghe cái tên đã thấy hay hay rồi. Từ khi tôi tình cờ nhìn thấy tấm biển đó của trung tâm, tôi lập tức suy nghĩ sau này mình phải xin vào đó để làm việc. Sau khi tốt nghiệp, điều đầu tiên tôi làm là tìm thông tin tuyển dụng, may mắn khi đó cơ sở 2 vừa thành lập nên tôi đã mạnh dạn đặt gạch ngay và luôn. Vì suy nghĩ của đứa sinh viên mới ra trường mà, cái gì không nhanh là người khác có mất, nên mình phải tranh thủ thôi.

Cô gái ấy cùng các cụ chuẩn bị cho chương trình Tết

Bước chân ra trường với những kiến thức chỉ có trên sách vở, tôi lo lắng nhiều hơn là mừng. Nhưng tôi tự nhủ, chắc các cụ già ở đấy cũng như ông bà của mình thôi. Nhưng không ạ, làm việc rồi mới thấy được chăm sóc các cụ minh mẫn, khoẻ mạnh là một điều cực kỳ may mắn lắm rồi. Nhìn các cụ tôi lại nghĩ đến ba mẹ mình khi về già, tôi lại thấy thương ba mẹ mình, rồi lại thấy thương các cụ nhiều hơn. 

Thời gian thấm thoắt trôi, ngoảnh lại thì tôi cũng gắn kết với Diên Hồng được 3 năm. Mỗi ngày đi làm là một điều thú vị, được gặp đồng nghiệp, được gặp các cụ, cứ hễ nghỉ 2-3 ngày là thấy nhớ rồi. Ở đây tạo cho tôi cảm giác thân quen gần gũi như một gia đình vậy. Phải chăng ở một môi trường tạo ra nhiều niềm vui, nhiều năng lượng tích cực thì sẽ làm cho con người ta thấy thoải mái, muốn gắn kết lâu dài. 

Tham gia Hội thao Olympic Diên Hồng

Vì đây là nơi đầu tiên tôi làm việc nên cảm xúc cứ như lần đầu tiên yêu vậy, cái nào cũng là mới. Khá là nể phục Diên Hồng khi mà đều đặn trong năm đều có các hoạt động thường niên cho người cao tuổi, nào là Olympic, nào là hoa hậu cao niên, rồi lại còn tổ chức chợ Tết nữa chứ,…toàn các hoạt động ý nghĩa. Không chỉ bản thân tôi mà có lẽ tất cả mọi người cũng đều thán phục.

Dĩ nhiên làm gì có con đường nào mà trải đầy hoa lá mãi đâu, để có môi trường phát triển thì đồng nghĩa phải có những thử thách. Nếu là bạn thì bạn sẽ chọn đương đầu hay từ bỏ, còn đối với tôi đã là một công dân của Diên Hồng thì lúc nào cũng phải trong tư thế sẵn sàng đương đầu mọi thử thách. Hiện nay cả thế giới đang phải gồng mình để chiến đấu với đại dịch, bản thân tôi không phải ở chiến tuyến nhưng tôi và các siêu nhân Diên Hồng sẵn sàng là hậu phương vững chắc cho xã hội, cho người cao tuổi đang sinh sống tại Diên Hồng.

Xem thêm

Tôi yêu Diên Hồng một cách thật nhẹ nhàng

Mỗi buổi sáng thức dậy, cứ nghĩ sắp được đến Diên Hồng, sắp được gặp mọi người thì lòng tôi lại vui sướng lạ thường. Vừa tới cửa trung tâm, đã thấy chú Sơn, chú bảo vệ, đang pha một ấm nước vối tươi. Bên cạnh là các ông bà đang vui vẻ ngồi nhâm nhi, vừa uống trà, vừa ngâm thơ, nhìn ngắm không gian thoáng mát. Những bông hoa hồng khoe sắc thắm, thơm nức mũi hay những con trâu đang thong dong gặp cỏ, khung cảnh buổi sáng mới thật yên bình. Các ông bà ngồi thì thầm, nói chuyện với nhau về Diên Hồng, về cuộc sống hiện tại trong viện dưỡng lão. Phòng ốc thì sạch sẽ, gọn gàng. Ăn uống thì đúng giờ giấc, thực đơn lại được thay đổi thường xuyên, đủ dinh dưỡng nên các ông bà không bị chán. Ngày nào cũng được các bạn nhân viên theo dõi sức khỏe, xoa bóp và tập luyện phục hồi chức năng, đạp xe, ngâm chân.

Không những thế các cụ còn được tham gia các hoạt động vui chơi giải trí. Nào là Cuộc thi Hoa hậu Cao niên, Olympic, Rung chuông vàng, Chợ tết, làm lồng đèn Trung Thu,… Tôi thấy những hoạt động đó thật bổ ích, giúp cho đời sống tinh thần của các cụ thêm phong phú và nhiều ý nghĩa. Không những thế còn giúp rèn luyện sức khỏe, nhanh tay nhanh mắt, nhanh trí vận động giúp xương cốt dẻo dai hơn.

Điều dưỡng Hằng cùng các cụ ở Diên Hồng tham gia Olympic

Với khẩu hiệu: “Chơi hết sức, vui hết mình, đã chơi là không bao giờ bỏ cuộc” bởi vậy các cụ lúc nào cũng vui vẻ và hào hứng. Thông qua các hoạt động của trung tâm tình cảm của các cụ đươc gắn kết với nhau hơn. Đặc biệt là các cụ và nhân viên cũng ngày càng thân thiết yêu thương nhau. Có cụ bảo: “Ở nhà tôi buồn lắm, không vui như ở đây, con cháu thì đi làm, đi học hết, ở nhà có mỗi thân già. Còn vào đây thì có các ông bà, có các cháu nhân viên, có người trò chuyện, bầu bạn”. Nhìn nụ cười của các cụ mà chúng tôi cảm thấy ấm áp.

Những cái nắm tay, ôm ấp, những câu chuyện vui của các cụ mà tôi được nghe hàng ngày cho tôi biết đây không chỉ là ngôi nhà thứ 2 của các cụ mà còn là ngôi nhà thứ 2 của tôi. Lúc đầu tôi nghĩ viện dưỡng lão sẽ rất buồn chán và tẻ nhạt nhưng từ khi làm ở đây tôi thấy môi trường dưỡng lão không hề như thế. Dưỡng lão Diên Hồng là nhà của các cụ, của chúng tôi, là nơi hòa đồng thân thiện, và vui vẻ.

Điều dưỡng Nguyễn Hằng – Bài dự thi Diên Hồng trong tôi

Xem thêm

Những người đồng nghiệp đáng yêu

Tôi, một đứa nhân viên mới, chân ướt, chân ráo vừa đến Diên Hồng. Mặc dù đã làm việc nhiều nơi nhưng tôi cảm nhận được Diên Hồng thật đặc biệt, tất thảy con người ở đây đều nhiệt tình, nồng hậu và đáng yêu.

Ấn tượng của tôi bắt đầu từ ngày phỏng vấn. Trước khi đến trung tâm để phỏng vấn, tôi được bạn Cầm Huyền gửi địa chỉ cơ sở 2 bằng link bản đồ chi tiết. Lúc đến cửa tôi được chú Sơn, chú bảo vệ nhiệt tình chỉ dẫn. Sau đó được bạn Quang Đức phỏng vấn trong phòng điều hòa mát lạnh, giữa cái nắng của mùa hè mà được ngồi phòng điều hòa thì sướng thật sự. Tuy bạn ấy có hơi lầy lội, nhưng nếu tinh ý, bạn sẽ thấy những điều bạn ấy nói đều không thừa.

Phỏng vấn xong, tôi được Thanh Hải đưa đi thăm các tầng và các cụ. Có một câu nói của bạn làm tôi rất ấn tượng: “Rồi chị sẽ nảy sinh tình cảm với nơi đây”. Sau vài ngày thì học hội nhập, các bạn sẽ biết đội ngũ nhân sự hành chính dễ thương đến mức nào.

Tôi bắt đầu làm việc từ tầng 3, được gặp “cô giáo Thảo”, bởi vì chị ấy là người đầu tiên hướng dẫn tôi. Tiếp đến là chị Nguyễn Hằng “gấu trúc”, chị ấy chính là cánh tay đắc lực khi ở bất kỳ tầng nào. Bạn Nguyễn Nhung thì chất phác “từ trong ra ngoài”, còn Minh Huyền thì với vẻ ngoài xinh xắn và cũng rất nhiệt tình. Cô gái Lê Anh thì nhanh nhẹn như một chú sóc. Và cuối cùng người tôi gặp ở tầng 3 là Văn Quảng tóc xù, nói thế thôi chứ bạn ấy là soái ca trong lòng các cụ bà đấy.

Tiếp theo là tầng 1, ở đây tôi được gặp chị Nguyễn Hạnh. Chị nhiệt tình chỉ dạy cho tôi từ những điều nhỏ nhất. Kế bên là có cô Kim Quy ở phòng thể chất. Có lẽ người mà tôi ấn tượng nhiều nhất chính là cô, vì tình cờ tôi phát hiện cô có cùng ngày sinh với tôi. Cùng làm với cô là bạn Trần Hoa, chúng tôi hay gọi là bác sỹ Hoa. Bạn ấy cực kỳ ngoan và lễ phép, nhưng cũng đừng để vẻ ngoài đó đánh lừa. Cô bé ấy có thể cà khịa cả thế giới đó.

Sau đó là chị Tạ Dung, lễ tân, chị thích cây cối, thích hoa hồng. Nếu được gặp giám khảo của cuộc thi hoa khôi Diên Hồng 2020, tôi sẽ đề xuất thêm hạng mục hoa khôi thân thiện “Nature Queen”. Và tôi tin chị sẽ ẵm trọn giải đó.

Sau khoảng thời gian đầu làm việc, tôi nhận ra ở Diên Hồng có một điều thạt đáng quý, đó là tinh thần hỗ trợ lẫn nhau. Buổi chiều sau khi xong việc ở tầng 1, tôi được phân công hỗ trợ cho đồng chí Ngọc Phương tầng 2. Chú bộ đội này rất nhiệt tình và dễ mến. Sau khi đã mắc hết màn cho các cụ, bạn ấy còn tranh thủ hướng dẫn tôi một số công việc khác của tầng.

Một thời gian sau tôi làm trên tầng 5. Nhắc đến tầng 5 là nhắc đến cặp đôi Song Như. Chỉ cần 2 bạn là có thể đảm bảo công việc cả tầng một cách trôi chảy rồi. Một cụ bà ở tầng 5 đã nói nhỏ với tôi: “Bà rất hài lòng với 2 bạn này, cẩn thận, chu đáo nên ngày nào bà cũng ‘đút lót’ cho quả dưa chuột, quả cam”.

Lê Phương trên tầng 6 cũng vậy, bạn nhẹ nhàng, chu đáo, tỉ mỉ. Dù hơi ít nói nhưng tôi phải công nhận, nụ cười của Phương thật đẹp.

Cuối cùng là Sếp của tôi. Sếp tôi không hề khó tính như những vị Sếp trong truyền thuyết, là rất chan hòa, thân thiện. Sếp Phó thì hay “bao” anh chị em quà chiều hoặc tráng miệng. Còn Sếp Tổng sẽ khiến bạn ấn tượng ngay từ lần gặp đầu tiên, vì nếu may mắn bạn sẽ gặp Sếp đang loay hoay sửa ống nước, hoặc đang chỉnh điều hòa. Lần đầu của tôi cũng “may mắn” như vậy. Vô tình tôi thấy Sếp hớt hải cầm cây quạt tích điện lên cho một cụ ông, Sếp còn đau đáu lo sợ ‘không biết quạt có đủ điện để chạy hay không’.

Gần đây tôi cũng mới biết có một đôi “uyên ương”, đó là vợ chồng chú Thiệu, cô Hạnh. Nhìn cô chú đèo nhau về đi ăn “Buffet” mỗi ngày trong ánh chiều tà thật là một cảm giác khó tả.

Tôi mới vào Diên Hồng được thời gian rất ngắn thôi, nhưng Diên Hồng trong tôi là như vậy đấy. Là những đồng nghiệp vui vẻ, đáng yêu, là người Sếp gần gũi, quan tâm nhân viên. Và cuối cùng là cảm ơn vì đã cho tôi được đồng hành cùng với các bạn.

Lê Thị Ngọc Hoa – Giải ba cuộc thi viết Diên Hồng trong tôi

Xem thêm

Diên Hồng – người bạn luôn đồng hành cùng tôi

Tôi đến với Diên Hồng trong một ngày đầu xuân đầy nắng và gió. Nơi mà giờ đây tôi đã quyết trao trọn tình yêu, sự gắn bó của mình. Và hơn hết niềm tin đã mách bảo tôi rằng nơi đây tôi sẽ thành công.

Nhớ ngày mới đến còn rụt rè bỡ ngỡ như một đứa trẻ trong lần đầu tiên đi học. Ấy thế mà đã thấm thoát gần được ba năm. Thời gian tuy không dài nhưng đối với tôi nó lại là khoảng thời gian đáng nhớ và đẹp đẽ nhất.

Dưới mái nhà Diên Hồng là những cụ ông, cụ bà xa lạ, không hề quen biết, nhưng cũng chính mái nhà ấy đang ươm mầm cho những yêu thương mới. Yêu thương giữa chúng tôi, những người điều dưỡng viên, và các cụ. Chúng tôi xem ông bà ở đây như chính ông bà của mình vậy. Và công việc mà chúng tôi đang làm, không chỉ là trách nhiệm mà còn là tình cảm, thứ tình cảm thiêng liêng của gia đình.

Chúng tôi luôn chăm sóc các cụ tận tâm nhiệt tình chăm lo đến từng bữa ăn giấc ngủ, mỗi khi mà trái gió trở trời là chúng tôi lo lắm, lo các cụ mệt, các cụ ốm thì thương lắm. Mỗi khi tôi nghỉ, hay về quê không được gặp các cụ, không được nghe các cụ nói là nhớ lắm chỉ mong mau chóng đi làm để được gặp các cụ thôi, tâm lúc nào cũng hướng về các cụ.

Các anh chị em nhân viên cũng vậy, tuy không cùng cha cùng mẹ, nhưng khi đã đến với Diên Hồng chúng tôi đều coi nhau như anh chị em một nhà. Cùng nhau chia sẻ từng chút đồ ăn, cùng ăn, cùng làm và cùng nhau chia sẻ niềm vui nỗi buồn của cuộc sống.

Còn các anh chị sếp ở Diên Hồng thì luôn quan tâm, chăm lo đến đời sống nhân viên, thưởng phạt phân minh. Sau hơn hai năm công tác tại Diên Hồng cơ sở 1, tôi may mắn được Ban lãnh đạo lựa chọn để chuyển sang cơ sở 2 làm việc. Với tôi đó là một bước tiến mới, một cơ hội mới để tôi có thể phát triển bản thân, phát triển năng lực của mình. Lúc đầu chuyển sang môi trường mới, tôi sợ sẽ gặp nhiều khó khăn, bỡ ngỡ, nhưng con người ở Diên Hồng nơi nào cũng đều thân thiện, hoà nhã làm cho tôi thấy yêu mến nơi này biết bao.

Với mục tiêu cố gắng trở thành viện dưỡng lão lớn nhất miền Bắc và tiến ra cả nước, Diên Hồng đã và đang được mở rộng hơn rất nhiều. Với nhiều cơ sở mới khang trang sạch đẹp, đầy đủ tiện nghi để phục vụ cho nhu cầu ngày càng cao của các cụ và đem đến cho các cụ sự chăm sóc tốt nhất. Tôi đã dấn thân, đã gắn bó và trưởng thành cùng nơi này. Đến thời điểm này, tôi sẽ dõng dạc mà nói rằng Diên Hồng chính là người bạn đồng hành trong cuộc sống của tôi. Tôi yêu Diên Hồng.

Xem thêm

Vườn hoa Diên Hồng

Cuộc sống là một vườn hoa đầy màu sắc với đủ loại hương, giống như Diên Hồng cũng là một vườn hoa rực rỡ. Và những người điều dưỡng viên chính là những chú ong chăm chỉ, luôn cần mẫn, chắt chiu từng giọt mật ngọt cho đời.

Trong vườn hoa đó có sắc Hồng của sự quan tâm, là sẻ chia từng miếng bánh, trái cam khi mà con cháu mang vào nhưng cụ chẳng nỡ ăn một mình.

Có màu Đỏ của sự kiên định. Đó là quyết tâm phải đứng lên, phải tự đi bằng chính đôi chân của mình, rời xa chiếc xe lăn để mỗi ngày các cụ lại cố gắng luyện tập thêm một chút.

Có màu Vàng của hạnh phúc khi chiến thắng chính bản thân mình. Đó là nụ cười của cụ ông 105 tuổi trong lần đầu tiên nhận chiếc huy chương Olympic, hay là giọt nước mắt hạnh phúc của cụ bà chân tay run rẩy nhưng vẫn cố tự xúc ăn.

Có màu Xanh của hy vọng, của niềm tin. Mỗi sớm mai thức dậy, các cụ thấy mình vẫn khỏe mạnh vào ngày mai tươi đẹp hơn, để mỗi sớm mai cụ lại yêu đời hơn, ca hát nhiều hơn, nói chuyện nhiều hơn, và cụ tin vào những người đang chăm sóc cụ hằng ngày.

Còn có màu Trắng của sự tinh khiết, của sự lưu luyến một trái tim ngừng đập. Trái tim ấy đã kiệt sức sau nửa thế kỷ cống hiến cho đời, và sau quãng thời gian an hưởng tuổi già.

Chúng tôi, những nhân viên của Viện dưỡng lão, vẫn không ngừng làm cho vườn hoa đó thêm toả sắc hương, để mỗi bông hoa, mỗi màu hoa thêm trọn vẹn.

Nếu ai hỏi: Diên Hồng trong bạn là gì? Thì một chú ong như tôi sẽ thấy: Diên Hồng có sôi nổi của tuổi trẻ, có trầm lặng của tuổi già. Đó là ngôi nhà thứ 2 cho tôi, cho người cao tuổi, để rồi một sớm mùa thu khi gió heo may kéo về, bà Hiền, bà Lăng chỉ kịp khoác lên mình chiếc áo, rồi đi vội xuống đường cho kịp cùng các cụ uống chén chè, nói nốt câu chuyện còn dang dở. Là góc ban công đầy hoa và nắng, để những sớm mai cùng cụ Năng cụ Liên hoà mình vào những năm tháng cuối của cuộc đời. Và là những hành lang chạy dài để níu bám cho những cụ ông, cụ bà chỉ còn đôi chân và đôi tay run rẩy.

Diên Hồng trong tôi là như thế, một vườn hoa với từng ngõ ngách thân thuộc, là tình yêu, là hạnh phúc.

Vũ Thị Huệ – Giải ba cuộc thi viết Diên Hồng trong tôi

Xem thêm

Bén duyên thú vị của cô điều dưỡng trẻ

Cuối cùng, tôi cũng được trở thành một cô nhân viên mới của Diên Hồng. Nói vui một chút, thì con đường đến Diên Hồng của tôi cứ như Đường Tăng đi lấy kinh vậy, phải trải qua 9981 kiếp nạn mới đến bờ thành công. Người ta thường bảo rằng: “Quá tam ba bận”, nhưng có lẽ vì niềm đam mê khó hiểu, và vì quyết tâm mãnh liệt nên dù thế nào, tôi cũng chọn Diên Hồng để gửi gắm tâm huyết của mình.

Còn nhớ cái ngày rời xa cánh cổng trường đại học, tôi vẫn là một cô sinh viên với vô vàn những bỡ ngỡ, loay hoay đi kiếm tìm cho mình một công việc ổn định. Và rồi, tình cờ một cô bạn cùng lớp rủ tôi đến Diên Hồng. Tìm hiểu về trung tâm, tôi nhận ra nhiều điều hay và ý nghĩa, thấy các cụ được tổ chức nhiều hoạt động như chơi trò chơi, chợ Tết,… Nhân viên thì toàn người trẻ trung, năng động nên tôi đã đánh liều một phen lấy hết quyết tâm đi phỏng vấn. Sau 5 lần 7 lượt bị con covid trì hoãn thì tôi đã được đi làm…

Ngay từ khi đi phỏng vấn, anh chị bảo rằng công việc khá vất vả, nhưng lúc đó tôi chưa hiểu hết được cho đến khi đi làm. Chúng tôi làm từ những công việc nhỏ nhất là cắt móng chân, móng tay, bón cho ăn,… đến việc nặng là cấp cứu các cụ trong sự nguy kịch. Nhưng có lẽ, chính sự đáng yêu của các cụ đã biến thành niềm vui, khiến mọi người quên đi vất vả.

Lúc đầu còn nhiều bỡ ngỡ, nhưng nhờ có sự giúp đỡ của anh chị tôi dần quen với công việc. Tôi thấy công việc mình đang làm có thật nhiều thú vị và niềm vui, chỉ bằng việc được các cụ nhớ tên thôi là tôi đã vui cả ngày rồi. Dần dần khi gắn bó thân thiết hơn thì được nghe các cụ tâm sự về nghề nghiệp, về ngày còn trẻ của mình. Và tôi chợt nhận ra, trước khi trở thành 1 cụ già với trí nhớ không còn minh mẫn thì họ cũng đã từng là những người đánh đông dẹp bắc, đã từng có một thời trẻ đầy vang dội và nhiệt huyết.

Khi đi làm, tôi cũng đã vài ba lần bị các cụ mắng, thậm chí cả đánh nhưng tôi luôn dặn bản thân phải thật bình tĩnh và nghĩ rằng “Các cụ cũng như ông bà mình”. Và mình phải dành tình yêu, sự cảm thông, thấu hiểu cho họ thì họ mới yêu thương và chia sẻ với mình được.

Viện dưỡng lão nhưng lại khoác trên mình đầy sự trẻ trung. Thoạt tiên, ai cũng nghĩ dưỡng lão là nơi khiến con người ta già nua đi, là nơi người già sống với nỗi cô đơn, buồn tẻ nhưng có lẽ không phải vậy. Ở Diên Hồng các ông bà “xì tin”, đáng yêu lắm. Không những thế ở Diên Hồng còn có những “siêu nhân” – những điều dưỡng viên lúc nào cũng nở nụ cười. Họ ngày ngày tận tâm chăm sóc, đem lại mọi sự an toàn, niềm vui và hạnh phúc cho người cao tuổi. Ở những “siêu nhân” ấy còn là sự hoà đồng với đồng nghiệp, nhiệt tình dạy bảo những người mới như tôi. Cũng chính họ đã tiếp thêm sức lực để tôi có thể tạo năng lượng hoàn thành công việc của mình. Mọi người đều sống với nhau bằng niềm vui, cùng nhau lan tỏa thái độ sống tích cực, hướng về những điều tốt đẹp phía trước.

Không biết mọi người nghĩ sao về công việc này, nhưng với riêng tôi, tôi cảm thấy đây là một công việc thật cao cả. Mặc dù thời gian ở bên Diên Hồng chưa lâu nhưng Diên Hồng như ngôi nhà thứ 2 của mình. Tình yêu với công việc này mỗi ngày một lớn. Tôi thích được đi làm, thích được gặp lại những nụ cười rạng rỡ, những ánh mắt đầy niềm tin trên khuôn mặt đã hằn in vết chân chim theo năm tháng. Tôi cảm thấy hạnh phúc vì mình có nhiều ông bà yêu thương mình hơn bất cứ ai. Và đó cũng chính là động lực để mỗi ngày tôi được sống vì đam mê, vì những điều tích cực và đẹp đẽ ở đời, để nó sẽ mãi là những kỉ niệm sâu sắc trong những năm tháng tiếp tới với đam mê mà tôi đang theo đuổi.

Bùi Thị Ngát

Giải ba cuộc thi viết Diên Hồng trong tôi

Xem thêm

“Diên Hồng” tiếng gọi yêu thương và tự hào

Tôi xuất thân từ một gia đình ở nông thôn, với sự kì vọng của gia đình tôi chọn theo nghề điều dưỡng. Ngày đầu khi mới xuống Hà Nội xin việc, với tôi mọi thứ đều rất xa lạ. Ở đây đông đúc và ồn ào hơn quê tôi rất nhiều, ấy vậy mà ở một nơi phố thị đó lại có một Trung tâm an dưỡng dành cho tuổi già. Tôi đến với Diên Hồng cũng từ đó, trở thành điều dưỡng chăm sóc người cao tuổi.

Từ một người con trai vụng về, tôi trở thành một người chu đáo, cẩn thận hơn. Tôi cũng biết cách chăm sóc một người già như thế nào, từ việc thay bỉm, vệ sinh tới  việc bón ăn từng thìa cháo, thìa sữa. Bây giờ mọi thứ với tôi đều đã thành thạo hết. Mỗi lần nghe các cụ, người nhà khen rằng: “Cậu đó chăm sóc tốt lắm” thì trong lòng tôi lại dậy lên ngọn đuốc của tình yêu dành cho người già. Điều đó như tiếp thêm động lực để mỗi ngày tôi phải cố gắng nhiều hơn, trau dồi thật tốt kỹ năng chuyên môn cũng như nâng cao năng lực chăm sóc người già và cố gắng mang tới cho các cụ sự chăm sóc tốt nhất.

Chàng trai ấy đang làm trọng tài cho cuộc thi cờ tướng của các cụ

Mỗi lần về nhà, mẹ và bà luôn hỏi tôi về các cụ: Các cụ ở đó thế nào? Ăn uống  làm sao? Các cụ có khó tính không? Bệnh có nặng không?….rồi còn dặn tôi nhớ chăm sóc các cụ già cho thật tốt. Tôi nhớ cái hồi tôi mới đi làm ở Diên Hồng, mẹ tôi đã khoe khắp xóm rằng có đứa con làm điều dưỡng chăm sóc người cao tuổi. Ở một khu làng nhỏ như quê tôi thì đó là một công việc thật sự cao cả. Lúc này tôi cảm nhận được sự tự hào trong ánh mắt của mẹ dành cho tôi. Và tôi cũng nhận ra rằng, công việc mà tôi đang làm cao cả và thiêng liêng đến mức nào.

Tôi yêu Diên Hồng lắm, yêu công việc của tôi. Tôi sẽ cố gắng hơn nữa để cống hiến, góp sức trẻ của mình xây dựng cho Diên Hồng ngày càng phát triển lớn mạnh. Để cho Diên Hồng vươn ra khắp mọi miền của tổ quốc và trở thành ngôi nhà đầy ắp tình yêu thương cho người già.

Đinh Công Kỷ

Giải nhì cuộc thi viết Diên Hồng trong tôi

Xem thêm