Chào mừng quý khách đến với Diên Hồng

Giờ đón tiếp : 8h00-12h00 & 14h00-18h00 (7/7)
  Liên hệ : 0968.660.115/0338 34.22.88

All Posts in Category: Tâm sự

Tâm sự của người con gái khi quyết định gửi bố mẹ vào Viện dưỡng lão

VÌ SAO NÊN CHỌN DIÊN HỒNG ĐỂ CHĂM SÓC NGƯỜI GIÀ?

Đối với mỗi người, đặc biệt là người già có hai thứ quan trọng nhất: Sức khoẻ và Niềm vui.

Có những tình huống bố mẹ đau yếu chưa đến mức phải nằm viện hoặc không muốn nằm viện chỉ cần có y tá điều dưỡng chăm sóc sức khoẻ hằng ngày để phục hồi cả về thể lực và tinh thần.

Có những trường hợp bố mẹ khoẻ mạnh nhưng con cháu ở xa, năm về 1 – 2 lần, nếu bố mẹ ở quê có bà con hàng xóm họ hàng qua lại thì còn vui, nếu ở trên thành phố nhất là ở chung cư hay khu đô thị càng cao cấp thì càng cô đơn?

Ông bà tặng hoa chúc mừng Diên Hồng 6 tuổi

Vậy tại sao khi rơi vào những tình huống trên, nếu có điều kiện về tài chính sao lại không lựa chọn đến với những trung tâm dưỡng lão như Diên Hồng? Hãy đến với Diên Hồng để Bố mẹ, ông bà chúng ta:
– Hằng ngày có người chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ phù hợp với từng cụ, có phòng ở riêng (nếu muốn)

– Được tập thể dục đạp xe tại chỗ hay đi dạo dưới hàng cây hằng ngày.

– Được y tá điều dưỡng massage, châm cứu, bấm huyệt tuần đôi lần

– Được giao lưu gặp gỡ nói chuyện hằng ngày với những người bạn cao niên cùng thế hệ từ khắp nơi với bao chuyện đã trải qua muốn kể cho nhau nghe, cười nói sảng khoái vui vẻ đầy hào khí bởi người nghe chăm chú, đồng cảm, cổ vũ, khích lệ.

– Được tham gia nhiều sự kiện hoạt động vui chơi văn nghệ, đọc sách, mời chuyên gia đến nói chuyện chia sẻ những điều bổ ích thú vị với người già- Và đôi khi còn được lên báo đài, ti vi nữa chứ?

Và quan trọng nhất là các cụ được vui khoẻ mỗi ngày.

Bố Mẹ mình chính là khách hàng của Diên Hồng đã được trải nghiệm những điều trên. Cách đây hơn 2 tháng, quyết định gửi Ông bà vào Diên Hồng quả là khó khăn nhưng đến hôm nay thì thấy đó là một quyết định hoàn toàn sáng suốt, không ân hận chút nào.

Lãnh đạo Trung tâm tặng quà nhân dịp sinh nhật ông

Thật sự phải cảm ơn Diên Hồng, cảm ơn vợ chồng em Thúy Nga (cựu cố vấn HR của MISA) và những các CBNV Diên Hồng cơ sở 2 đã thay con cháu trong gia đình để chăm sóc tận tình chu đáo cho Ông có được sức khoẻ, trạng thái tinh thần như ngày hôm nay.

Bố mình vốn bị trúng gió liệt dây thần kinh số 7 từ tháng 9/2019, sau gần 1 năm chữa trị và chăm sóc đi đủ các bệnh viện, mời mấy bác sĩ về châm cứu chữa trị, bệnh cũng khỏi đến 70-80%, nhìn bình thường không thấy Ông bị méo miệng nữa.

Tuy nhiên Ông rơi vào trạng thái kiểu như trầm cảm, sốc về tâm lý bởi vì Ông đang đi xe máy phóng ầm ầm, ăn được, nói được, uống rượu, hút thuốc được vậy mà giờ không được như bình thường nên lúc nào cũng nghĩ có bệnh nặng muốn đi bệnh viện để khám nhưng khám không ra bệnh gì nguy hiểm. Thật sự là khó khăn và vô cùng lo lắng với những người con rất ít thời gian như anh chị em nhà mình, không thể về quê thường xuyên được, đón ông bà lên ở nhà ông bà cũng không thích vì con cái đi suốt cả ngày chỉ ở trong phòng suy nghĩ thì lại càng mất ăn mất ngủ hơn.

Vậy nên gia đình mới lựa chọn giải pháp đưa Ông vào Diên Hồng điều dưỡng. Ông lại muốn phải có Bà bên cạnh vậy nên cả hai Ông Bà đã vào đó với tinh thần trải nghiệm thử vài ngày. Vậy mà giờ đã được gần 3 tháng rồi, nay Ông đã khoẻ mạnh trở lại gần như bình thường, ăn ngon, ngũ kỹ, tự tin nói chuyện, uống vài chén rượu khi nhà có việc vui. Mặc dù rất yêu quý Diên Hồng nhưng cũng phải về quê vì nhà cửa vườn ao, người thân, hàng xóm đang chờ nên Ông Bà đành phải chia tay Diên Hồng.

Đại gia đình thân yêu của ông bà

Chia tay Diên Hồng điều lưu luyến nhất vẫn là tình cảm của Ông Bà dành cho những người hằng ngày chăm sóc Ông Bà, đặc biệt là hai vợ chồng em Thắng Nga, là lãnh đạo cao nhất của Trung tâm nhưng luôn sát sao,tận tình, ân cần thăm hỏi chăm sóc khách hàng hằng ngày, lại luôn biết khơi dậy tiềm năng sở trường sở thích thế mạnh của từng cụ ông cụ bà để tạo niềm vui cho cả trung tâm.

Hai ông bà chụp ảnh kỷ niệm sinh nhật Diên Hồng

Ông đã viết hẳn một bài cảm nhận dành cho Diên Hồng chắc sẽ được lan tỏa trong thời gian tới với mong muốn sẽ có nhiều cơ sở dưỡng lão có ý nghĩa mang lại nhiều giá trị trong cuộc sống như Diên Hồng được nhiều người biết đến tin tưởng lựa chọn chăm sóc ông bà cha mẹ khi về già trong trường hợp cần thiết, phù hợp.

Gia đình mình đã trở thành khách hàng của Diên Hồng như thế đó. Nếu ai có những tình huống như trên hãy nghĩ ngay đến Diên Hồng nhé. Bài viết chia sẻ chân tình này không chỉ là lời cảm ơn dành cho Diên Hồng trước khi Ông Bà chia tay về quê mà còn là món quà nhỏ mình muốn tặng Diên Hồng khi vừa tròn 6 tuổi. Chúc tập thể Ban lãnh đạo và CBNV Diên Hồng luôn mạnh khoẻ, tràn đầy nhiệt huyết với sứ mệnh phụng dưỡng người cao tuổi. Chúc Diên Hồng ngày càng mở rộng và phát triển hơn nữa với sự tin yêu của khách hàng!

Khách hàng: Đinh Thị Thúy

Xem thêm

Giải đáp những câu hỏi thường gặp về viện dưỡng lão

Ngày nay định kiến xã hội về các trung tâm chăm sóc sức khỏe người cao tuổi đã có phần thoáng hơn, các mô hình chăm sóc cũng được nhân rộng. Một bộ phận không nhỏ trung niên và người già có kế hoạch chuẩn bị trước cho tương lai và tìm hiểu các viện dưỡng lão. Với kinh nghiệm nhiều năm chăm sóc, trung tâm dưỡng lão Diên Hồng chia sẻ, giải đáp một số câu hỏi thường gặp của khách hàng.

Những đối tượng nào được vào viện dưỡng lão?

Câu hỏi mà khách hàng quan tâm hàng đầu là người thân của họ có đủ điều kiện để vào viện dưỡng lão không?

Hiện nay người cao tuổi tại Diên Hồng có 3 nhóm đối tượng chính: Thứ nhất người cao tuổi khỏe mạnh nhưng muốn vào dưỡng lão tham gia cộng đồng người già hạnh phúc. Thứ hai người cao tuổi có con cháu, người thân đi làm ăn xa, bên nước ngoài. Và cuối cùng là người cao tuổi bị tai biến, mắc các bệnh lý tuổi già như suy giảm trí nhớ, loạn thần, không thể tự phục vụ các sinh hoạt cá nhân.

Vậy những đối tượng được vào viện dưỡng lão bao gồm:

– Người khỏe mạnh, hoặc già yếu trên 50 tuổi

– Những người khuyết tật, suy giảm trí nhớ, loạn thần tuổi già

– Và không mắc các bệnh truyền nhiễm

Người cao tuổi sinh hoạt tại trung tâm dưỡng lão Diên Hồng

Địa điểm, vị trí viện dưỡng lão ở đâu?

Viện dưỡng lão đó có gần gia đình của mình không? Có tiện đường xe cộ đi lại không? Có gần bệnh viện, trung tâm mua sắm hoặc khu giao lưu buôn bán không? Có không gian sạch sẽ, thoáng mát không?

Hai cơ sở của Diên Hồng đều ở rìa ngoại thành Hà Nội nên có bầu không khí mát mẻ, thoáng đãng, lại gần với đường lớn, có các tuyến xe bus chạy qua nên rất thuận tiện cho việc đi lại thăm nom.

Cả hai cơ sở cũng gần các viện lớn như Bệnh viện Đa khoa Hà Đông, Bệnh viện Quân đội 103 và cạnh các khu mua sắm, chợ quê. Một số cụ khỏe thường thích tự mình đi chợ mua sắm, lúc mua hộp sữa khi thì gói bánh về nhâm nhi. Có cụ còn đi gội đầu làm tóc xinh đẹp.

Muốn đến Diên Hồng thì đi như thế nào?

Cơ sở 1: U07 – L16, KĐT Đô Nghĩa, đường Lê Văn Lương kéo dài, Phường Yên Nghĩa, Hà Đông, Hà Nội.

Tuyến xe bus chạy qua: Tuyến 105: Khu đô thị Đô Nghĩa – Cầu Giấy. Điểm dừng Yên Lộ, cách trung tâm dưỡng lão Diên Hồng cơ sở 1 300m.

Các phương tiện khác di chuyển theo google maps: https://goo.gl/maps/Rh75ZFNHPXY1oE6m6

Cơ sở 2: A2.3, Liền kề 05, ô số 18, KĐT Thanh Hà CIENCO 5, Phường Kiến Hưng, Hà Đông, Hà Nội.

Tuyến xe bus chạy qua:

Tuyến 103A: Bến xe Mỹ Đình – Bến xe Hương Sơn (Mỹ Đức)

Tuyến 103B: Bến xe Mỹ Đình –  Bến xe Hồng Quang (Ứng Hòa)

Điểm dừng CIENCO 5, cách trung tâm dưỡng lão Diên Hồng cơ sở 2 500m.

Các phương tiện khác di chuyển theo google maps: https://goo.gl/maps/aMygWGMczPBX7bYP6

Chi phí và các dịch vụ mà người cao tuổi được hưởng?

Một vấn đề nữa được khách hàng rất quan tâm đó là chi phí.

Chi phí cho một cụ khỏe mạnh, tự phục vụ tại Diên Hồng ở phòng tập thể (6-8 người) là 7.200.000đ/tháng, người cao tuổi sẽ được sử dụng các dịch vụ:

  • Chỗ ở tiện nghi: Giường, tủ, ti vi, điều hòa, phòng vệ sinh khép kín có bình nóng lạnh.
  • Đảm bảo về dinh dưỡng: Chế độ ăn cho người cao tuổi tại trung tâm ngày 4 bữa: Sáng, trưa, bữa phụ chiều và tối. Trung tâm có đầu bếp riêng, chuẩn bị các bữa ăn đảm bảo dinh dưỡng phù hợp với sức khỏe bệnh lý và sở thích của người cao tuổi.
  • Chăm lo về y tế: Ngoài việc kiểm tra các chỉ số sức khỏe như huyết áp, đường huyết, cho các cụ uống thuốc thì hằng ngày điều dưỡng sẽ xoa bóp giúp các cụ được thư giãn.
  • Tham gia các hoạt động sinh hoạt tập thể như các trò chơi trong nhà, làm đồ thủ công, nghe nhạc, xem phim, đi dạo
Các cụ trong Diên Hồng tham gia các hoạt động vui chơi giải trí

Trường hợp người cao tuổi không tự phục vụ được, cần hỗ trợ về nhu cầu cơ bản như cho ăn, tắm rửa, vệ sinh,…thì sẽ có các mức phí hỗ trợ cụ thể.
Xem chi tiết tại đây

Ngoài lựa chọn ở toàn thời gian và dài hạn ở Trung tâm, người cao tuổi cũng có thể lựa chọn dịch vụ ở ngắn ngày hoặc ở bán trú (Sáng đi, tối về) với mức giá 250.000đ/1 ngày (ở bán trú) và 450.000đ/1 ngày (ở dưới 1 tháng) áp dụng với các cụ ở phòng tập thể.

Khi vào viện dưỡng lão cần mang theo những gì?

Đây là câu hỏi hay gặp nhất đối với khách hàng chuẩn bị vào trung tâm.

Với Diên Hồng, khi vào trung tâm cần có đầy đủ giấy tờ thủ tục sau:

– Có người thân bảo lãnh

– Sổ hộ khẩu gia đình của người đứng ra bảo lãnh (bản photocopy)

– Chứng minh nhân dân của cụ và người đứng ra bảo lãnh (bản photocopy)

– Hồ sơ bệnh án (Nếu có)

– Và ký quỹ 10 triệu đồng.

Ngoài ra khi nhập trung tâm người cao tuổi chỉ cần mang quần áo, thuốc men. Tất cả đồ dùng cá nhân: Chăn, ga, gối, khăn mặt, bàn chải,… đều đã được trung tâm chuẩn bị đầy đủ, tươm tất.

Hy vọng những thông tin mà Diên Hồng cung cấp sẽ giúp cho khách hàng hiểu hơn về viện dưỡng lão. Từ đó tìm được địa chỉ phù hợp, tin cậy để gửi gắm người thân của mình.

Xem thêm

Dịch vụ chăm sóc ngắn ngày – cứu cánh cho nhà có việc

Khi về già người cao tuổi cần được chăm sóc một cách đặc biệt và cẩn thận. Tuy nhiên không phải khi nào bạn cũng có thể ở bên cạnh bố mẹ, ông bà mình thường xuyên. Đặc biệt là trong những chuyến công tác dài ngày, đi du lịch, hay những lúc gặp vấn đề với giúp việc như chưa tìm được giúp việc, giúp việc về quê, thậm chí sửa nhà, chuyển nhà. Lúc này dịch vụ chăm sóc ngắn ngày tại trung tâm dưỡng lão sẽ là sự lựa chọn hoàn hảo nhất để bạn có thể yên tâm công tác làm việc nhưng vẫn đảm bảo sức khỏe cho người thân.

Dịch vụ chăm sóc ngắn ngày bao gồm những gì?

Đáp ứng nhu cầu sử dụng của mọi người, hiện nay tại các trung tâm dưỡng lão đã và đang cung cấp dịch vụ chăm sóc ngắn ngày mang lại sự tiện lợi và yên tâm đến mọi người. Dịch vụ này thích hợp với những gia đình không có điều kiện và thời gian chăm sóc cho người già trong thời gian ngắn từ vài ngày đến vài tuần.

Dịch vụ cũng mang đến cho bạn giải pháp chăm sóc tốt nhất với chất lượng hoàn hảo. Bạn sẽ không cần phải quá lo lắng khi gửi gắm người thân. Bởi lẽ ở đây có rất nhiều người cùng lứa tuổi, họ có người bầu bạn, được tham gia các hoạt động chung vô cùng bổ ích. Nhờ vậy mà có thể xua tan đi những mệt mỏi hàng ngày.

Điều dưỡng viên tại Diên Hồng đang chăm sóc các cụ

Đặc biệt dịch vụ chăm sóc ngắn ngày vẫn sẽ được hỗ trợ các dịch vụ chăm sóc như đối với những người ở dài ngày như y tế, ăn uống, vui chơi. Chế độ chăm sóc đặc biệt cùng đội ngũ nhân viên trách nhiệm, nhiệt tình sẽ giúp bạn yên tâm hơn về mọi thứ. Chính vì vậy mà đây cũng là một trong những dịch vụ được nhiều người sử dụng lựa chọn nhất trong những năm gần đây.

Sử dụng dịch vụ chăm sóc ngắn ngày ở đâu tốt nhất?

Khi lựa chọn trung tâm dưỡng lão, điều khiến người dùng băn khoăn nhất là tìm được một địa chỉ tin cậy với chất lượng đảm bảo, giá thành hợp lý. Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng là một cái tên quen thuộc đối với nhiều người khi có nhu cầu sử dụng dịch vụ chăm sóc ngắn ngày, dài ngày cho người già.

Các cụ sống vui, sống khỏe

Chúng tôi đã có nhiều năm kinh nghiệm hoạt động trong lĩnh vực và tiếp nhận rất nhiều trường hợp có nhu cầu chăm sóc ngắn ngày, dài ngày. Chất lượng dịch vụ của trung tâm được người dùng đánh giá rất tốt. Đây cũng là đơn vị hàng đầu trong việc chăm sóc sức khỏe người già hiện nay. Đội ngũ nhân viên được đào tạo bài bản, có tâm và có trách nhiệm sẽ mang đến cho người thân của bạn cảm giác gần gũi, an toàn nhất.

Hãy liên hệ với trung tâm dưỡng lão Diên Hồng ngay hôm nay để được chúng tôi tư vấn và hỗ trợ trong thời gian sớm nhất. Sự hài lòng của khách hàng chính là câu trả lời cho chất lượng của trung tâm trong suốt những năm qua.

Xem thêm

Cụ ông ngoại quốc ở Diên Hồng và những điều chưa kể

Một buổi sáng đầu thu, tiết trời trong lành mát mẻ, cái nắng dần ngả sang màu vàng óng, không còn chói chang gay gắt như nắng mùa hạ, một vị khách đặc biệt từ phương xa không hẹn mà đến với Viện dưỡng lão Diên Hồng.

Ông Kwon Sang Soo được Đại sứ quán Hàn tại Việt Nam đưa đến Trung tâm.

Hôm nhập Trung tâm, ông ngồi trên chiếc xe lăn, mặc bộ quần áo đơn giản, đội chiếc mũ che đi gần nửa khuôn mặt. Điều làm mọi người chú ý hơn hết là nụ cười và ánh mắt của ông. Người nào gặp ông cũng cảm nhận được khí chất của người lãnh đạo, một tinh thần lạc quan, một ý chí chiến đấu bất diệt.


Ông cùng điều dưỡng nói chuyện với nhau trong buổi gặp đầu tiên.

Mỗi người có cơ duyên đến với Diên Hồng đều mang theo những câu chuyện đời của riêng mình. Thật may điều dưỡng Diên Hồng có thể nói tiếng Hàn nên các bạn nhân viên được hiểu thêm về cuộc đời ông. Ngay khi được gặp và nói chuyện bằng Tiếng Hàn với 1 bạn nhân viên, ông quá đỗi ngạc nhiên, khuôn mặt bỗng rạng rỡ lạ thường, rồi ông bắt đầu kể…

Men theo dòng ký ức ông kể, ông sinh ra ở một vùng quê xinh đẹp của xứ sở Kim chi. Tuổi thơ của ông là chuỗi những tháng ngày êm đềm bên gia đình. Bỗng đến một ngày, biến cố xảy ra khiến ông và gia đình ly tán, mỗi người một phương. Từ đó đến nay cũng đã 40 năm rồi.

Ông hay viết ra giấy để nói chuyện với mọi người.

Giọng ông run run kể rằng: “Tôi đi khắp nơi để tìm gia đình. Ở Hàn Quốc không thấy, tôi đi sang Trung Quốc. Lúc đó vừa không biết tiếng cũng không có công việc, với hai bàn tay trắng tôi cố gắng làm đủ mọi thứ để có tiền trang trải cuộc sống nơi đất khách quê người, vừa làm việc vừa nghe ngóng tin tức của gia đình”. Nhiều lần tưởng chừng như muốn bỏ cuộc, muốn gục ngã trước số phận nhưng khát khao cháy bỏng để tìm được gia đình vẫn luôn rạo rực trong ông khiến ông không thể từ bỏ.

Mọi ăn uống sinh hoạt của ông đều ở tại giường.

Rời Trung Quốc ông đến đất nước Việt Nam xinh đẹp. Ông bắt đầu lập nghiệp ở đây bằng việc mở một công ty ở Khu công nghiệp Đồng Văn, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam. Mặc dù bước đầu còn gặp nhiều khó khăn nhưng công ty ngày một phát triển và lớn mạnh. Ông chia sẻ: “Tôi không nghĩ đến việc lập gia đình, lấy vợ sinh con, tôi sợ đến một ngày nào đó rồi cũng phải chia ly mỗi người một ngả”. Ông bắt đầu lao vào công việc, lúc này chỉ có công việc mới khiến ông nguôi ngoai nỗi nhớ gia đình da diết.

Ông cùng điều dưỡng đi dạo buổi sáng.

Tưởng chừng cuộc đời đã bắt đầu mỉm cười với ông, nhưng không, 5 năm trước một cơn bạo bệnh bỗng đổ ập xuống khiến ông bị liệt nửa người phải. Khi mà nỗi đau đã đến tột cùng khiến cho cảm xúc trở nên chai lỳ thì nó sẽ hóa động lực để ta đi tiếp, ông đã vượt lên nỗi đau để thành công.

“Tôi thích con người Việt Nam, họ rất mến khách, lại nhiệt tình nồng hậu. Con gái Việt Nam rất đẹp, con gái của Viện dưỡng lão Diên Hồng cũng thế, xinh đẹp và khéo léo. Tôi ở đây cũng rất thoải mái, các bạn điều dưỡng còn phục hồi chức năng cho tôi. Trước khi vào đây tôi cũng đã tham quan một số nơi rồi nhưng không hiểu sao tôi lại muốn vào Diên Hồng”. Có lẽ nơi đây có cái không khí ấm cúng như gia đình khiến ông thấy gần gũi, thân quen.

Ông rất thích đọc báo và xem tin tức trên điện thoại.

Hằng ngày ông thường đọc báo, xem những tin tức về đất nước Hàn Quốc. Nỗi niềm tìm lại gia đình vẫn cứ đau đáu trong ông. Khi con người ta yếu đuối thì ta thường nghĩ về quê hương, về gia đình, về những điều ấm áp.

Mới đến Diên Hồng chưa lâu nhưng ông đã quen được với nhiều cụ mới.

“Tôi sẽ không ở đây lâu nữa, cũng sắp đến lúc trở về với quê hương rồi. Dù mới gặp nhau nhưng tôi rất thích nơi này, tôi sẽ nhớ cái tên Diên Hồng” đôi mắt đượm buồn, ông nghẹn ngào nói. Đến cái tuổi hơn nửa đời người rồi, con người ta chỉ mong tìm thấy được bến đỗ bình yên trong tâm hồn. Diên Hồng cũng vậy luôn ấp ủ một ước muốn sẽ là nơi bình yên để các cụ cao niên an dưỡng tuổi già, là ngôi nhà chan chứa tình yêu thương.

Xem thêm

Ai cũng cần phải sống chứ

Bà ngoại sống cùng với gia đình tôi. Chúng tôi giờ đã trưởng thành và có gia đình riêng, lại ở xa nên mọi việc ở nhà bố mẹ tôi tự lo. Bố mẹ tôi sức khỏe cũng không tốt nhưng may là bà còn khá khỏe, chỉ có chân đau, không tự đi lại được nên không phải chăm nhiều. Tuy vậy, việc ăn uống khó chiều cộng với lịch sinh hoạt thất thường nên đôi lúc gọi điện thoại về, tôi cảm thấy mẹ đang bị “kiệt sức”. Bà tôi chẳng thích ăn món gì, mẹ tôi nấu hay mua gì bà cũng không chịu ăn, nếu cứ ép là bà nổi cáu. Ở nhà cứ 5 phút không nhìn thấy mặt hay nghe thấy giọng mẹ tôi là bà gọi ầm lên. Mà bố mẹ tôi thì cũng phải làm việc, đâu thể ở bên bà 24/24 được. Bà tôi lại hay ngủ ngày, lúc mọi người nghỉ ngơi thì bà tôi “hoạt động”. Bố mẹ tôi ở một phòng, bà ở một phòng nhưng vì nhát nên bà thường để điện sáng cả đêm, có khi bà gõ cửa phòng bố mẹ tôi đòi ngủ cùng…vì sợ. Chưa kể có lúc bà nghĩ ra cái này, cái kia cần nói hay có lúc thì bà “nổi hứng” leo trèo bàn ghế, nghịch tủ bát… Có lần thì bà làm đồ đạc rơi lẻng kẻng trong bếp khiến bố mẹ tôi giật bắn mình hốt hoảng. Thậm chí vài lần bà bị ngã làm gia đình tôi mất ăn mất ngủ và tốn nhiều công để bà hồi phục. Mặc dù bố mẹ tôi rồi các cậu dặn dò bà tôi thật kĩ nhưng vì bà đã già và hơi lẫn nên bà chẳng thay đổi được gì. Mẹ tôi bảo: “Nếu bà cứ để im cho con cháu phục vụ thì đã tốt, đằng này…” Mỗi lần nghe chuyện tôi lại thương bố mẹ, thương cả bà rồi lại tự trách mình chẳng giúp đỡ được gì cho bố mẹ.

Thôi thì người già ai cũng vậy nên chúng tôi chỉ biết động viên mẹ cố gắng chăm sóc tốt nhất cho bà trong khả năng của mình nhưng có nhiều vấn đề vượt quá tầm kiểm soát. Vì bà như vậy nên bố mẹ tôi phải thay nhau ở nhà trông bà. Có những những lúc cả hai phải ra ngoài thì như đứng đống lửa như ngồi đống than bởi vì những hiểm họa có thể xảy ra với bà. Một lần bà mở vòi nước ở phòng bếp nhưng không tắt. Bố mẹ tôi về đến nhà thì nước đã lênh láng khắp phòng. Nói dại nhỡ bà đi lại trơn ngã hoặc nhà bị rò điện đâu đó thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Sau lần đó cả nhà tôi suy nghĩ mông lung lắm. Có lẽ do bà ở nhà nhiều, ít giao tiếp với bên ngoài nên tính tình khó chịu. Nếu bà được thăm hỏi thường xuyên, có bạn bè tâm sự, hẳn bà sẽ sống vui vẻ hơn mà bố mẹ tôi cũng đỡ bị áp lực hơn. Suy đi tính lại gia đình tôi quyết định gửi mẹ vào viện dưỡng lão ở gần nhà rồi hằng ngày vào thăm. Lúc đầu các cậu mợ, chú dì trong nhà cũng phản đối dữ lắm nhưng chẳng ai đủ tự tin để chăm sóc tốt cho bà tôi vì ai cũng bận công việc rồi trông cháu nhỏ. Không biết phải nói như thế nào cho mọi người hiểu, mẹ tôi đành thuyết phục cả nhà để bà trải nghiệm thử 1 tháng rồi quyết định có nên để bà tiếp tục sống ở đó hay không. Người già cũng giống trẻ con ở chỗ các bé ở nhà thì “bắt nạt” ông bà ba mẹ nhưng khi đi học lại rất ngoan và tự lập còn người già khi ở với con cái cũng hay “khó chiều” nhưng khi sống ở viện dưỡng lão lại rất vui vẻ và dễ tính hơn. Thấy mẹ tôi vui vẻ, ăn uống ngon miệng lại khỏe ra, anh em, họ hàng cũng vui mừng và tôn trọng quyết định của mẹ tôi. Suy cho cùng thì ai cũng cần phải sống chứ.

Bà Định (Bên phải) – bà của tác giả đang sống tại Diên Hồng vui vẻ bên những người bạn cùng lứa tuổi

Xem thêm

Những con người thầm lặng

Tôi làm việc trong một viện dưỡng lão ở phía Tây Nam Hà Nội. Công việc hằng ngày của tôi là nói chuyện cùng các cụ, thay bỉm, tắm gội, chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ cho các cụ. Những công việc đó tưởng như ai cũng có thể làm được nhưng không phải. Công việc thực sự rất gian nan và vất vả. Nói chuyện hằng ngày sao cho các cụ không buồn, tổ chức các trò chơi cho các cụ vận động não bộ tránh được sa sút trí tuệ rồi cho các cụ ăn uống sao cho ngon miệng, không bị sặc…Người già như chuối chín cây, tất cả mọi thao tác đều cần nhẹ nhàng, uyển chuyển. Công việc vất vả là thế, áp lực là thế, đôi khi cũng bị stress nhưng tôi không lùi bước, luôn mỉm cười bước tiếp và lấy lại cân bằng. Với mình, các cụ bây giờ là cha, là mẹ, là ông, là bà mình rồi. Tôi tâm niệm làm nghề chăm sóc người cao tuổi phải có 4 chữ: Nhẫn, Tâm, Đức, Phúc. Có sự nhẫn nại để giải quyết từng khúc mắc, tận tâm trong chăm sóc người khác, làm nghề phải có đạo đức và để phúc cho mình và cho những người thân của mình.

Hồng Thơm và bà Định trong tiệc sinh nhật tháng của các cụ

 

Hỗ trợ và cổ vũ hết mình cho các cụ trong Olympic Diên Hồng

Nhiều lúc tôi cũng tủi thân. Cứ đến ngày thầy thuốc Việt Nam 27/2, ngày tôn vinh các cán bộ y tế tôi không khỏi chạnh lòng vì người ta chỉ nghĩ đến bác sĩ, y tá ở bệnh viện mà quên rằng ở một nơi nào đó vẫn còn những người đang ngày đêm chia sẻ những khó khăn của xã hội. Không ai nhớ đến chúng tôi. Vậy nhưng chúng tôi may mắn có những người đồng nghiệp cùng chúc nhau, cùng động viên nhau cố gắng mang niềm vui đến các cụ đang sống ở đây. Chỉ mong các cụ luôn khoẻ mạnh, chúng tôi cũng đủ sức khoẻ để ngày ngày chăm sóc tốt cho các cụ.

Không chỉ chăm sóc các cụ mà điều dưỡng còn như những người bạn trò chuyện tâm tình

Vũ Thị Hồng Thơm

Xem thêm

Diên Hồng – Ngôi nhà chứa đựng nhiều yêu thương

Nói đến viện dưỡng lão chắc ai cũng hình dung phần nào về cuộc sống, con người cũng như công việc của điều dưỡng nơi này. Với tôi, trung tâm dưỡng lão như một mái ấm gia đình thứ 2 chia sẻ từng chút tâm tư, tình cảm vui buồn lẫn lộn giữa các nhân viên với nhân viên, giữa các cụ già với các cụ già và nhân viên với cụ già.

Thế là đã được mấy tháng trôi qua kể từ khi tôi chân ướt chân ráo vào làm việc ở đây. Tôi cảm thấy mình đang sống trong một ngôi nhà tập thể, căn nhà chứa đựng nhiều tình cảm yêu thương gắn bó với nhau. Nói đến công việc chắc ai cũng nghĩ chúng tôi chỉ cần cho ăn uống tắm rửa là xong. Thế nhưng, chúng tôi còn nhiều công việc lặt vặt khác mục đích cuối cùng là để các cụ khoẻ và vui vẻ. Nói ra thì dễ nhưng để công việc trở nên hoàn hảo thì không hề dễ dàng.

Trước hết phải biết bố trí thời gian công việc cho hợp lý sau đó là sự tỉ mỉ, cẩn thận, nhanh nhẹn trong từng công việc. Ngay đến việc cho ăn thôi, bản thân điều dưỡng cũng cần biết tính cách, tâm lý của các cụ mới dỗ cho các cụ ăn được. Còn việc tắm rửa, thay băng vết thương cũng khó vì các cụ đều yếu, sức đề kháng kém, bệnh dễ bị nặng lên… Sau khi tắm rửa xong, chúng tôi lại xoa bóp vận động cơ để giúp các cụ được lưu thông mạch máu và nhanh chóng phục hồi. Trong lúc xoa bóp, mọi người thường tâm sự cùng các cụ. Mỗi cụ lại kể cho chúng tôi nghe những chuyện buồn vui của mình, có cụ thì khóc, có cụ lại cười. Đó đều là những kỷ niệm đẹp, làm cho chúng tôi thấu hiểu sâu hơn từng cụ một. Có thể nói để hoàn thành tốt được công việc chăm sóc các cụ, mỗi điều dưỡng như tôi cần phải đặt trách nhiệm của bản thân lên hàng đầu. Phải có tâm, có đức với nghề, tạo phúc cho người già, cho xã hội này.

Các bạn ơi, nếu ai còn ông bà cha mẹ thì hãy yêu thương, trân trọng, biết lắng nghe tâm sự, chia sẻ. Hãy nhớ đến lúc ta còn nhỏ đến khi trưởng thành, ai là người đã chăm sóc, dạy dỗ, chỉ bảo ân cần, nuôi nấng ta nên người. Cuối cùng tôi rất cám ơn những công việc ở đây đã cho tôi nhiều bài học giá trị về cuộc sống, cảm ơn những bạn điều dưỡng đã chỉ dạy tỉ mỉ để tôi hoàn thiện mình mỗi ngày, cảm ơn những tình cảm của mọi người dành cho mình. Tôi luôn coi đây như mái ấm gia đình của mình và sẽ cố gắng học hỏi, phấn đấu không ngừng, gắn bó bền vững với công việc và cả nơi này.

Nguyễn Thị Huyền Trang

Xem thêm

Động lực để cố gắng mỗi ngày

Quãng thời gian từ khi gia nhập Diên Hồng đến nay không phải là quá dài nhưng cũng không phải là quá ngắn. Nó đủ để cho tình cảm, sự kính trọng với các cụ, các anh và các bạn đồng nghiệp trong tôi đủ lớn.

Tôi vẫn nhớ những ngày đầu mới vào làm việc do chưa quen việc nên gặp nhiều khó khăn. Nhờ sự giúp đỡ của đồng nghiệp, được các cụ tin tưởng, tôi càng cố gắng hơn. Những lời khen dù nhỏ thôi cũng khiến tôi thấy vui cả ngày, có lúc cười tủm tỉm làm mọi người cứ trêu mãi nhưng mà tôi kệ, vui thì cười chứ sao.

Những nụ cười của điều dưỡng Hường và ông Lạc

Nhớ những buổi giao lưu văn nghệ, nghe các cụ hát những bài hát quen thuộc ngày xưa, tôi thấy lòng mình thật nhẹ nhàng. Nhìn những nếp nhăn trên khuôn mặt, bàn tay và nụ cười của các cụ, tôi cảm thấy mình như đang chăm sóc chính ông bà mình vậy. Cũng có nhiều cụ quan tâm tôi như cháu gái của mình. Các cụ hỏi thăm tôi hôm nay ăn gì, có vui không, làm việc có mệt không. Nghe những lời ấy, ai mà không vui, không xúc động cho được. Điều đó giúp tôi có động lực để làm việc chăm chỉ hơn, yêu thương nhiều hơn. Mong các cụ luôn khoẻ để ở với chúng em thật lâu, để mỗi ngày lại tham gia nhiều hoạt động, để được cười nhiều hơn…

Vũ Thị Hường

Xem thêm

Cái khó của nghề điều dưỡng

Với mỗi chúng ta ai ai cũng đều có những ước mơ, hoài bão, những tư tưởng suy nghĩ về một tương lai tươi sáng, tốt đẹp. Thời còn là học sinh, tôi luôn mơ ước trở thành nhà kinh doanh để xây dựng nền móng kinh tế nước nhà. Tốt nghiệp cấp III, tôi đã thay đổi suy nghĩ bản thân, lựa chọn cho mình ngành y, cái ngành chữa bệnh cứu người và nâng cao sức khoẻ. Tôi cảm thấy rất tự hào về ngành y của mình, ngành mà cả xã hội luôn và đang được quan tâm hết mức. Cũng chính vì thế mà đến nay tôi đang và sẽ làm việc tại Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng – Nơi chứa đựng những tâm sự, những nỗi buồn vui của một thế giới – một lãnh địa của người già.

Nghĩ lại cái thủa còn học y, lúc nào cũng cắm mặt vào sách vở, thực hành tiêm truyền, thay băng vết thương, phụ mổ, luôn nghĩ sau này ra trường mình sẽ làm trong một bệnh viện lớn, mặc áo blouse trắng đi khám bệnh… nhưng cuối cùng công việc của tôi không phải là trong bệnh viện mà là một trung tâm dưỡng lão. Từ lúc ra trường, trải qua hơn 2 năm đầy sóng gió với đủ các loại công việc không đúng chuyên ngành, tôi đã vui biết bao khi biết thông tin Diên Hồng đang tuyển điều dưỡng. Tôi lập tức nộp hồ sơ và được chọn vào làm việc. Trước ngày vào làm, tôi hồi hộp, lo lắng, không biết mình có làm được không. Rồi tôi lại vui mừng phấn khởi vì sắp được làm đúng chuyên ngành của mình. Rồi ngày đó cũng đến, tôi được anh điều dưỡng trưởng dẫn đi làm quen với công việc, với các cụ… Lúc ấy tôi thấy công việc đầy phức tạp, khó khăn. Toàn việc mà tôi chưa từng làm và nghĩ tới.

Mới đầu tôi thường ngơ ngác, thẹn thùng, ngượng nghịu, khi thì hấp tấp, lúc lại chậm chạp nhưng bù lại là những anh chị, những bạn điều dưỡng viên ở đây rất ân cần chỉ bảo cho tôi từng chút một. Thấm thoát đã được nửa tháng, tôi đã khá quen với những công việc ở đây, thân thiện với mọi người. Hằng ngày, sau khi giao ban xong, từ 7h30 chúng tôi bắt đầu làm việc, công việc theo một lịch trình cố định. Đầu tiên là cho các cụ ăn sáng, sau đó tắm rửa, xoa bóp cho các cụ và dọn dẹp vệ sinh cho đến 12h là kết thúc buổi sáng làm việc. Buổi chiều bắt đầu từ 14h00’ cũng cho các cụ ăn, xoa bóp và vệ sinh, đưa các cụ đi dạo hoặc tổ chức trò chơi…đến 17h30 là kết thúc ngày làm việc. Nói đến cho các cụ ăn tôi lại thấy buồn cười, các cụ khỏe mạnh tự ăn thì không nói, nhưng một số cụ tính cách nũng nịu như trẻ con thì phải dỗ dành khéo léo như em bé, có cụ thì liệt không tự ăn được phải cho ăn qua sonde,.. Chúng tôi phải ghi nhớ và hiểu tính cách của từng cụ để giúp các cụ ăn uống đầy đủ.

Công việc tắm rửa cho các cụ cũng có hơi chút khó khăn, phức tạp và mất nhiều thời gian. Các cụ khỏe mạnh thì tắm rửa dễ dàng hơn còn với các cụ yếu, liệt nửa người hay toàn thân thì việc tắm rửa là cả một thách thức. Ngay cả đến cởi quần áo cũng như mặc đồ cũng là cả vấn đề. Tuy nhiên, với kỹ năng thao tác và kinh nghiệm đã học hỏi từ những điều dưỡng lâu năm thì việc này cũng đỡ gian nan hơn nhiều. Sau khi mọi việc xong xuôi, chúng tôi thu dọn vệ sinh, quét nhà, gấp chăn, thay ga sạch sẽ và chuẩn bị bữa ăn trưa cho các cụ. Ngoài những thời gian làm việc, lúc rảnh rỗi tôi lại mát xa cho các cụ, ngồi tâm sự những chuyện vui, chuyện buồn. Có chuyện vui cười tá lả, có chuyện thì buồn về cuộc sống từng trải của các cụ. Dần dần qua những câu chuyện ấy, những ký ức đẹp ở bên các cụ in đậm trong tâm trí tôi. Nó khiến tôi ngày càng trở nên yêu nghề, yêu cuộc sống, yêu công việc của tôi hơn. Nơi đây như một mái ấm khiến tôi không thể rời xa được.

Chân dung chàng trai trẻ chia sẻ cái khó của nghề điều dưỡng

Trải qua công việc mà bản thân đang làm tôi mới cảm nhận được thế nào là tình yêu thương, chăm sóc, sẻ chia, tâm sự tình cảm với người già. Thế nên không chỉ bản thân tôi mà những ai đang còn ông bà cha mẹ hãy biết trân trọng thương yêu, chăm sóc cho những người thân trong gia đình mình. Công việc nào cũng vậy, muốn làm tốt trước hết phải yêu nghề, phải hiểu rõ về nghề nghiệp và phải tôn trọng nghề nghiệp mình đang làm mới gắn bó lâu, phát triển tốt được. Và bản thân tôi cũng luôn tự hào về công việc mình đang làm, sẽ cố gắng phát huy tốt năng lực của mình để mang đến niềm vui cho nhiều gia đình hơn.

Trần Văn Thuỷ

Xem thêm

Chàng trai tình cảm nói về công việc của mình

Người ta thường nói con trai ít biểu lộ cảm xúc hơn con gái. Nhưng con trai cũng có những tâm tư, suy nghĩ riêng của họ mà. Tôi cũng vậy, đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in cái ngày mà thầy giáo lớp 10 hỏi tôi: ước mơ sau này của em là gì? Tôi trả lời: Em muốn trở thành một bác sỹ giỏi, cứu giúp người  bệnh. Và cũng chính cái ước mơ đó là động lực để tôi phấn đấu học hành. Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng được như mong muốn, sự thật là tôi đã không đỗ đại học nhưng điều đó cũng không làm thay đổi được ý chí của tôi. Dù không thể trở thành bác sỹ thì tôi vẫn muốn theo đuổi ngành y, cái ngành mà tôi ấp ủ từ lâu. Vì thế tôi đã nộp hồ sơ vào một trường y gần nhà và tôi vẫn sẽ cố gắng trên con đường đã lựa chọn vì đam mê không bao giờ là muộn cả.

Bao nhiêu ấp ủ, hy vọng cho đến khi ra trường tôi mới thấy mọi chuyện không phải là dễ dàng. Tôi đã từng đi làm nhiều nơi, từ bệnh viện đến phòng khám và mãi sau này tôi mới biết đến viện dưỡng lão. Lúc đầu vào làm ở viện dưỡng lão, tôi hoàn toàn bị sốc vì mọi công việc khác xa với những gì tôi đã được học, được làm, và cũng thật khó cho 1 đứa con trai quen được nuông chiều từ bé như tôi. Nhưng về sau này, khi tiếp xúc với các cụ nhiều hơn, tôi lại thấy thương và dành tình cảm cho các cụ, xem các cụ như ông bà mình vậy. Vì tôi hiểu do hoàn cảnh gia đình con cháu không chăm sóc được nên mới gửi các cụ vào đây. Tôi thấy sự thiếu thốn tình cảm ở các cụ nên càng thương các cụ hơn. Và tôi nghĩ không chỉ tôi mà tất cả mọi người làm công việc như tôi cũng sẽ có cảm nhận như vậy. Đến giờ sau bao nhiêu năm gắn bó với viện dưỡng lão, tôi thật sự thấy yêu thích công việc này. Ở đây như là ngôi nhà thứ 2 của tôi vậy. Ngày ngày được cùng nói chuyện, vui chơi, sẻ chia với các cụ tôi thấy tất cả mọi thứ như tiếp thêm động lực để tôi yêu nghề hơn. Nếu đc chọn lại lần nữa thì tôi vẫn chọn nghề này, vẫn chọn được gắn bó vs các cụ, với đồng nghiệp, bạn bè của tôi.

Điều dưỡng viên Linh rất tận tình chăm sóc các cụ

Ngô Hải Linh

Xem thêm