Chào mừng quý khách đến với Diên Hồng

Giờ đón tiếp : 8h00-12h00 & 14h00-18h00 (7/7)
  Liên hệ : 0968 660 115/0338 34 22 88

All posts by Ha Nguyen

Gửi cha mẹ già vào viện dưỡng lão ở có phải là bất hiếu? Góc nhìn từ 2 phía

Người Việt thường có quan niệm “trẻ cậy cha, già cậy con”. Vậy nên, không ít người cho rằng, khi cha mẹ về già mà không tự tay chăm sóc, gửi vào viện dưỡng lão là bất hiếu?

Định kiến ‘bất hiếu’ cản trở con đưa mẹ vào viện dưỡng lão

Mẹ bị tai biến nằm một chỗ hơn một năm nay cũng là quãng thời gian chị Nguyễn Thu Hằng (39 tuổi, ở Tây Hồ, Hà Nội) không thể yên lòng về cuộc sống tuổi xế chiều của mẹ.

Nhà chị Hằng có 2 chị em gái, cả 2 đều đã lập gia đình và có cuộc sống riêng của mình.

Từ ngày bố mất, mẹ chị Hằng sống một mình, tự chăm lo cuộc sống bản thân bằng tiền lương hưu hàng tháng.

Hơn một năm trước, khi mẹ chị Hằng được 70 tuổi thì bất ngờ bà bị tai biến, liệt nửa người bên trái nên bà phải nằm một chỗ.

Để tiện chăm sóc mẹ già yếu, ốm đau, chị Hằng cùng em gái thuyết phục mẹ chuyển đến nhà của 1 trong 2 cô con gái để sống cùng con cháu.

Nhưng do tâm lý tuổi già chỉ thích sống ở nơi quen thuộc, muốn sống ở nhà mình nên mẹ chị Hằng nhất quyết không chuyển.

Chiều mẹ, chị Hằng tìm người giúp việc chăm sóc bà và 2 chị em cắt cử nhau mỗi người đến thăm bà một ngày để tiện việc theo dõi chăm sóc sức khỏe, sinh hoạt của mẹ.

Nhiều gia đình lựa chọn gửi bố mẹ già vào Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng để được chăm sóc tốt hơn

Vì ở xa nhà mẹ, lại bận đi làm, bận con nhỏ nên chị Hằng và em gái chỉ tranh thủ đến thăm mẹ được vài phút lúc nghỉ trưa hoặc khi đi làm về, đồng thời mua thức ăn dự trữ sẵn trong tủ để người giúp việc nấu ăn cho mẹ.

Còn người giúp việc, do không có kinh nghiệm chăm sóc người già ốm đau nên họ cũng chỉ có thể hỗ trợ nấu cơm, dọn nhà, cho bà ăn, vệ sinh cá nhân…

Thời gian rảnh người giúp việc nhà chị lại tranh thủ đi lượm nhặt đồng nát để bán kiếm thêm tiền.

“Tôi thuê người về để chăm sóc mẹ, không muốn mẹ ở nhà một mình nhưng cô giúp việc lại thường xuyên vắng nhà. Nhiều khi tôi đến thăm mẹ, ngồi cả tiếng đồng hồ vẫn không nhìn thấy cô ấy. Nhắc nhiều thì ngại mà đổi người thì khó…” – chị Hằng tâm sự.

Cũng từng đổi người chăm sóc mẹ nhưng có vẻ chị Hằng “không mát tay” trong việc tìm người. Có lần chị nhờ người quen tìm mãi mới được người ưng ý nhưng chị này lại hay về quê.

Hầu như tháng nào chị cũng có việc phải về quê 1-2 ngày và khi đó, chị em chị Hằng lại căng não để tính toán, ai đến trông mẹ trong những ngày cô giúp việc vắng nhà.

Áp lực nhất là dịp Tết, “Tết thì ai cũng phải về nhà mình ăn Tết, người giúp việc cũng vậy. Chị em tôi cũng có gia đình riêng, có nhà chồng nên cũng không thể ở bên mẹ suốt mấy ngày Tết. Đây là bài toán khó.

Tôi đã tính đến phương án gửi mẹ vào viện dưỡng lão để mẹ được chăm sóc chu đáo hơn, nhưng họ hàng lại bảo chị em tôi như vậy là bất hiếu. Chỉ mỗi việc chăm mẹ già mà còn đùn đẩy người ngoài…” – chị Hằng buồn bã chia sẻ.

Gửi cha mẹ già vào viện dưỡng lão ở có phải là bất hiếu?

Rất nhiều người có suy nghĩ con gửi bố mẹ vào viện dưỡng lão ở là bất hiếu. Nhưng với bà Nguyễn Thị Biển (89 tuổi, ở Nam Sách, Hải Dương), người từng nhiều năm sống trong Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng, “việc các con đưa mẹ vào viện dưỡng lão ở hoàn toàn không bất hiếu, mà là hành động có hiếu. Bởi, con lo cho mẹ một chỗ ở tốt khi về già, được chăm sóc chu đáo, yên tâm an dưỡng tuổi già thì còn gì hạnh phúc hơn”.

Kể về hoàn cảnh của mình, bà Biển cho biết, bà có 6 người con thì có 3 người đang sinh sống ở nước ngoài, 3 người ở trong nước nhưng đều có gia đình riêng.

Vợ chồng bà sống ở nhà riêng, không gần con cháu, đến khi ông mất bà Biển sống một mình, tự lo cho cuộc sống của mình.

Các con bà Biển cũng ngỏ ý mời mẹ đến sống cùng mình nhưng bà từ chối vì bà không muốn phiền đến các con.

Nhưng để mẹ một mình lại có nhiều điều lo lắng, nhất là những lúc ốm đau không ai biết, không ai chăm sóc.

“Không phải là tôi không thích ở cùng các con mà là tôi thương con cháu. Vì nếu tôi ở cùng với các con, các cháu thì con cháu sẽ vất vả với tôi, phải chăm sóc tôi, nhất là những lúc tôi ốm đau chúng sẽ rất mệt mỏi. Vậy nên, để tốt cho tôi, tốt cho các con, tôi quyết định vào viện dưỡng lão ở” – bà Biển chia sẻ.

Với bà Nguyễn Thị Biển, các con lo cho bà có cuộc sống thoải mái, được chăm sóc chu đáo ở viện dưỡng lão là hành động có hiếu

Cũng có người quen khuyên bà Biển thuê người giúp việc chăm sóc mình, như vậy sẽ được ở nhà của mình tự do thoải mái.

Tuy nhiên, bà Biển cho rằng, việc thuê người giúp việc có rất nhiều phiền phức. Để chọn được người ưng ý mình sẽ rất khó. Gặp được người tốt thì không sao, gặp phải người không tốt thì suốt ngày phải đề phòng họ, phải căng thẳng đầu óc để nghĩ xem cần ứng xử với họ như thế nào.

“Còn ở viện dưỡng lão thì văn minh hơn rất nhiều. Nhân viên ở đây được đào tạo bài bản để chăm sóc người già. Các bạn nhân viên vừa trẻ, vừa ngoan, được tiếp xúc với những người trẻ trung, vui nhộn sẽ làm mình vui, trẻ ra, tôi rất thích điều đó.

Hơn nữa, quan hệ giữa tôi với các cháu nhân viên tại trung tâm là quan hệ ngang hàng nhau, không phải mối quan hệ giữa chủ nhà và người giúp việc. Mối quan hệ rất vui vẻ, hài hòa, các cháu giúp bà, bà yêu mến các cháu, rất thoải mái” – cụ bà vui vẻ nói.

Căn phòng bà Biển ở có lẽ là căn phòng đẹp nhất của trung tâm, phòng ở ghép 2 người, rộng gần 40m2, với đầy đủ tiện nghi, chi phí mỗi tháng khoảng 9 triệu đồng.

“Đây là tôi khỏe mạnh không cần các dịch vụ chăm sóc khác đi kèm. Còn đối với các cụ sức khỏe yếu, đi lại khó khăn…, mỗi dịch vụ thêm như tắm gội, xoa bóp, châm cứu, phục vụ vệ sinh cá nhân… sẽ phải tốn thêm tiền để có người giúp đỡ.

Lương hưu của tôi không đủ để chi trả cho các dịch vụ trong viện dưỡng lão. Vậy nên các con của tôi lo hết các chi phí ăn ở tại đây.

Các con bỏ một số tiền khá lớn để tôi chỉ việc xách đồ đến ở trong không gian sạch đẹp, có người chăm sóc từng giờ, có người trò chuyện vui vẻ, tham gia các hoạt động tập thể… Nếu nhớ nhà, nhớ con cháu thì chỉ cần gọi điện là có người đến đón về chơi. Như vậy sao gọi là bất hiếu được, là rất có hiếu đó chứ” – cụ Biển nói.

Tuy nhiên, sống xa con cháu cũng không tránh khỏi những lúc bà Biển nhớ người thân. Những lúc như vậy bà sẽ gọi điện thoại, gọi video, gửi tin nhắn cho các con, các cháu.

Thú vui khác của cụ bà 89 tuổi để vơi đi nỗi nhớ con, cháu là đọc sách, đọc truyện hàng ngày. Việc cuốn vào tình tiết của truyện, cuốn vào diến biến tâm lý của nhân vật trong truyện làm cụ Biển không có nhiều thời gian để nghĩ đến những chuyện không vui.

Bà Biển còn có sở thích là xem lại những kỷ vật, đọc lại những bài thơ mà người chồng quá cố đã viết tặng mình. Chính vì có những niềm vui riêng nên cuộc sống của bà trôi qua rất thoải mái, vui vẻ.

Bà Biển cùng các cụ tại Diên Hồng trong chương trình Chào xuân 2022

Bà không yêu cầu các con, cháu vào thăm mình vì bà thương con, cháu đi đường xa vất vả, vào ngồi 1 lúc lại phải về không giải quyết được vấn đề gì. Cứ ở nhà, cần gì thì gọi điện thoại, nhắn tin. Như vậy, cả bà Biển và các con đều rất thoải mái.

Sống đơn giản nên bà cụ Biển cũng quan niệm rất đơn giản về hạnh phúc, “hạnh phúc nhất của một người là sống khỏe khỏe mạnh, khi chết nhẹ nhàng. Sống sao để có được tình yêu quý của các con, các cháu, chúng chỉ cần gọi hỏi thăm, nhắn cho mình mấy lời là hạnh phúc rồi”.

Theo An An/giadinhmoi.vn

Xem thêm

Cụ bà 83 tuổi quyết định bán đất trong ‘phút mốt’, ‘chuyển nhà’ vào viện dưỡng lão

Không muốn phiền con cháu, cụ bà Vũ Thị Dành (83 tuổi) đã quyết định bán một nửa đất ở quê chỉ trong ‘phút mốt’ và đưa chồng bị tai biến vào ở trong viện dưỡng lão.

Như bao người cao tuổi khác, sau khi về hưu, vợ chồng bà Dành – ông Bưởi (91 tuổi) chuyển về quê ở Cẩm Giàng, Hải Dương để dưỡng già mà không muốn phiền đến 4 người con.

Với tiền lương hưu của 2 người, chi phí ở quê lại không quá đắt đỏ nên cuộc sống của ông bà trôi qua vui vẻ, thi thoảng ông bà lại đi thăm con cháu đang sinh sống ở các tỉnh thành khác.

Biến cố bắt đầu xảy ra khi bà Dành bỗng dưng bị đau lưng dẫn đến đi lại khó khăn và ông Bưởi bất ngờ bị tai biến gây ảnh hưởng đến vận động.

Hai lần đầu bị tai biến nhẹ nên ông Bưởi phục hồi tốt, vẫn vận động được, nhưng đến lần thứ 3 thì ông bị nặng hơn, không nói được, không đi lại được, phải nằm một chỗ chờ người phục vụ.

Cụ bà Vũ Thị Dành (83 tuổi) chia sẻ về những kỉ niệm, những chuyến đi của hai vợ chồng khi còn khỏe

“Thời điểm ông nhà tôi bị tai biến may mà tôi ở nhà nên phát hiện được, nếu không, chắc ông đã không qua được” – bà Dành trầm ngâm nhớ lại.

Vì đau lưng không đi lại được, chồng thì nằm một chỗ nên cụ bà gọi các con về bàn chuyện mượn người chăm sóc.

Nhưng ở quê tìm người phù hợp cũng khó nên bà trả 12 triệu một tháng để người con rể thứ 2 nghỉ việc về quê chăm sóc vợ chồng mình, kèm theo đó nhờ một người phụ giúp dọn dẹp, nấu cơm hàng ngày.

Mặc dù số tiền chi trả thuê người chăm sóc khá cao nhưng cả con rể và người ngoài đều không có kinh nghiệm, kỹ năng chăm sóc người già, nhất là người bị tai biến, nên tay chân lóng ngóng, gặp rất nhiều khó khăn khi giúp ông thay bỉm, vệ sinh, trở mình…

“Khoản ăn uống của chúng tôi cũng không ra gì, ngày nào thực đơn của tôi cũng quanh quẩn với rau bắp cải, rau xà lách luộc, còn ông thì cháo ninh xương rau củ. Đồ ăn không đủ dinh dưỡng như vậy sẽ không đảm bảo sức khỏe.

Hơn nữa, khu vực gần nhà tôi người ta đang xây dựng nên luôn ồn ào, bụi bặm, ẩm thấp, mùi cống bốc lên rất khó chịu. Suy tính về chất lượng cuộc sống và về sức khỏe của cả 2 vợ chồng, tôi quyết định vào viện dưỡng lão ở” – Bà Dành tâm sự.

Bà Dành và ông Bưởi chụp ảnh trong dịp Tết tại Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng

Bán đất trong ‘phút mốt’ để lấy tiền đi dưỡng lão

Quyết định đi viện dưỡng lão ở của bà Dành làm các con bà cũng “thở phào” vì sẽ bớt đi phần nào lo lắng cho sức khỏe bố mẹ khi con cái không thể luôn luôn ở gần chăm sóc.

Quen với việc tự chủ và không muốn làm phiền đến các con nên bà Dành tính toán chi phí khi đi viện dưỡng lão.

Qua người quen của con gái giới thiệu, bà biết đến một trung tâm dưỡng lão ở Hà Nội với mức chi phí hơn 20 triệu đồng mỗi tháng cho 2 vợ chồng.

Tiền lương hưu của 2 người không đủ chi trả nên bà Dành đi đến quyết định bán một nửa đất đang ở để “chuyển nhà” vào viện dưỡng lão.

“Vừa nảy ra ý tưởng bán đất là tôi chạy ngay ra đầu ngõ nói với mấy người hàng xóm rằng, biết ai mua đất thì mách để tôi bán. Lúc đầu mọi người cứ nghĩ tôi nói đùa.

Rao bán được khoảng nửa tiếng thì một người hàng xóm sang hỏi mua, tôi bán luôn với giá 2 tỷ mà không cần bàn với các con. Người ta đặt cọc trước 1 tỷ, vài ngày sau thanh toán nốt số tiền còn lại.

Ngay lập tức, tôi cầm luôn số tiền đặt cọc đến đăng ký cho 2 vợ chồng ở tại Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng (Hà Nội)” – cụ bà Vũ Thị Dành vui vẻ kể lại.

Là một người tháo vát và quyết đoán nên chỉ trong vài tiếng đồng hồ bà Dành đã bán đất “chuyển nhà” đến viện dưỡng lão. Nhưng quyết định nhanh nhảu đó của bà cũng gặp phải phản ứng của con trai.

Vì bà bán đất khi ông đang ốm, lại không bàn bạc với các con nên người con trai của bà trách “bà bán đất gì mà như bán đồ đi ăn trộm, bán vội bán vàng mà chạy”.

Trước lời trách móc của con trai, bà Dành vẫn giữ vững quan điểm “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào”.

Vợ chồng bà đã tần tảo làm lụng lo cho cả 4 người con có cuộc sống ổn định của riêng mình, mảnh đất này là của để dành của ông bà.

Không muốn sống dựa dẫm vào con cháu nên bà bán tài sản do 2 vợ chồng làm ra để chăm lo cuộc sống của mình.

Niềm vui mỗi ngày của bà Dành là nói chuyện cùng ông Bưởi, cùng ông tập đếm, tập nói, vận động tay chân

Nuôi con, cháu để sau này già có người phụng dưỡng?!

Rất nhiều người Việt có suy nghĩ dựa vào con cháu khi về già. “Nuôi con, cháu để sau này về già, con cái chăm sóc, phụng dưỡng, chờ đấy”. Đó là câu trả lời của bà Dành khi được mọi người hỏi về việc sống dựa vào con cháu khi tuổi xế chiều.

Cụ bà 83 tuổi cho rằng, con cái dù có thương bố mẹ đến đâu cũng không thể luôn luôn bên cạnh bố mẹ và không phải ai cũng có điều kiện để sống gần bố mẹ.

“Như nhà tôi, 4 người con mỗi người lấy vợ, lấy chồng và sinh sống ở các tỉnh thành khác nhau nên không thể ở bên cạnh bố mẹ mãi được.

Vào viện dưỡng lão tôi cũng không thể đòi hỏi các con chu cấp cho mình mỗi người vài triệu đồng mỗi tháng. Bởi, cuộc sống của các con cũng có khó khăn, nhất là khi dịch bệnh COVID-19 bùng phát, kinh tế khó khăn, nhiều người thất nghiệp.

Vậy nên, việc mình tự chủ được về kinh tế là tốt nhất, vừa thoải mái cho mình, vừa giảm bớt áp lực cho các con.

May mắn là vợ chồng tôi đã có sự chuẩn bị cho cuộc sống khi về già nên không gặp quá nhiều áp lực” – bà Dành chia sẻ.

Đến nay hai vợ chồng bà Dành đã sống ở viện dưỡng lão được 2 năm, căn phòng họ ở rộng khoảng 30 m2, với đầy đủ tiện nghi như ở nhà. Mỗi tháng ông bà phải trả hơn 20 triệu chi phí ăn ở và các dịch vụ chăm sóc.

Bà Dành (bên phải) tham gia du lịch và chụp ảnh kỉ niệm do trung tâm dưỡng lão tổ chức

Tại trung tâm dưỡng lão, nhân viên được đào tạo bài bản về chăm sóc người già nên từ việc cho ông Bưởi ăn, thay bỉm cho ông họ làm rất đơn giản, nhẹ nhàng, khiến ông không bị khó chịu như hồi còn ở nhà. Nhờ được chăm sóc tốt mà sức khỏe của ông có xu hướng cải thiện rõ rệt.

Ngoài chăm sóc vệ sinh cá nhân, ăn uống, ông Bưởi còn được nhân viên tại trung tâm theo dõi huyết áp hàng ngày, theo dõi đường huyết hàng tuần vì ông bị tiểu đường, được xoa bóp bấm huyệt, tập vận động tay chân… Đó là điều làm bà Dành an tâm nhất.

“Vì nếu vợ chồng tôi ở nhà, sẽ không có người hiểu biết về y tế theo dõi, chăm sóc sức khỏe cho ông. Ở đây có người theo dõi thường xuyên, có dấu hiệu bất thường sẽ được phát hiện, xử trí và đưa đi cấp cứu kịp thời” – cụ bà bộc bạch.

Còn với bản thân bà Dành, lúc mới vào trung tâm bà không đi lại được, phải nằm võng vì đau lưng. Bà tập bò khắp phòng, khắp hành lang đến nỗi 2 đầu gối trầy xước. Nhân viên trung tâm ngỏ ý muốn giúp bà trong sinh hoạt hàng ngày nhưng bà từ chối.

“Bà gọi mấy đứa thì cái gì các cháu cũng làm giúp bà, bà thành ì, sẽ bị phụ thuộc, không vận động dẫn đến liệt nằm một chỗ thì khổ lắm, nên bà chọn cách tự mình cố gắng để làm mọi việc” – bà Dành nói.

Bỏ ngoài tai mọi lời bàn tán của mọi người về việc bà ngày ngày bò khắp nơi, với nỗ lực và sự kiên trì tập luyện, bà Dành đã đứng lên đi lại được bằng xe chữ U. Dần dần, bà bỏ xe, bám theo tường, chống gậy và giờ thì bà đã đi lại được bình thường.

Sức khỏe ông Bưởi cũng tốt lên trông thấy. Hàng ngày đều có nhân viên đến trở mình và xoa bóp cho ông. Dù không nói được, ông vẫn nhận biết, cùng phối hợp với nhân viên tập nâng tay, nâng chây, tập đếm, tập nói hàng ngày.

Sau 2 năm gắn bó với viện dưỡng lão, giờ ông bà coi đây như ngôi nhà thứ 2 của mình. Giờ đây, cuộc sống của bà Dành trôi qua vui vẻ bên ông, cùng ông tập cử động tay chân, cùng ông tập đếm, tập nói, kể chuyện cho ông nghe, chơi với các con cháu những dịp cuối tuần “đến thăm nhà” ông bà… và thi thoảng trò chuyện với những người hàng xóm, tham gia các hoạt động tập thể do trung tâm tổ chức.

Theo An An/giadinhmoi.vn

Xem thêm

Khi bà nội kiên quyết vào dưỡng lão

Ngày hôm đó, từ sẩm tối, phòng khách nhà bà nội đã bắt đầu đông đúc. Gia đình các bác, bác chú cũng dần đông đủ cả. Hôm nay bà nội mở cuộc họp gia đình.

Khoảng tuần trước bà nội không may bị ngã, từ hôm đó sức khỏe bà cũng yếu hơn, đi lại chậm hơn, nên các con muốn thay nhau đến chăm sóc, nhưng ngặt nỗi bà không chịu.

Người già vui vẻ trong viện dưỡng lão.

“Bây giờ mẹ cũng già yếu rồi, ở một mình chúng con không yên tâm, nhất là mấy hôm trước mẹ vừa bị ngã”, bác cả nói trước. Sau đó là tiếng các chú, các thím khuyên nhủ cùng. Nhưng bà không để tâm, nhìn khắp mọi người một lượt rồi bà ôn tồn bảo: “Mấy chục năm sống cho con, cho cháu rồi giờ mẹ muốn vào viện dưỡng lão để tận hưởng cuộc sống của người già. Mẹ không cần chúng mày chăm sóc, chúng mày còn phải lo cho gia đình, con cái, công việc”. Bà trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp: “Cho dù chúng mày có thoải mái, hoặc mẹ cũng không để bụng nhưng sống cùng nhau thể nào cũng có xích mích. Khoảng cách giữa các thế hệ, lối sống sinh hoạt khác nhau không thể tránh được”. Bà nội tôi tư tưởng tiến bộ lắm, trong khi các bạn già của bà vẫn đang nằng nặc muốn con cái chăm sóc, thì chẳng biết tự bao giờ bà lại có suy nghĩ vào viện dưỡng lão ở.

Nghe bà nói xong thì cả nhà ai cũng hốt hoảng: “Sao mẹ lại muốn vào trong đó, có phải chúng con rủ bỏ, không chăm sóc cho mẹ đâu, người ta chẳng ai muốn vào mà mẹ lại đòi vào”, chú út lên tiếng.

Người già trong Dưỡng lão Diên Hồng tham gia các hoạt động vui chơi.

Nghe xong bà bật cười bảo: “Thời đại nào rồi, mấy đứa còn lạc hậu thế. Chúng mày hôm trước không xem ti vi à, người ta đến quay trong viện dưỡng lão đấy, nhìn cụ già trong đấy mà mẹ phát thèm. Mẹ biết chúng mày đều có hiếu, nhưng không phải báo hiếu là giữ mẹ khư khư ở nhà. Mẹ muốn đi nhưng chúng mày không cho thì mới là bất hiếu đấy. Mẹ có lương hưu, nếu không đủ đóng thì các con góp vào. Rồi khi nào rảnh vào thăm mẹ là được”.

Bà nội tôi tính kiên định lắm, một khi đã quyết là đố ai lay chuyển được. Vậy nên gọi là họp gia đình thôi chứ thực chất là nghe bà thông báo. Các bác, các chú ai nấy đều lắc đầu ngao ngán vì không thể khuyên được bà. Nên cả nhà thống nhất bà sẽ ở thử 1 tuần, nếu bà thích thì ở tiếp, không thì bà về nhà.

Các cụ bà tại trung tâm tạo dáng đáng yêu chụp ảnh cùng cúc họa mi,

Sau khi nghe bà kể về viện dưỡng lão trên ti vi thì cả gia đình bắt tay vào truy tìm. Mừng rủi thế nào mà nó ngay Hà Nội, chứ mà trong nam thì chắc bà tôi cũng đòi đi cho bằng được. Dưỡng lão Diên Hồng có 3 cơ sở, vì thế gia đình tôi nhanh chóng chọn được cơ sở gần nhà, thế là bà khăn gói vào ở luôn. Thời hạn 1 tuần còn chưa đến bà đã bảo là không về nhà nữa, trong này vui lắm. Bà còn kể về các cụ trong đó vui vẻ thế nào, các cháu nhân viên thân thiện ra sao.

Một hôm cả nhà thấy ảnh của bà trên facebook mà ai cũng ngớ người. Trước đây bà không thích nhất là chụp ảnh ấy thế bây giờ bà lại đồng ý, mà lại còn mặc váy nữa chứ. Hôm sau thì lại thấy video của bà trên một ứng dụng, cái mà giới trẻ chúng tôi gọi là tóp tóp.

Cả nhà thấy bà vui, bà khỏe mạnh như thế thì ai cũng mừng. Đúng là dưỡng lão bây giờ hiện đại quá, có người chăm nom, cơ sở tiện nghi, sạch sẽ. Có khi sau này là bố mẹ tôi, các bác, các chú khi về già cũng muốn vào dưỡng lão ở cũng nên.

Xem thêm

Cư dân cao niên hào hứng tham gia các trò chơi trí tuệ

Khi về già, người ta sợ nhất là sự cô đơn. Bởi vậy, bên cạnh việc chăm sóc về sức khỏe thể chất thì liều thuốc tinh thần cũng vô cùng quan trọng. Về phương diện nào đó, người già trong viện dưỡng lão sẽ có nhiều hạnh phúc hơn so với người già ở một mình. Tại Diên Hồng, người già được sống trong ngôi nhà với những người bạn cùng trang lứa, có người chia sẻ, bầu bạn. Bên cạnh đó còn được tham gia các hoạt động vui chơi, giải trí. Bên cạnh các trò chơi về vận động, còn có các trò chơi về trí tuệ giúp rèn luyện trí nhớ và sự phối hợp của các giác quan.

Rung chuông vàng

Được lấy cảm hứng từ một chương trình truyền hình cùng tên, trong thời gian nhất định người cao tuổi sẽ tham gia trả lời các câu hỏi mà điều dưỡng đưa ra. Hoạt động này giúp người già có thêm nhiều kiến thức bổ ích, đồng thời giúp rèn luyện trí não, khả năng tư duy tốt hơn

Người cao tuổi tại Diên Hồng tham gia rung chuông vàng

Trò chơi ghép hình, ghép tranh

Không chỉ giới trẻ mà người già tại Diên Hồng cũng rất thích hoạt động này. Bằng những miếng ghép có sẵn, ông bà sẽ ghép theo hình mẫu. Trò chơi này giúp người già rèn luyện trí nhớ tốt hơn

Trò chơi ghép hình con mèo cũng được các ông bà Diên Hồng yêu thích

Ngoài ghép tranh, ghép hình thì trò chơi truy tìm mê cung cũng là một trong số những bài tập giúp người cao tuổi rèn luyện trí não tốt hơn.

Trò chơi sờ đoán vật

Bằng xúc giác, sờ nắm và cảm nhận đồ vật, người già phải đoán trúng tên các đồ vật có trong thùng.

Phải siêu lắm mới chơi được trò chơi bịt mắt đoán đồ này đó ạ.

Chuỗi hoạt động về nhanh mắt, nhanh tay

Nhặt hạt, phân loại pom pom. Đây là hoạt động khá phổ biến tại các cơ sở của Diên Hồng và dễ dàng thực hiện. Trộn đều các loại ngũ cốc sau đó ông bà sẽ nhặt và phân loại các loại hạt hoặc cục bông riêng theo từng màu sắc.

Cô Tấm thời nay.
Bộ trò chơi gắn thìa cũng giúp các cụ khéo léo hơn.
Chỉ với một đôi đũa và hạt bông vải, các ông bà đã có trò chơi giúp rèn luyện nhanh mắt nhanh tay rồi.

Tại dưỡng lão Diên Hồng, có đa dạng các hoạt động vui chơi giải trí cho người cao tuổi. Bởi vậy họ dễ dàng tìm cho mình được những trò chơi yêu thích và phù hợp.

Xem thêm

Các cụ ở viện dưỡng lão lên đồ đón Noel “Đời có bao lâu, vui cái đã”

Sự đầu tư “không phải dạng vừa” từ khâu lựa chọn trang phục cho tới đạo cụ cùng những màn tạo dáng “chất như nước cất” của 4 bà cụ tóc bạc phơ làm ai xem qua cũng không khỏi trầm trồ.

Dù nửa tháng nữa mới đến Noel nhưng không khí mùa lễ hội cuối năm này đã tràn ngập khắp mọi nơi. Trong khi người này tất bật trang trí cây thông thì người khác cũng tranh thủ làm luôn bộ ảnh. Không chỉ giới trẻ thôi đâu mà các cụ bà lớn tuổi tại trung tâm dưỡng lão Diên Hồng (tọa lạc tại Hà Đông, Hà Nội) cũng nhanh chóng gia nhập “đường đua”.

Các cụ đầu tư thế này thì ai làm cho lại.

Như đã nói ở trên, bộ ảnh được chụp để đón Giáng sinh nên “nhân vật chính” phải lên đồ theo dresscode, cụ thể là 2 màu đỏ cùng với trắng. Địa điểm chụp chẳng ở đâu xa mà nằm ngay trong khuôn viên viện dưỡng lão. Trong ảnh, 4 bà cụ dù mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn nhưng trên môi luôn nở nụ cười tươi rói làm ai ngắm cũng mê.

Concept chị chị em đầu tư lắm chứ đùa.
Những đôi môi với nụ cười không bao giờ tắt.

Để giúp không gian bớt trống cũng như làm tăng không khí giáng sinh, chiếc sofa cỡ nhỏ màu xanh, cây thông Noel được trang trí kỹ càng cùng một số hộp quà đã được đưa vào sử dụng. Bên cạnh việc tạo dáng hệt như mẫu ảnh, các cụ cũng chịu khó tương tác cùng nhau.


Background đỡ trống hơn nhờ đạo cụ
Cụ bà đứng bên bìa phải bỗng thành nhân vật chính.

Ngay sau khi “lên sóng”, bộ ảnh đã thu hút sự chú ý của dân tình. Người nào người nấy không khỏi bất ngờ trước độ “xì tin” của các cụ bà, đúng kiểu đời có bao lâu nên vui cái đã rồi tính tiếp.

Cư dân mạng thi nhau để lại bình luận.

– “Quá xuất sắc luôn”.
– “Trời ơi, tui cũng muốn được chụp cưng xỉu thế này”.
– “Đúng sang – xịn – mịn, nhìn là thấy không khí Noel sắp về”.
– “Lên đồ đỉnh quá đỉnh luôn. Cuộc sống phải tích cực như thế chứ”.
– “Con xách dép chạy theo các cụ không kịp luôn đấy ạ”.

Trên thực tế, đây cũng không phải lần đầu viện dưỡng lão Diên Hồng tung ảnh rồi “gây bão” mạng. Trước đó, bộ ảnh picnic theo phong cách vintage, trò chuyện rôm rả cùng nhau của các cụ bà cũng khiến ai nấy “xỉu ngang xỉu dọc” khi chiêm ngưỡng.

Picnic thôi mà ai cũng đẹp… còn nói cười rôm rả.

Nhắc đến 3 từ “viện dưỡng lão”, dân tình vẫn nghĩ đến mặt tiêu cực nhiều hơn. Họ cho rằng những cụ ông, cụ bà đến đây đều không được ở gần con cháu, ngày ngày trải qua cuộc sống cô đơn, buồn tẻ bên 4 bức tường. Thế nhưng, ở Diên Hồng lại không như thế. Nơi đây chẳng hề có nỗi đau hay những ánh mắt đượm buồn mà chỉ ngập tràn tiếng cười, niềm hạnh phúc. Mỗi người một hoàn cảnh, một quá khứ cùng nhau viết nên nhiều kỉ niệm, trải nghiệm cuộc đời “mới” với nhiều cung bậc cảm xúc hơn.

Theo Tứ Hảo, phóng viên bestie

Xem thêm

Trẻ cậy cha, già cậy viện dưỡng lão

Hiện nay, không ít người ở độ tuổi trung niên đã lên kế hoạch cho tuổi già, họ đều muốn vào viện dưỡng lão, chứ không muốn ở cùng con cái.

Tìm hiểu thêm về quan điểm trên, bác Nguyễn Thanh Sơn (Hà Nội) bày tỏ: “Từ lâu tôi cũng đã có suy nghĩ đó, nuôi con cho ăn học đàng hoàng còn chuyện nó nuôi mình hay không là chuyện khác. Tôi không ép buộc con cái nên tôi sẽ cố gắng tích lũy, một phần có thể để cho con làm vốn, một phần để ký hợp đồng với viện dưỡng lão, như thế là vẹn cả đôi đường không tạo áp lực cho con cái”.

Người cao tuổi sống vui vẻ tại viện dưỡng lão Diên Hồng

Độc giả Thiên Ân (Hồ Chí Minh) cũng cho rằng: “Có 1 sự thật là cha mẹ cũng không nuôi được cha mẹ mình, vậy thì sao con cái phải có trách nhiệm với cha mẹ. Câu ‘trẻ cậy cha, già cậy con’ không hẳn đã đúng. Thế nên cha mẹ cần sống cho bản thân mình, tích lũy tiền bạc để về già không cần nhờ cậy con cái. Vì bản thân con cái cũng phải lo cho con cái họ”

Cô Trần Mỹ (Hải Phòng) ngậm ngùi chia sẻ: “Tôi đã từng thầm chê trách những gia đình đông anh chị em nhưng lại gửi bố mẹ vào viện dưỡng lão vì lý do không chăm sóc được. Nhưng theo thời gian, những thay đổi của cuộc sống và cả trải nghiệm bản thân khiến quan điểm của tôi dần thay đổi. 

Tôi có một người họ hàng xa, ông bà về hưu rồi ở cùng con cháu. Tuy ở chung một nhà nhưng thời gian quây quần bên nhau chẳng được bao nhiêu. Con cháu ai nấy đều bận việc từ sáng đến đêm khuya. Suốt cả ngày dài, 2 ông bà ở nhà một mình, ăn trưa một mình. Thậm chí tối, họ cũng chưa chắc có được bữa cơm đoàn viên đúng nghĩa khi lũ trẻ đi học thêm. Dần dần họ thấy mình cô đơn, lạc lõng ngay chính căn nhà của mình. Và rồi 2 ông bà đã quyết định cùng nhau vào dưỡng lão ở, tuy xa con cái nhưng họ lại thấy được niềm vui tuổi già, niềm vui bên những người bạn cùng trang lứa.

Niềm vui bên những người bạn cùng trang lứa.

Lúc đó tôi đã nhận ra một điều, người già cần được quan tâm nhiều hơn về tinh thần, tình cảm chứ không phải chỉ mình về vật chất. Mà trong thời đại ngày nay, nó lại là một thứ gì đấy thật hiếm hoi. So với những cụ được chăm sóc tốt, chuyện trò vui vẻ trong viện dưỡng lão thì những cụ sống với con cháu nhưng lại cô độc thì còn đáng thương hơn. Vì thế, bây giờ người già thường vào các viện dưỡng lão để tìm niềm vui cho mình”.

Ngày nay định kiến về viện dưỡng lão không còn gay gắt như trước, thay vào đó mọi người đã có cái nhìn thoáng hơn. Các bác nghĩ thế nào? Hãy để lại để cùng thảo luận nhé.

Xem thêm

Hai cụ bà chụp ảnh với cúc họa mi, tạo dáng trẻ trung ‘đốn tim’ dân mạng

Bộ ảnh ‘tình bạn già’ bên cúc họa mi nhận được nhiều lượt tương tác, chia sẻ từ cư dân mạng chỉ sau ít giờ đăng tải. Khi xem ảnh, hai cụ bà phấn khởi: “Trông đáng yêu nhỉ”. 

Mới đây, bộ ảnh ghi lại khoảnh khắc hai cụ bà chụp ảnh ở vườn hoa cúc họa mi nhận được sự quan tâm của cộng đồng mạng. Hai bà tóc bạc trắng, mặc quần áo đơn giản, có cách tạo dáng dễ thương, cầm bó hoa nhìn nhau mỉm cười.

Bộ ảnh sau khi đăng tải lên mạng xã hội nhận được nhiều lượt bình luận, chia sẻ. Tài khoản Thu Hương viết: “Ôi siêu đáng yêu! Kính chúc các cụ thật nhiều sức khỏe, luôn yêu đời”. “Thu Hà Nội luôn khiến người ta xao xuyến nhưng hai cụ khiến các cháu xao xuyến hơn. Nụ cười cứ gọi là đốn tim luôn”, bạn Thanh Hải bày tỏ.

Bà Hiền (khăn hồng, áo cam) và bà Chung hiện đang sống ở Viện Dưỡng lão Diên Hồng cơ sở 2

Theo tìm hiểu của Thanh Niên, nhân vật chính của bộ ảnh là bà Trần Thị Hiền (76 tuổi, ở Hà Nội) và bà Nguyễn Thị Chung (81 tuổi, quê ở Ninh Bình). Hai bà hiện đang sống tại Viện Dưỡng lão Diên Hồng cơ sở 2. Tác giả bộ ảnh là chị Hoàng Thị Thu Ngân (Phó Giám đốc Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng, Hà Nội). Bộ ảnh được chụp vào ngày 10.11 tại làng nghề Triều Khúc (Hà Nội).

“Bà Hiền trước đây là giáo viên, rất thích chụp ảnh. Thấy nhân viên mua cúc họa mi về cắm, bà thích quá, bảo chưa được chụp ảnh với hoa này bao giờ. Tháng 11 là tháng tri ân các thầy cô giáo nên tụi mình đưa bà và một người bạn cùng tầng đi chụp ảnh”, chị Ngân chia sẻ.

Cũng theo chị Ngân, bà Hiền là người vui vẻ, thích đọc sách và thích tạo dáng chụp ảnh giơ 2 ngón tay. Còn bà Chung rất hay quan tâm đến các cụ nên bà Hiền rất quý mến. Ở cùng tầng nên hai bà rủ nhau đi ăn, đi tập thể dục ở phòng thể chất.

“Trong khi thực hiện bộ ảnh hầu như tụi mình không gặp khó khăn gì lớn. Hai bà rất hợp tác, có khi còn trêu đùa với nhau. Hai bà rất thích chụp ảnh. Có một số ảnh tụi mình bắt khoảnh khắc của hai bà, còn nữa gợi ý để hai bà tạo dáng”, chị Hiền nói.

Lần đầu chụp với vườn cúc họa mi, hai bà chủ động tạo nhiều dáng trẻ trung, dễ thương. Sau khi được mọi người cho xem ảnh, hai bà phấn khởi, bà Hiền còn bảo: “Trông hai bà già đáng yêu nhỉ, mà bà Hiền cũng xinh đấy chứ”. Trung tâm cũng in ảnh để hai bà làm kỷ niệm.

Được biết, bà Chung vào trung tâm từ tháng 11.2019, còn bà Hiền vào từ tháng 10.2020. Qua bộ ảnh, chị Ngân cũng muốn gửi gắm thông điệp: “Dù ở bất kì độ tuổi nào, chúng ta cũng đều cần có những người bạn thân, sẵn sàng chiều theo những sở thích đặc biệt của chúng ta”.

Theo Dương Lan, báo

Xem thêm

Câu chuyện về những người rời con cháu, bán đất vào viện dưỡng lão

“Trẻ cậy cha, già cậy con” – quan niệm đó từ bao đời nay đã ăn sâu trong tâm thức người Việt. Nuôi dưỡng, chăm sóc cha mẹ già từ lâu cũng trở thành một trong những tiêu chí hàng đầu của chữ Hiếu.

Nhưng trong một xã hội hiện đại với sự cách biệt suy nghĩ, lối sống, điều kiện sức khỏe và tâm lý, việc sống nhiều thế hệ trong một gia đình có thực sự đã là điều tốt nhất dành cho cha mẹ.

Hãy lắng nghe chia sẻ của những bậc cha mẹ, dù con cháu đủ đầy và sẵn sàng nuôi dưỡng, vẫn quyết tâm vào viện dưỡng lão để sống nốt cuộc đời còn lại ngay dưới đây nhé.

 Mẹ có chỗ ở ưng ý thì đó là cách báo hiếu tốt nhất

“Vấn đề vào dưỡng lão không phải là mới có, mà tôi đã có ý định từ sau khi ông mất. Tôi nghĩ cuối cùng mình sẽ vào viện dưỡng lão để dừng chân nơi cuối đời. Lúc đó, tôi còn chưa hình dung ra viện dưỡng lão thế nào. Năm 2020, tôi lựa chọn rồi quyết định vào”, bà Nguyễn Thị Biển (89 tuổi), hiện sống tại Diên Hồng chia sẻ. Đây là quyết định mà bà cho là sáng suốt nhất, vì khi đó dịch bệnh xảy ra, bà ở viện dưỡng lão lại an toàn hơn ở nhà. Nên con cái trong nước và ngoài nước yên tâm lắm, không phải lo gì cho bà.

Bà Biển thể hiện phần thi tài năng trong cuộc thi Hoa Hậu Cao Niên Diên Hồng 2020.

“Lý do tôi muốn vào đây vì muốn tạo điều kiện an tâm cho các con. Tất nhiên, khi vào viện dưỡng lão, tôi cũng đã có suy tính là khác với ở nhà, có thể có mặt trái mà mình chưa thể thấy hết được. Nhưng điều chủ yếu con cái yên tâm làm ăn, không bắt anh chị nào phải chăm mẹ rồi những người con khác phải phụ thuộc. Vậy nên tôi vào đây là gần trung tâm nhất. Các con cứ việc đến và coi như đây là nhà của mẹ”, bà Biển cười tươi kể.

Ở đây chăm sóc tốt rồi, nên con cái đến chỉ là để giải quyết tình cảm gia đình thôi. Bởi vậy mình cứ yêu cầu con phải đến lúc này, lúc kia thì nó nặng nề quá. Hơn nữa bà lại có chiều hướng ngăn cản con cái đến nhiều. “Vì mỗi lần đi lại đường xá xa xôi, con đi là mẹ lo, con về mẹ càng lo, bởi vậy tốt nhất là mình cứ điện thoại, và ít đến thăm, đến thăm thì phải thật thoải mái và đi về an toàn”, bà chia sẻ thêm.

Bà Biển (bên phải) cùng bạn thân (Bà Dành) chụp ảnh kỷ niệm trong dịp khai trương cơ sở mới.

“Có nhiều người suy nghĩ con cái để cha mẹ ở viện dưỡng lão là bất hiếu nhưng tôi không nghĩ thế. Chính các con cũng xác định mẹ có chỗ ở ưng ý thì là báo hiếu rồi. Chứ mẹ mà ở nhà các con, nay buồn, mai giận cũng không hay. Cách báo hiếu tốt nhất của các con chính là để mẹ vào được dưỡng lão. Nếu chúng ta còn suy nghĩ cổ hủ mẹ nuôi con rồi bây giờ con phải nuôi mẹ thì phức tạp, tôi không nghĩ thế. Các con nghĩ cho mẹ, muốn mẹ vui chỉ cần cuộc sống của con càng tốt, càng hơn bố mẹ là nhà có phúc. Tôi thấy bằng lòng với cuộc sống của mình cả từ lúc trẻ đến bây giờ sắp sửa hai tay buông xuôi. Đó cũng là điều giúp mình sống dài, khoẻ, vui”

Tuy xa con cái nhưng hóa ra lại gần

Do tuổi cao nên ông Nguyễn Như Ngà (92 tuổi) đã quyết định vào dưỡng lão hơn 1 năm nay. Vợ ông Ngà hiện đang ở cùng người cháu, thi thoảng đến đây thăm nom chồng. Với ông, cuộc sống ở đây mọi thứ tốt, chu đáo.

Ông Ngà hiện đang ở một mình tại Diên Hồng.

“Ông thấy ở đây rất tốt, được các cháu chăm nom chu đáo, không khí trong lành hơn trên phố. Việt nam mà tổ chức được các trung tâm như thế này là quá quý, sự thật nhiều người có tiền nhưng không có trung tâm này thì cũng chịu, vì con cháu làm sao trông nom được. Tôi ở đây các con đi làm xa cũng yên tâm, có điều dưỡng, bác sĩ chăm sóc, thi thoảng các cháu tổ chức giao lưu, đi chùa… nếu ở tuổi này không giao lưu gì dễ cô đơn, trầm cảm. Tuy nói là xa con cái nhưng hóa ra lại gần, cuối tuần, lễ tết chúng nó còn dành thời gian vào thăm mình”, ông Ngà chia sẻ

Ông Ngà cũng quan niệm rằng: “Mỗi thời mỗi khác, bây giờ con cái là phải bung ra, đi xa để học tập, làm việc, giao lưu, nên việc quần tụ gia đình sẽ gây ra nhiều hạn chế nhất là trong xã hội ngày nay”.

“Vài bạn bè tôi hỏi sao lại vào viện dưỡng lão, tôi bảo vào đây quá tốt. Nước ngoài đã có những bước đi như vậy lâu rồi. Ở đây hàng ngày được chăm sóc điều độ mình và các con đều thấy vui và yên tâm. Nếu ai đó suy nghĩ về viện dưỡng lão bị con cháu bỏ rơi sẽ rất nguy hiểm, thậm chí phải nói sống như thế này quá tốt”

Cuộc sống thay đổi như nào khi vào dưỡng lão?

“Nếu không vào đây, có thể tôi và chồng đã ra đi từ lâu rồi”, chia sẻ của bà Vũ Thị Dành (84 tuổi). Hiện tại bà Dành cùng chồng, ông Vũ Đình Bưởi (92 tuổi) đang an dưỡng tại Diên Hồng. Theo lời bà kể: “Hồi đó bà không đi được toàn phải bò, còn ông thì cắm ống xông.Ở nhà có giúp việc nhưng mà họ không có nghiệp vụ nên không chăm sóc được. Đến Tết năm 2019 ông bà quyết định vào dưỡng lão. Ở trên này được các bạn chăm sóc, hỗ trợ tập luyện, dần dần thì bà cũng tự đi được, ông cũng tập nói, tập giơ tay, giơ chân. Sáng nào ông cũng tập đếm từ 1-20”. Hiện tại bà còn trồng rau, trồng cây ngoài ban công, hằng ngày tưới cây cũng xem là một thú vui của tuổi già”.

Bà Dành cũng mảnh vườn nhỏ của mình ngoài bạn công

Còn với bà Biển, từ khi vào trung tâm bà thấy sức khỏe của mình tốt hơn nhiều, vì mọi sinh hoạt đều có giờ giấc khoa học, các hoạt động vui chơi giải trí cũng đều đặn. “Trung tâm hay có nhiều hoạt động lắm, tháng 11 năm ngoái bà tham gia hoa hậu cao niên. Còn 20/10 năm nay, bà cũng tham gia đội múa, không những thế còn được mời làm giám khảo chấm thi cho các cụ ông”, bà Biển tươi cười kể lại.

Yêu thương ai đó có thể là cho họ được sống cuộc sống thoải mái nhất. Bố mẹ mong muốn con cái được thoải mái theo đuổi ước mơ, xây dựng cuộc sống riêng của chính mình, còn con cái mong muốn cha mẹ sống trong điều kiện tốt nhất với chế độ chăm sóc phù hợp nhất. Vậy nên câu chuyện con cái đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão vẫn còn nhận nhiều tranh cãi với các quan niệm khác nhau. Tuy nhiên thực sự lắng nghe mới thực sự hiểu biết được cha mẹ cần gì.

Xem thêm

Bộ ảnh “tình bạn già” trong vườn hoa cúc họa mi gây sốt mạng xã hội

Ngay sau khi được đăng tải, bộ ảnh “tình bạn già” bên những khóm cúc họa mi của hai cụ bà nhân dịp lễ tri ân thầy cô 20-11 khiến dân mạng khen không ngớt lời.

Chụp ảnh với cúc họa mi không chỉ là xu hướng và sở thích của giới trẻ mỗi dịp đầu đông, mới đây, bộ ảnh “thương nhớ” của hai cụ bà tại viện dưỡng lão Diên Hồng chụp cùng cúc họa mi khiến nhiều người yêu thích thả tim, bình luận và chia sẻ một cách chóng mặt.

Bộ ảnh “tình bạn” của bà Hiền và Bà Chung bên cạnh hoa cúc họa mi khiến nhiều người xao xuyến, thổn thức (Ảnh: Hoàng Ngân).

Khi những cơn gió mùa đông bắc tràn về cũng là lúc trên khắp các nẻo đường xuất hiện những bông hoa cúc họa mi nhỏ xinh đang khoe sắc dưới cái nắng hanh nhẹ cùng tiết trời se lạnh mang lại cảm giác nhẹ nhàng và bình yên đến lạ.

Màu trắng tinh khiết, tinh khôi của cúc họa mi như một nét chấm phá trong bức tranh vội vã, ồn ào của chốn thị thành, để mỗi người khi đi qua, bắt gặp những khóm họa mi đều có những kỷ niệm đẹp ùa về.

Không cần dáng xinh, da trắng, mắt gắn mi giả hay make up, đơn giản hai cụ chỉ cần chụp hình cùng nhau (Ảnh: Hoàng Ngân).

Chỉ đơn giản là bộ đồ dài tay, áo ghi lê len, nét đẹp phúc hậu, hiền từ của hai cụ bà khiến bao người vỡ òa vì thích thú. Cư dân mạng đã gửi rất nhiều lời khen đến người chụp cũng như hai nhân vật trong ảnh.

Bộ ảnh “có một không hai” này, được dân mạng nhận xét là bộ ảnh mang nét đẹp vượt thời gian, vượt tuổi tác để hòa vào xu thế khiến ai cũng ước ao có một bộ ảnh “tình bạn” già nhẹ nhàng nhưng đầy hoài niệm tuổi thanh xuân.

Tình bạn nhẹ nhàng, an yên ở tuổi xế chiều bên cúc họa mi “gây bão” cộng đồng mạng (Ảnh: Hoàng Ngân).

Chia sẻ với PV Dân trí, tác giả bộ ảnh chị Hoàng Ngân (33 tuổi, Phó giám đốc Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng, Hà Nội) cho hay, trong hình là cụ Trần Thị Hiền (76 tuổi, Hà Nội) và cụ Nguyễn Thị Chung (81 tuổi, quê Ninh Bình), hiện tại hai cụ đang sinh hoạt trong trung tâm dưỡng lão Diên Hồng.

Hai cụ là bạn cùng phòng nên rất hay kể cho nhau nghe những câu chuyện ngày xưa và nhiệt tình tham gia các hoạt động mà trung tâm tổ chức.

Những khoảnh khắc tự nhiên khi hai người có cơ hội đi chơi cùng nhau (Ảnh: Hoàng Ngân).

Dù tuổi đã cao nhưng hai cụ bà vẫn rất minh mẫn. Bà Hiền là người vui vẻ, hòa đồng, thích đọc sách, tạo dáng chụp hình, còn bà cụ Chung thì hay quan tâm đến các cụ nên hai bà rất quý mến nhau. Mỗi khi rảnh, hai bà lại rủ nhau đi ăn, đi tập thể dục tại phòng thể chất nên tình cảm hai bà lại càng bền chặt hơn.

Chị Ngân nói, chị không phải là nhiếp ảnh gia nhưng là một người thích chụp ảnh, đặc biệt là chụp ảnh người già và trẻ em. Vì vậy, khi thấy các bạn trẻ rủ nhau đi chụp ảnh hoa cúc hoa mi, chị Ngân đã nảy ra ý tưởng thực hiện bộ ảnh cho các cụ trong trung tâm nơi mình công tác.

Luôn yêu cuộc sống trong từng khoảnh khắc – hai cụ truyền cảm hứng này tới nhiều người (Ảnh: Hoàng Ngân).

“Thuở trước, bà Hiền là giáo viên và rất thích chụp ảnh, thấy nhân viên trong trung tâm mua cúc họa mi về cắm, bà rất thích và bày tỏ chưa được chụp ảnh cùng với cúc bao giờ. Suy nghĩ một hồi, mình liền ngỏ ý với các bạn trong nhóm đưa bà Hiền và bà Chung đi chụp hình cúc họa mi để lưu giữ kỷ niệm đẹp nhân ngày tri ân thầy, cô giáo 20-11”, chị Ngân nói.

Chị Ngân cho biết, mặc dù, hai cụ tuổi đã cao nhưng vẫn rất khỏe khoắn, đi cả vài giờ đồng hồ nhưng hai bà vẫn rất vui vẻ và hạnh phúc khi được đi cùng nhau. Thế nên, quá trình nhóm chị đưa hai bà đi chụp hình không có khó khăn gì nhiều.

Những phút giây vui vẻ của đôi bạn (Ảnh: Hoàng Ngân).

“Hai cụ thích chụp ảnh nên rất hợp tác. Một vài ảnh là mình bắt khoảnh khắc, còn một số ảnh là do nhóm mình gợi ý để các cụ tạo dáng theo. Hai cụ còn chủ động tạo rất nhiều kiểu dáng dễ thương không thua kém giới trẻ hiện nay”, chị Ngân nói.

Ngay sau khi được đăng tải trên các diễn đàn xã hội, những bức ảnh tuyệt đẹp này đã nhận được sự quan tâm nhiệt tình từ cộng đồng mạng. Mọi người đều tỏ ra thích thú, không ngớt lời khen bộ ảnh, bởi sự tự nhiên của hai bà ở tuổi xế chiều.

Tuy lớn tuổi nhưng hai cụ vẫn còn rất minh mẫn (Ảnh: Hoàng Ngân).

Thông qua bộ ảnh, chị Hoàng Ngân muốn gửi gắm thông điệp đến mọi người: “Dù ở bất kì độ tuổi nào, chúng ta cũng đều cần có những người bạn thân, sẵn sàng chiều theo những sở thích an yên này. Bởi, không bao giờ là quá muộn để ghi lại khoảnh khắc đẹp bên nhau và cũng đừng chờ đợi năm sau hay một lúc nào đó bởi nếu không phải bây giờ thì bao giờ…”

Những bức hình “có một không hai” của đôi bạn già toát lên vẻ đẹp yêu đời và tình bạn thân thiết (Ảnh: Hoàng Ngân)

Mê mẩn trước hình ảnh của hai cụ, nhiều cư dân mạng để lại nhiều lời khen:

Bộ ảnh thật sự rất đẹp khi được thực hiện vào dịp lễ tri ân thầy cô giáo. Dù tuổi hai cụ đã già, nhưng bức ảnh không hề “già” mà tràn đầy sức sống và sự yêu đời. Kính chúc các cụ và thầy cô giáo thật nhiều niềm vui, sức khỏe.

Cúc họa mi đẹp cũng không bằng vẻ đẹp của các cụ. Dù nụ cười có nhăn nheo, đôi tay có gân guốc thì hai cụ vẫn tỏa sáng theo cách riêng.

Xem hai cụ mình cũng muốn cùng bạn thân thực hiện những bộ ảnh ý nghĩa như vậy để sau này nhìn lại ký ức sẽ ùa về. Chúc hai cụ thật nhiều sức khỏe.

Theo Hoài Trang – PV báo Dân Trí

Xem thêm

Nhân viên Diên Hồng rộn ràng chúc mừng sinh nhật sếp

Năm nào cũng vậy, cứ đến độ tháng 11, nhân viên Diên Hồng chúng tôi lại bàn với nhau về “tuần lễ” sinh nhật sếp. Nói qua một chút về người thuyền thưởng, anh tên là Đỗ Trần Hồ Thắng, Tổng Giám đốc Diên Hồng. Thực ra khi nhắc đến quản lý của một viện dưỡng lão, người ta hay nghĩ đến những người “đã có tuổi”, nhưng Diên Hồng lại khác. Sếp tôi còn khá trẻ.

Nhớ năm ngoái, sếp tôi đã có một sinh nhật khó quên khi tham gia minigame nhưng lại đoán sai vợ mình. Và rút kinh nghiệm, năm nay không còn minigame nữa, nên sếp tôi đã có một sinh nhật khá nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần bất ngờ.

Mở đầu cho sinh nhật sếp là món quà đến từ tập thể Diên Hồng cơ sở 2.

Tập thể cơ sở 2 chụp ảnh lưu niệm cùng sếp

Tiếp theo đó là món quà đến từ cơ sở 1, cơ sở 3 và cả bộ phận Marketing nữa. Sinh nhật năm nay của người “anh cả” được ngập tràn trong sắc màu của hoa tươi.

Món quà của cơ sở 1 gửi tặng sếp
Đây là quà của cơ sở 3
Chậu cây phong thủy đến từ bộ phận Marketing mở rộng

Ngoài những bó hoa tươi thắm thì sếp còn được nhận món quà tinh thần vô cùng to lớn. Đó là màn nhảy ngẫu hứng siêu đáng yêu trên nền lời chế của hội chị em bộ phận Marketing. “Chào mừng sinh nhật sếp em. Một người đa tài dễ thương. Dù việc khó khăn hay đau đầu. Có sếp em là xong luôn. Tại vì sao lại có anh. Tại vì sao lại có anh. Tại vì má anh yêu ba anh. Tén tén ten là có anh”

Xem thêm