Chào mừng quý khách đến với Diên Hồng

Giờ đón tiếp : 8h00-12h00 & 14h00-18h00 (7/7)
  Liên hệ : 0968.660.115/0338 34.22.88

All posts by Diên Hồng

Chàng trai lận đận công việc bén duyên với viện dưỡng lão

Tôi có một thói quen là lúc nào rảnh lại vào viện dưỡng lão trò chuyện với mấy cụ ông cụ bà và hỏi thăm mấy bạn điều dưỡng viên ở đây vì tôi ngưỡng mộ các bạn ấy lắm. Các bạn ấy nói chỉ cần kiên nhẫn, không ngại khó, ngại bẩn thì làm được ngon lành nhưng cái khoản kiên nhẫn thì tôi thiếu vô cùng. Đang bận và mệt mà con cái cứ lèo nhèo đòi hỏi là kiểu gì tôi cũng không thể bình tĩnh được và quát ầm lên ngay. Vừa bước vào cửa đã thấy Linh đon đả chạy ra chào, áo đồng phục màu xanh ướt đẫm không biết là do mồ hôi hay là nước. Em lấy tay quệt ngang trán rồi bảo vừa tắm cho các cụ xong.

Linh hiện đang là điều dưỡng trưởng ở Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng cơ sở 1. Em kể con đường công việc của em cũng loằng ngoằng lắm. Em tốt nghiệp trung cấp điều dưỡng năm 2013. Trong tâm thế háo hức được phục vụ bệnh nhân như đúng đam mê, em  nhận vào làm ở một bệnh viện tuyến huyện. Do lương thấp và thời điểm này công việc kinh doanh của gia đình gặp nhiều biến cố, kinh tế gia đình gặp nhiều khó khăn, e quyết định nghỉ việc sau một năm gắn bó. Em một mình về thủ đô quyết tâm kiếm tiền giúp đỡ bố mẹ. 

Cuộc sống mưu sinh ở Hà Nội không dễ dàng như em nghĩ. Không tìm được công việc đúng với chuyên ngành với mức thu nhập ổn, em “linh động” vào làm ở khối backoffice của một phòng khám mà không ngờ rằng mình lại sớm phải chia tay chỉ vì bị nợ lương nhiều và chế độ đãi ngộ quá tệ. Có lẽ đây là 1 cú tạt nước mạnh đối với em. Không còn chút tự tin nào, em bỏ về quê và làm lễ tân nhà nghỉ cho người quen. Làm được 2 tháng, cảm thấy chán và không hợp, lại vẫn mong muốn được làm đúng ngành nên em trở lại Hà Nội. Lần này em đã không bị thất vọng khi xin vào làm điều dưỡng ở 1 viện dưỡng lão ở Hoàng Cầu. Nhiệt huyết của tuổi trẻ lại tiếp tục bị thử thách khi chế độ và môi trường làm việc quá kém. Em quyết định nghỉ và ôm mộng sang Hàn Quốc và tiếp tục bị vỡ mộng do bị trượt môn ngoại ngữ. Sức dài vai rộng mà ở nhà ăn bám bố mẹ quá chán, em lại cố gắng tìm kiếm một cơ hội nữa. “Khi đến với Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng là em cũng đã gần hết hi vọng rồi. Em chẳng mong cầu gì nhiều, chỉ muốn có một chỗ trả lương đầy đủ để em ổn định cuộc sống”, em giãi bày. 

Ngày Linh mới vào Diên Hồng làm việc

Khi không còn mơ mộng làm việc tại các bệnh viện lớn nữa, ở viện dưỡng lão, thấy lãnh đạo gần gũi, quan tâm đến nhân viên, đồng nghiệp vui vẻ, giúp đỡ lẫn nhau, em quyết định sẽ gắn bó, làm việc thăng hoa và cống hiến. Từ một cậu ấm trong gia đình bị bạn bè gọi là “trẻ trâu”, em giờ đã trở thành một điều dưỡng trưởng chững trạc. Em chia sẻ: “Ở Diên Hồng em học được rất nhiều từ các sếp, từ các cụ. Em biết biết sửa chữa đồ dùng, điện nước trong nhà nhờ vào việc thường xuyên xử lý các vấn đề về cơ sở vật chất khi các cụ cần, em cũng biết kiềm chế cảm xúc tốt hơn, kiên nhẫn hơn nhờ chăm sóc người già”.

Tham gia các hoạt động cùng với người cao tuổi

Tôi để ý các bạn nhân viên ở đây đều ngoan ngoãn, lễ phép. Người già cũng có đủ kiểu, người hiền dịu vui tính coi các cháu điều dưỡng như con, người thì khó tính, người thích được chiều chuộng, dễ nổi cáu. Có lẽ nếu không kiên nhẫn, không có tình cảm với người già chắc không ai trụ được. 

Ra về tôi cứ nghĩ mình phải chuẩn bị tiền từ bây giờ để về già vào đây, vừa được vui vẻ, yêu chiều mà khỏi phiền con cháu.

Minh Anh

Xem thêm

Viện dưỡng lão những ngày hết cách ly

21 ngày cách ly là những ngày dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc. Các cụ trong Diên Hồng hôm nào cũng đếm từng ngày chờ thông báo hết giãn cách xã hội, để trung tâm cho thăm nom trở lại. Lúc này những ánh mắt, những nụ cười, những cái chạm tay lại có giá trị hơn tất thảy mọi thứ trên đời,

Chị Trần Thị Thúy Nga – Phó tổng Giám đốc cho biết “Bắt đầu từ ngày 23/4 Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng chính thức nối lại hoạt động thăm nom trực tiếp người cao tuổi và đón khách tham quan, nhưng các gia đình phải đăng ký trước để trung tâm sắp xếp. Đồng thời vẫn tiếp tục áp dụng các biện pháp chống dịch theo chỉ thị 15 của Thủ tướng Chính phủ”. Sáng sớm ngày 23 thông báo được gửi đến tất cả các gia đình đang có người cao tuổi an dưỡng tại trung tâm. Chiều hôm đó, theo đăng ký từ trước, các gia đình tấp nập đến thăm và được sắp xếp để đảm bảo không tụ tập quá đông người.

Bầu trời hôm ấy đẹp đến lạ, có chút nắng ấm nhè nhẹ đủ để xua đi cái mưa lạnh sụt sùi. Chị Vũ Thị Thoa, con gái út của ông Bưởi, bà Dành từ Đà Nẵng về mấy hôm trước. Hôm nay nghe được thông báo liền vội vã vào thăm. Giây phút gặp nhau, tưởng chừng như mọi thứ xung quanh đều ngưng đọng lại. Đến cả tiếng tích tắc đồng hồ hôm nay cũng vang vọng đến lạ. Chị vội ôm chầm lấy bà, sau đó đến bên giường chào ông. Hai tay chị nắm chặt lấy ông, nhìn ông mỉm cười. Giây phút này tất cả những lời nói đều trở nên vô nghĩa, chỉ cần một ánh mắt thôi cũng đủ để nói lên tất cả. Mặc dù ông bị tai biến không đi lại được nhưng ông vẫn rất tỉnh táo, đôi mắt ông đỏ hoe, rơm rớm lệ. Chị Thoa chia sẻ: “Những ngày dịch bệnh nguy hiểm, chị thấp thỏm không yên. Ngày nào chị cũng gọi điện thoại cho bà để hỏi thăm tình hình. Nhìn bà khỏe mạnh là chị mừng nhưng ông thì khác, ông bị như thế nên gặp trực tiếp vẫn tốt nhất, thấy ông thế này là chị yên tâm. Chẳng còn điều gì tuyệt vời hơn khi thấy cha mẹ mình được mạnh khỏe, bình an”.

Giây phút xúc động khi chị Thoa đến thăm ông bà

Hay như gia đình cô Tuyết Anh, có mẹ đang an dưỡng tại cơ sở 1 của Diên Hồng. Sau khi nhận được thông báo của trung tâm, chiều hôm đó cô vội vàng sắp xếp công việc để tranh thủ vào thăm. “Hôm nay sau hơn một tháng mới được vào thăm bà. Cô thấy bà tươi tỉnh, da dẻ hồng hào cô mừng quá, mừng vì hết cách ly và mừng vì bà được chăm sóc tốt”, cô Tuyết Anh chia sẻ. Hai mẹ con lâu ngày gặp nhau, mừng mừng tủi tủi, khóe mắt lại cay cay.

Khoảng khắc cô Tuyết Anh gặp mẹ mình

Từ xa nom thấy chiếc xe quen thuộc, không ai khác chính là hai cô con gái của bà Hợp tới thăm. Vừa đến trước cửa trung tâm các cô liền kéo khẩu trang lên cẩn thận, tay sát khuẩn nhưng vẫn không quên đeo găng tay để đảm bảo an toàn khi tiếp xúc với bà. Mặc dù bà không còn minh mẫn nhưng khi thấy hai cô đến bà liền cười rất tươi, như trong ký ức vẫn còn điều gì đấy quen thuộc. Cô Dung, con gái bà mở túi quà rồi lấy bóc hộp sữa đưa cho bà. Cô kể: “Bà vào Diên Hồng đã 3 năm, được các bạn chăm sóc chu đáo, bà khỏe hơn nên cô yên tâm lắm .Từ khi trung tâm có quy định không cho gia đình đến thăm hỏi trực tiếp thì các cô chỉ mang quà bánh vào cho bà chứ không được gặp. Bây giờ hết cách ly được đến thăm bà trực tiếp, thấy bà vẫn vui khỏe là các cô mừng lắm”. Cô còn chia sẻ, ngày nào cô cũng vào facebook của trung tâm để nghe ngóng về tình hình của các cụ, xem những buổi tập thể dục, xem những hôm vui chơi, rồi thấy có thông báo là các cô vào liền.

Hai cô con gái của Bà Hợp vào thăm bà

Các hoạt động vui chơi, giải trí của người cao tuổi trong trung tâm dưỡng lão Diên Hồng vẫn vẫn được diễn ra đều đặn. Các cụ bà U80 còn rủ nhau picnic tại gia và chụp hình sống ảo.

Sau khi hết cách ly, có người thì đi chơi, người thì đi du lịch, người thì đi ăn uống gặp gỡ bạn bè. Còn gia đình các cụ chỉ mong hết dịch để vào thăm người thân. Giữa bộn bề của cuộc sống tình cảm gia đình vẫn thật thiêng liêng và cao cả.

Có những điều tưởng chừng như nhỏ bé, bình dị và trong lúc tất bật của cuộc sống ta vô tình bỏ quên. Để rồi mùa dịch ập đến ta lại ngỡ ngàng tiếc nuối. Hãy biết ơn những điều bình dị đó, bởi nếu không trải qua khó khăn, chúng ta sẽ không bao giờ biết trân quý.

Xem thêm

Liều thuốc chống Cô-vít ở trung tâm dưỡng lão

TP – Tại châu Âu và nhiều nước khác, viện dưỡng lão được coi là “quả bom hẹn giờ” trong đại dịch COVID -19 bởi với người cao tuổi, khi sức khỏe yếu đi cùng đó sức đề kháng giảm nên tỷ lệ tử vong vì dịch bệnh này cao nhất. Chính vì vậy, tại các viện, trung tâm dưỡng lão ở nước ta thời kì này đang áp dụng các biện pháp đặc biệt để các cụ được “sống vui, sống khỏe”.


Những thông điệp được các cụ truyền tải đi

Nội bất xuất, ngoại bất nhập

Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng với 2 cơ sở, cơ sở 1 ở Khu đô thị Đô Nghĩa, Yên Nghĩa, Hà Đông và cơ sở 2 có địa chỉ tại Khu đô thị Thanh Hà Cienco5, Thanh Oai, Hà Nội. Đây là một trong những trung tâm dưỡng lão quy mô lớn nhất Hà Nội hiện nay. Hiện tại trung tâm có 160 cụ đang an dưỡng, từ 54 đến 105 tuổi.

Dịch bệnh lan rộng và phức tạp, từ đầu tháng 3, trung tâm dưỡng lão này đã chủ động áp dụng chính sách “nội bất xuất, ngoại bất nhập” để thực hiện việc phòng ngừa bệnh dịch lây lan từ bên ngoài vào. Và giải pháp đầu tiên được áp dụng là dừng việc thăm nom trực tiếp của gia đình, người nhà đối với những cụ đang sinh sống tại đây. Thay vào đó là “thăm hỏi online” hoặc gọi điện thoại.

Tại bàn ăn, mỗi người đều được bố trí suất ăn riêng. Với những cụ sức khỏe yếu hơn được bố trí ngồi bàn đặc dụng, có ghế tựa đi liền bàn. Toàn bộ nhân viên phục vụ đều đeo khẩu trang, găng tay để trợ giúp các cụ ăn uống.

Nhằm giúp các cụ vơi đi nỗi buồn và giữ liên lạc với người thân, các nhân viên chăm sóc sử dụng điện thoại di động kết nối mạng internet để các cụ trò chuyện với người thân, gia đình.

“Bây giờ đang có dịch bệnh, chị Thoa không đến thăm bà được, con gọi điện để bà nói chuyện với chị nhé?” – chị Lan Anh, nhân viên chăm sóc khách hàng hỏi cụ Dành. Nụ cười và ánh mắt rạng ngời, cụ Dành gật đầu. Những câu chuyện giữa cụ Dành và con cháu được kết nối, râm ran cả một góc phòng. Kết thúc cuộc nói chuyện, cụ không quên thông báo cho gia đình việc được các nhân viên chăm sóc rất chu đáo, tận tình để con cháu yên tâm.

Tại phòng sinh hoạt cộng đồng, nhóm các cụ (2-3 người) ngồi đọc sách báo, trò chuyện sôi nổi. Nhân viên trung tâm đeo khẩu trang, thi thoảng nhắc các cụ giữ khoảng cách an toàn. “Qua sách báo, tivi tôi cũng biết dịch viêm phổi cấp đang lan rộng và rất nguy hiểm. Nhưng tôi tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, Chính phủ Việt Nam sẽ có những quyết sách chống dịch an toàn. Tôi ở trong viện thì quá tốt rồi, các chị, cách anh trong này chu đáo lắm. Chỉ lo ngoài kia con cháu mình thế nào thôi”, cụ Phạm Thị Diễm 76 tuổi chia sẻ với chúng tôi qua điện thoại.

Từ ngày trung tâm áp dụng biện pháp “nội bất xuất, ngoại bất nhập”, các cụ rất ủng hộ, hưởng ứng. Lịch ra ngoài, tập thể dục, đi dạo của các cụ không còn, thay vào đó các lớp thể dục trong phòng được tổ chức đều đặn hằng ngày. Ngoài thời gian đó các cụ còn tổ chức sinh hoạt, chụp những bộ ảnh với những thông điệp dễ thương gửi tới mọi người cùng phòng chống dịch bệnh. “Phải tập thể dục, vận động như thế cho xương cốt dẻo dai, tinh thần khỏe khoắn, có thế mới ăn được, ngủ được. Không ra ngoài cũng bí bách, nhưng chúng tôi có thời gian chia sẻ để hiểu nhau hơn”, bà Quế, người có thâm niên ở trung tâm chia sẻ.

Các ông bà tập thể dục trên khu sinh hoạt cộng đồng

Ở cùng để ngăn dịch

“Ngay khi có thông tin về dịch bệnh và đặc biệt là chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ về việc giãn cách xã hội, cán bộ, nhân viên tại Trung tâm đều thực hiện triệt để. Ngoài việc đeo khẩu trang, Trung tâm cũng quy định 5 khung giờ rửa tay bắt buộc cho từng cụ và cho cả cán bộ, nhân viên. Bên cạnh đó, để tránh tiếp xúc với bên ngoài, Trung tâm còn khuyến khích nhân viên ở lại, sinh hoạt tại ký túc xá nếu không có việc quan trọng.” bà Trần Thị Thúy Nga, Phó tổng Giám đốc Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng chia sẻ.

Chị Trang, nhân viên chăm sóc ở Trung tâm cho biết: “Mặc dù nhà ở gần Trung tâm nhưng vì sự an toàn của tất cả mọi người nên tôi đã đến Trung tâm ở luôn. Lúc đầu chồng và gia đình cũng không đồng ý, vì con tôi mới hơn 3 tuổi. Nhưng chống dịch hơn chống giặc, các bác sỹ điều dưỡng ở các bệnh viện vẫn đang gồng mình chống dịch, nên tôi cũng mong muốn góp chút sức mình. Từ đó gia đình tôi hiểu, thông cảm và đồng ý cho tôi ở lại”.

Theo bà Nga, từ khi có thông tin về dịch bệnh COVID-19, Trung tâm đã xây dựng phương án phòng, chống đối với toàn bộ cán bộ, công nhân viên và tuân thủ triệt để khuyến cáo của cơ quan y tế.  

Bà thông tin thêm, đối với việc thăm nom trực tiếp của người thân, gia đình với các cụ, trung tâm thực hiện nghiêm ngặt triệt để. Tuy nhiều gia đình lúc đầu không thiện chí, nhưng sau đó họ nhận biết được việc này là cần thiết. Vì thế việc gặp gỡ, trò chuyện giữa các cụ và gia đình, người thân bằng điện thoại hoặc qua internet được sử dụng thường xuyên.

“Ngoài ra, nguồn lương thực, thực phẩm từ các đối tác đưa đến Trung tâm được thực hiện theo quy trình. Hàng hóa được giao phía ngoài cửa Trung tâm. Trung tâm bố trí một bộ phận tiếp nhận riêng rồi mới đưa vào”, bà Nga cho hay.


Các cụ tổ chức sinh hoạt, chụp những bộ ảnh với những thông điệp dễ thương để gửi tới tất cả mọi người cùng nhau phòng chống dịch bệnh

Theo Đức Anh – báo Tiền Phong

Xem thêm

Màn cover Vũ điệu rửa tay “Ghen cô-vy” cực trẻ của các cụ ở dưỡng lão

Trong diễn biến phức tạp của dịch Covid-19, các cụ ông, cụ bà đang được chăm sóc tại trung tâm dưỡng lão Diên Hồng (quận Hà Đông, Hà Nội) cũng thường xuyên được cập nhật những tin tức mới nhất về dịch bệnh và cách phòng, chống bệnh cho chính bản thân.

Đều đặn 30 phút mỗi ngày, các cụ trong Viện dưỡng lão lại rủ nhau ra không gian sinh hoạt chung của trung tâm để tập thể dục. Tùy vào tình trạng sức khỏe từng người sẽ có những cách tập luyện khác nhau. Có những cụ mặc dù gặp khó khăn trong việc đi lại nhưng cũng rất hào hứng hưởng ứng các hoạt động để tăng cường, nâng cao sức khỏe trong mùa dịch.


Mặc dù gặp khó khăn trong việc di chuyển nhưng “tập thể dục ngồi” cũng là cách giúp tinh thần và cơ thể các cụ khỏe mạnh hơn.

Các bài tập đều được xây dựng trên nền nhạc tươi vui, tạo sự hào hứng khi tập luyện và video hướng dẫn sẽ chiếu lên màn hình lớn để các cụ dễ dàng tập theo.

Mặc dù đã lớn tuổi nhưng các cụ tại trung tâm vẫn rất trẻ trung và hào hứng khi cùng nhau tham gia cover lại “Vũ điệu rửa tay” trên nền nhạc Ghen cô-vy đang gây bão trên toàn thế giới trong những ngày qua.

Chị Nguyễn Hà – Nhân viên Viện dưỡng lão chia sẻ: “Khi tôi cho các cụ xem bài hát Ghen cô-vy và vũ điệu rửa tay thì các cụ rất thích, nên tôi và các bạn đã nghĩ ra ý tưởng để các cụ làm theo bài hát này. Chỉ cần biến tấu một chút so với trên mạng để các cụ dễ học, sau đó hướng dẫn làm mẫu vài lần là các cụ nhớ hết và làm theo được rồi.”


Các cụ hào hứng tham gia trào lưu cover Vũ điệu rửa tay. (Ảnh cắt từ clip)

Bà Trần Thị Thúy Nga – Phó Tổng Giám đốc Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng chia sẻ: “Các cụ đang sống tại trung tâm luôn được chăm sóc sức khỏe và tạo điều kiện tập luyện tốt nhất. Trung tâm cũng trang bị các dụng cụ tập phục hồi chức năng, xe đạp và tổ chức những hoạt động như ngâm chân đá muối Himalaya vào những ngày trời trở lạnh để đảm bảo sức khỏe tốt nhất cho các cụ trong mùa dịch”.

Điều dưỡng viên cho các cụ ngâm chân đá muối Himalaya

Video: Các cụ cover Vũ điệu rửa tay Ghen cô-vy theo trào lưu của giới trẻ.

Theo báo VOV – Báo điện tử của đài tiếng nói Việt Nam
CTV Lan Phương/VOV.VN

Xem thêm

Ngưỡng mộ đôi vợ chồng kết hôn sau 1 lần gặp, 64 năm chưa từng to tiếng

Ở tuổi xưa nay hiếm, vợ chồng ông Vũ Đình Bưởi (90 tuổi) – bà Vũ Thị Dành (83 tuổi) – Hải Dương đã cùng nhau trải qua nhiều sóng gió của cuộc đời. Hiện tại, cả hai vẫn vẹn nguyên tình cảm, chăm sóc và thương  yêu nhau hơn thuở ban đầu.

Bà Dành sinh ra trong một gia đình vùng quê ở Hải Dương. Bà nhớ lại hồi đó, bạn bè trong làng 16,17 tuổi đều đã lấy chồng sinh con. Khi lên 19 trong đầu bà nghĩ khéo ế chồng thì bất ngờ được họ hàng mai mối với ông Bưởi.

Đó là lần ông Bưởi về quê chơi và gặp bà. Chẳng ai ngờ sau lần đó, được sự đồng ý của gia đình, ông bà lấy nhau chỉ nhờ lần gặp đầu tiên ngắn ngủi. “Hồi đó chưa yêu đương như bọn trẻ bây giờ. Yêu nhau rồi cưới nhau chỉ qua họ hàng và mai mối thôi. Hồi trẻ ông ấy đẹp trai lắm, thế nên tôi mới yêu chứ” bà Dành nói, niềm hạnh phúc ánh lên trong ánh mắt.

Một số hình ảnh của ông bà

Năm 1958, sau đám cưới giản đơn với chén trà, điếu thuốc bà Dành theo chồng ra Hà Nội. 19 năm sống ở quê, những ngày làm dâu Hà Thành khiến bà không khỏi bỡ ngỡ. Nhưng rồi giây phút đấy qua đi khi có chồng bên cạnh. Vài tháng sau khi kết hôn, bà mang thai đứa con đầu lòng nhưng đó cũng là lúc ông Bưởi nhận quyết định công tác trên Lào Cai.

Bà Dành và con gái hồi còn nhỏ

Sau khi chồng đi công tác, không có người chăm sóc nên bà phải về quê. Mặc dù vậy bà cũng không thấy tủi thân vì ông thường xuyên viết thư về cho vợ. Rồi cuộc sống cơm áo gạo tiền cuốn bà theo, cho tới khi con gái được 7 tháng thì ông mới về thăm nhà nhưng rồi lại đi luôn.

Đến năm 1962, bà quyết định chuyển công tác lên Lào Cai cùng chồng. Khi ấy, ngoài công việc là cán bộ thị ủy, ông còn là phóng viên cộng tác với báo Lào Cai. Việc thường xuyên phải đi xa nhà nhưng vẫn thói quen cũ ông viết thư tay về cho bà. Thi thoảng ông tặng bà những món quà nho nhỏ như tút đạn suýt làm ông chết hụt trong những trận chiến.

Sau này xã hội phát triển hơn, có điện thoại di động, mỗi khi bà đi thăm con cháu, ông vẫn gọi điện hỏi thăm bà hàng ngày. Những câu giản đơn thôi nhưng đó là cách ông quan tâm bà, bao năm vẫn không thay đổi.

Hồi chiến tranh biên giới nổ ra, chờ 1,2,3 ngày không thấy chồng về, ngày nào bà cũng đạp xe 11 cây số ra bến tàu để ngóng chồng. Giây phút ông trở về, bà vỡ òa, nhìn thấy chồng là thấy sự an tâm dâng lên trong lòng. Thời gian qua đi 2 vợ chồng  bà cùng nuôi dưỡng 4 người con lớn lên, cùng vượt qua quãng thời gian khó khăn, có lúc nhà không có gì ăn, chỉ có 2 bàn tay trắng.

Đến khi về hưu, chiến tranh khiến 2 bên mất cả người thân, nhà cửa, không thể trở về Hà Nội hai vợ chồng lại quyết định về quê Hải Dương. Không còn nhà, họ hàng cho ở nhờ nhưng hai ông bà chỉ xin nhờ quán nhỏ ở chợ để tự khai phá, làm ăn.

“Ông hơn 7 tuổi, lại đi bộ đội từ năm 13 tuổi nên chững chạc và nhường nhịn vợ lắm. Việc nhà cũng luôn san sẻ với tôi, tôi nấu thức ăn ông ấy sẽ đi chợ, nấu cơm, không bao giờ để vợ làm hết. Lúc nào 2 vợ chồng cũng sẽ hỗ trợ nhau, chia sẻ cùng nhau” bà Dành cười hạnh phúc.

Chìa khóa làm nên hạnh phúc suốt 64 năm. 4 người con của ông Bưởi, bà Dành mỗi người một nơi để làm ăn, lập gia đình. Ông bà thi thoảng đi thăm con cháu còn hầu như ông bà hai ông bà sống nương tựa vào nhau.

Cuộc sống hạnh phúc, bình yên cứ thế trôi qua. Nhưng tuổi tác vốn không thắng được thời gian. Cách đây vài tháng, ông Bưởi bị tai biến ở tuổi 90, liệt nửa người, không muốn làm phiền  con cháu và thêm tốn kém khi tuổi cao, ông không muốn đi bệnh viện.

Dù suy sụp nhưng bà và các con vẫn quyết đưa ông đi chữa trị. Khi sức khỏe ông yếu đi rõ rệt, chỉ có thể nằm một chỗ, bà đã cùng ông vào viện dưỡng lão để có thêm người chăm sóc. Ông chỉ có thể nằm một chỗ, có khi không biết gì và không thể nói chuyện . Nhưng có chuyện gì bà vẫn hỏi ý kiến, hàng ngày vẫn ôn lại chuyện cũ để ông có thể nhớ lại.

Hình ảnh ông bà hiện tại đang an dưỡng tại trung tâm dưỡng lão Diên Hồng

Suốt buổi trò chuyện, vừa kể bà vừa quay sang ông hỏi những câu nhỏ nhặt “Ông có nhớ không?”, “Ông có nghe thấy không?”, “Hồi xưa mình khổ nhỉ?”,… dù ông chẳng thể trả lời thành câu, như một cách để cùng ông ôn lại kỷ niệm. Người phụ nữ 83 tuổi cũng không giấu niềm tự hào  khi nhắc đến việc chồng từng được đi du học bên Trung Quốc hay khi khoe bức ảnh chồng nhận huy hiệu 60 năm tuổi Đảng.

Khi được hỏi bí quyết để ông bà chung sống hạnh phúc suốt 64 năm, bà chỉ cười: “Làm gì có bí quyết gì đâu. Hai vợ chồng tôi cũng sống bình thường như bao người thôi. Chúng tôi cũng chưa từng có cãi vã to tiếng hay va chạm gì. Cũng có những bất đồng nho nhỏ nhưng khi cùng nhau chăm sóc các con thì đâu lại vào đấy. Mình cũng ý thức được phải sống làm sao để các con nhìn vào. Sống mẫu mực để làm gương cho con, không để gia đình bị tổn thương làm ảnh hưởng đến các con, các cháu. Đến lúc các con lớn lại chỉ còn 2 ông bà cùng nhau ăn, cùng nhau làm, tôn trọng lẫn nhau. Về già tôi và ông ấy còn tình cảm hơn lúc trẻ ấy chứ”.

Với bà Dành, hai ông bà đã cùng nhau trải qua biết bao khó khăn, tới phần cuối đời lại càng phải yêu thương, chăm sóc nhau nhiều hơn.


“Không còn trẻ nhưng tôi có thể làm mọi thứ, giờ chỉ có ông ấy là thiệt thòi hơn, không tự làm gì được nữa. Tôi rất thương. Trời không cho thì phải chịu chứ tôi không bao giờ để ông ấy như thế mà không chữa trị, không bao giờ để ông ấy ra đi như thế này. Ông ấy ở bên tôi một giây, một phút tôi vẫn thấy trân trọng và đáng quý. Cho đến bây giờ, lấy ông ấy, làm vợ ông ấy vẫn là hạnh phúc nhất đối với tôi”.Bà Dành vừa nói, vừa nắm chặt tay người chồng đã gắn bó gần cả cuộc đời.

Theo Báo lao động

LINH CHI – PHƯƠNG ANH

Xem thêm

Thông báo về hoạt động thăm hỏi người cao tuổi mùa dịch

Để giữ gìn và phòng chống bệnh VIRUS CORONA cho Người cao tuổi đang an dưỡng tại Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng, Trung tâm rất mong muốn và kính đề nghị người nhà, khách hàng chia sẻ và phối hợp thực hiện tốt các yêu cầu sau:

– Yêu cầu người nhà hạn chế đến thăm nom Người cao tuổi.

– Trong trường hợp người nhà đến thăm nom bắt buộc phải rửa tay sạch sẽ, đeo khẩu trang 100% và sẽ gặp Người cao tuổi tại phòng tiếp khách – sảnh lễ tân, không lên trực tiếp trên phòng để thăm nom

– Đặc biệt những khách hàng có biểu hiện cúm, sốt, ho tuyệt đối không tiếp xúc với  Người cao tuổi.

Xem thêm

Tết của người già: “Ở đâu cũng được miễn vui là được”

Vào những ngày cận Tết khi cái lạnh vẫn còn réo rắt quanh đây, nhịp điệu cuộc sống dường như lại hối hả hơn, tất bật hơn, thì ở một nơi nào đó của Diên Hồng lại bình yên đến lạ.

Trong căn phòng nhỏ, chiếc bàn con được kê ra giữa phòng, kèm theo là 2 cái ghế 2 bên. Bà Phùng Kim Đính (95 tuổi, Hà Nội) ngồi trên giường ngắm chậu cúc vàng mà mấy hôm trước bà được tặng. Rồi khuôn mặt đăm chiêu, đôi mắt nheo lại, bà kể: “Bà vào Diên Hồng ở cũng được 5 năm rồi. Từ cái ngày bà còn khỏe, còn đi lại được, đến bây giờ thì đi đâu cũng phải có xe lăn làm bạn. Năm nay cũng là cái Tết thứ 5 bà không về nhà rồi”. Bà ăn Tết trong viện dưỡng lão nhưng chẳng khác gì ở nhà. Bà bảo “Cũng một mình một phòng, mùng 1 Tết thì con cháu đến thăm chúc thọ, đông đủ lắm, cũng chẳng thiếu ai cả”. Không những thế bà còn nhờ các bạn nhân viên mua giúp cành đào, cây quất nhỏ, thêm cả túi hướng dương, hạt bí. Bà bảo như thế cho có không khí Tết, “Tết ở đâu cũng được, trong viện dưỡng lão cũng được, miễn là vui”.

Cũng là cụ sống ở Diên Hồng từ lâu, bà Lưu Thị Dung (90 tuổi, Thái Bình), đây cũng là cái Tết thứ 4 của bà tại dưỡng lão Diên Hồng kể từ khi kết thúc cuộc hôn nhân với người chồng cũ. Bỗng bà ngừng lại, những khoảng ký ức mờ đục chạy qua trong tâm trí bà, rồi bà nghẹn ngào kể: “Chồng cũ của tôi là người vô tâm, gia trưởng, không đoái hoài đến việc đỡ đần, giúp đỡ vợ. Nên những độ Tết đến xuân về, tôi như không có lúc nào nghỉ ngơi, lúc nào cũng luôn chân, luôn tay. Nhưng từ ngày vào đây, tôi không còn phải tất bật, không phải lo toan. Tôi không hề thấy buồn, trái lại tôi thấy thật bình yên”. Năm nào cũng thế bà ăn Tết cùng Trung tâm, cùng các bạn trực, cùng các ông bà. Khi nào cháu họ đến đón thì bà về chơi một hai hôm rồi lại vào. “Ở chơi lâu thì nhớ các cụ trong phòng, nhớ mấy cháu nhân viên nên chẳng về lâu được”, bà Dung chia sẻ.

Các cụ và gia đình sum họp những ngày cận Tết

Khi hỏi “Tết bà thích ở đây hay về nhà với con cháu?” thì Bà Phạm Thị Hiền (75 tuổi, Hà Nội) chia sẻ “Tết mà, người già ai chả muốn được gần con, gần cháu. Nhưng chúng nó bận, mình có về thì cũng được một vài hôm. Thôi vào đây cho con cháu nó yên tâm”. Mà Tết trong này cũng vui lắm, chẳng thiếu cái gì. Cũng bánh chưng, giò chả, cũng bánh kẹo mứt Tết như ở nhà. Độ trước Tết lại có các cháu mầm non đến chơi, nhìn bọn trẻ là muốn ôm cả ngày, vui lắm chứ không buồn đâu.

Bà Hiền và các cụ vui vẻ bên các cháu mầm non

Bà Vũ Thị Dành ( 82 tuổi, Hà Nội), mới vào Diên Hồng được thời gian ngắn. Bà kể ngày chưa vào trung tâm thì hai ông bà ở với con. Nhưng do khác biệt giữa hai thế hệ nên ông bà đã quyết định vào Viện dưỡng lão ở luôn. Năm nay cũng là năm đầu tiên ông bà ăn Tết tại một nơi không phải nhà mình, cũng có đôi chút tiếc nuối nhưng cũng đôi chút háo hức, chờ đợi.

Hiện tại Diên Hồng có khoảng 160 cụ, và hầu hết các cụ đều ở lại Trung tâm ăn Tết, có một số ít các cụ về, nhưng cũng về một hai hôm là lại vào. Có cụ buổi sáng về, buổi chiều đã đòi vào vì nhớ mọi người trong này quá.

Cành đào đỏ thắm đang bắt đầu nở rộ

Dẫu biết rằng Tết đến xuân về, ai ai cũng háo hức ngày sum họp, nhưng có một số cụ thì điều đó lại trở nên khó khăn. Vì thế để xua tan nỗi niềm của các ông, các bà thì Diên Hồng vẫn luôn cố gắng để mỗi cái Tết là một niềm vui, là sự trọn vẹn. Nào là cành đào đỏ thắm, chiếc bánh chưng xanh, trong mâm cơm cũng là những món ăn quen thuộc của ngày Tết.

Tết trong trung tâm dưỡng lão không hề cô đơn như mọi người vẫn nghĩ. Đó là những ngày mà vài người bạn tóc bạc ngồi lại với nhau, ôn lại câu chuyện thời thanh xuân, son trẻ của mình. Là lời hỏi han chân tình từ người bên cạnh, nào là “Hôm nào cụ về ăn Tết?”, “Cụ ở lại ăn Tết với các cháu, tôi về mấy hôm tôi lại vào”, “Cụ nhớ ngủ sớm”. Người về, kẻ ở ấy thế mà lại không thấy buồn, bởi cái sự quan tâm yêu thương nhau lắm. Giữa căn phòng sinh hoạt chung, các cụ quây quần với nhau, cùng xem một vở hài, đôi tay run run nắm lấy nhau thế là ấm áp.

Xem thêm

“Lấy chồng đẹp để ngắm” và lời khuyên từ các cụ lớn tuổi dịp đầu năm

Bộ ảnh về những lời khuyên của các ông, bà trong viện dưỡng lão tại Hà Nội dành cho giới trẻ ngày đầu năm đang được dân mạng nhiệt tình chia sẻ.

Hình ảnh các cụ lớn tuổi trong viện dưỡng lão Diên Hồng cầm tấm bảng ghi nhiều lời khuyên thiết thực nhưng không kém phần hài hước dành cho các bạn trẻ đang được chia sẻ trên các diễn đàn lớn. Dân mạng bày tỏ sự thích thú trước những lời dặn dò thay cho lời chúc ý nghĩa trước thềm năm mới 2020 của các ông bà.
Chị Nguyễn Hà – nhân viên của Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng – cho Zing.vn biết bộ ảnh ra đời khá bất ngờ. “Khi mình ngỏ lời hỏi các cụ, năm mới đến rồi, các cụ có lời chúc nào muốn gửi đến các bạn ở trung tâm cũng như các bạn trẻ trên cả nước không? Thì các cụ bàn tán sôi nổi lắm, rồi bắt đầu vui vẻ chia sẻ”, chị Hà nói. Chị kể cụ Mai Lâm muốn “khuyên các bạn nữ lấy chồng đẹp trai vào, sau này về ngắm cho đã” nhưng vì cụ không tự viết được nên đã nhờ nhân viên viết hộ.
Lời khuyên bá đạo đến từ cụ Mai Lâm
Cụ Phùng Kim Đính (95 tuổi) cho biết điều bản thân tâm đắc nhất là “làm việc gì cũng phải thật tập trung và hết mình thì mới có thành quả tốt”. Cụ cũng sẽ khuyên các bạn trẻ làm được như vậy và sẽ có thật nhiều thành công.
Lời khuyên của cụ Phùng Kim Đính là tập trung làm việc tốt
Lời khuyên “Đừng tin lời đàn ông” của bà Thủy (72 tuổi) được hội chị em nhiệt tình ủng hộ vì quá hài hước.
Trong bộ hình, lời chúc của ông Ánh khiến không ít dân mạng bật cười và thắc mắc khi ông ghi tuổi của mình là 30, trong khi tuổi thật của ông là 84. Khi được hỏi tại sao lại ghi như vậy, ông hài hước trả lời “Vì tôi thấy trông tôi trẻ như 30 tuổi”. Kèm theo đó là lời khuyên lầy lội: “Như năm ngoái” nhưng ông gây tò mò khi từ chối tiết lộ năm ngoài khuyên bạn trẻ điều gì.
Một số ông bà khác có những lời khuyên ý nghĩa đó cũng là mong ước của họ với các con, các cháu của mình. “Đó là những lời khuyên, những thông điệp mà các cụ tích góp cả một đời và bây giờ các cụ muốn chia sẻ lại với các bạn trẻ”, chị Hà bày tỏ.
Lời khuyên của bà Nhâm là “Chăm học, chăm làm”
Lời khuyên của ông Bách được cư dân mạng ví như lý tưởng của Đảng
“Không lấy chồng sớm” là lời khuyên của bà Hoạt làm các bạn nữ vô cùng thích thú
Tết đến rồi các bạn nhớ “Vui chơi lành mạnh” như lời khuyên của bà Tuyết nhé

Ngay sau khi được đăng tải, bộ ảnh về lời khuyên của các cụ nhanh chóng viral, được nhiều bạn trẻ chia sẻ lại. Các cụ bày tỏ thấy rất vui và bất ngờ khi biết những tâm sự vui của mình được hưởng ứng nhiệt tình và yêu thích nhiều như thế.

Theo Zing.vn

Xem thêm

Bí quyết lựa chọn viện dưỡng lão tốt nhất (phần 3)

Bạn đang muốn sử dụng các dịch vụ của trung tâm dưỡng lão nhưng không biết nên lựa chọn trung tâm nào? Đó là câu hỏi luôn được đặt ra khi mô hình chăm sóc sức khỏe người cao tuổi đang được mở rộng. Trong những bài viết trước, chúng ta đã đề cập đến một số bí quyết lựa chọn viện dưỡng lão. Trong bài viết này chúng ta sẽ tiếp tục tìm hiểu thêm một số yếu tố khác.

Đội ngũ nhân viên chăm sóc

Điều dưỡng viên chính là những người trực tiếp chăm sóc và đảm bảo sự an toàn cho người cao tuổi. Vì thế thái độ, chuyên môn, kinh nghiệm của các bạn đóng vai trò vô cùng quan trọng. Để lựa chọn được viện dưỡng lão tốt nhất, các gia đình cần đến tận nơi để quan sát. Các nhân viên có vui vẻ, hòa đồng, thân thiện với người cao tuổi không? Họ có biết tên của các cụ không? Có nắm bắt được tâm tư nguyện vọng của các cụ không? Và đặc biệt chuyên môn họ có tốt không, có được đào tạo bài bản không?

Chỉ khi điều dưỡng yêu quý các cụ và tâm huyết với nghề và chuyên môn tốt thì họ mới chăm sóc tốt cho các cụ được. Diên Hồng không chỉ có cơ sở vật chất, trang thiết bị khang trang, hiện đại mà còn có đội ngũ điều dưỡng viên với trình độ chuyên môn cao, tận tụy, nhiệt tình chăm sóc hỏi người cao tuổi. Với mong muốn xây dựng Diên Hồng thành một nơi an dưỡng kiểu mẫu. Chúng tôi đặc biệt quan tâm đến việc đầu tư vào nguồn nhân lực: 100% điều dưỡng viên nơi đây được tuyển dụng kỹ càng và tốt nghiệp chuyên ngành điều dưỡng từ Trung cấp trở lên. Và đáp ứng tiêu chí sức khỏe, trẻ trung, năng động để truyền đi những năng lượng tích cực đến hàng trăm người cao tuổi đang sống tại Diên Hồng.

Hàng năm các bạn điều dưỡng đều được trung tâm cử đi tham gia các khóa đào tạo để nâng cao tay nghề.

Đội ngũ cán bộ nhân viên Diên Hồng, bằng kinh nghiệm chuyên môn, yêu nghề, chúng tôi luôn trăn trở mỗi ngày để đem đến những trải nghiệm thú vị trong cuộc sống thường nhật, giúp cho người cao tuổi tận hưởng một cuộc sống tươi vui, sinh động và thêm yêu cuộc sống.

Nếu có dịp ghé thăm Diên Hồng, mọi người sẽ thấy các bạn điều dưỡng chăm sóc và yêu thương các cụ như người thân trong nhà, biết được những thói quen, sở thích nhỏ nhất của các cụ. Và gọi các cụ bằng những cái tên thật thân thương “bố ơi”, “bu ơi”. Một số bạn điều dưỡng chia sẻ, khi làm việc ở Diên Hồng, được gặp gỡ, chăm sóc các cụ đã giúp các bạn tìm thấy được cảm giác yêu thương, gần gũi của ông bà mà rất lâu rồi các bạn không có được.

Nhân viên phục hồi chức năng chuyên biệt

Ở Diên Hồng, có phòng phục hồi chức năng dành riêng cho các cụ để hàng ngày xuống tập luyện và có nhân viên chuyên trách phụ trách phòng tập luyện. Nhân viên phụ trách cũng được tuyển dụng kỹ càng, phải tốt nghiệp học viện y học cổ truyền hoặc chuyên ngành đông y.

Kinh nghiệm chăm sóc người cao tuổi

Hiện tại, chưa có một cơ sở nào chuyên đào tạo về chăm sóc sức khỏe cho người cao tuổi. Vì thế những viện dưỡng lão lâu năm sẽ có kinh nghiệm nhiều hơn. Tại dưỡng lão Diên Hồng, với kinh nghiệm hơn 5 năm, các quy trình chăm sóc người cao tuổi dần được chuẩn hóa và phù hợp theo từng tình trạng bệnh. Đồng thời khả năng xử lý tình huống khẩn cấp luôn nhanh nhạy, chính xác, hạn chế tối đa rủi ro cho người cao tuổi.

Chế độ chăm sóc y tế

Sức khỏe của người cao tuổi thường không ổn định, diễn biến thất thường. Do đó, gia đình cần tìm hiểu xem tại trung tâm chăm sóc đó có điều dưỡng trực 24/24 không? Có bác sỹ đến thăm khám cho các cụ không? Nếu các cụ gặp vấn đề về sức khỏe thì có được đi viện không?

Tại Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng luôn có các bạn điều dưỡng trực 24/24. Đặc biệt với những người cao tuổi có diễn biến thất thường sẽ càng được theo dõi chặt chẽ, sát sao hơn. Nếu các cụ xảy ra sự cố thì sẽ được đi viện để thăm khám kịp thời. Hàng tuần, bác sỹ sẽ khám định kỳ để phát hiện và theo dõi tình trạng sức khỏe của người cao tuổi.

Hy vọng các thông tin mà chúng tôi cung cấp ở trên sẽ giúp bạn hiểu hơn và có thể lựa chọn được một viện dưỡng lão phù hợp nhất để gửi gắm người thân của mình.

Xem thêm:

Bí quyết lựa chọn Viện dưỡng lão phần 2 – Cơ sở vật chất

Bí quyết lựa chọn viện dưỡng lão tốt nhất phần 1 tại đây

Xem thêm

Cuộc sống phía sau cánh cửa viện dưỡng lão

Khi nhắc đến viện dưỡng lão, nhiều người vẫn có cái nhìn ái ngại về nó. Đằng sau cánh cổng ấy, mọi âm thanh, nhịp điệu của cuộc sống đều ngưng lại. Và phía sau viện dưỡng lão là một thế giới ảm đạm, buồn tẻ. Nhưng tại Dưỡng lão Diên Hồng vẫn là một cuộc sống đầy thi vị sắc màu. Và cuộc sống ấy vẫn cứ nhẹ nhàng, chậm rãi theo từng tích tắc của thời gian.

Nhịp điệu của Diên Hồng vẫn đều đặn hàng ngày bằng những bản nhạc chào buổi sáng. Các cụ thức dậy, đánh răng, rửa mặt, vệ sinh cá nhân. Ngoài phòng sinh hoạt chung, các cụ quây quần lại cùng nhau ăn sáng, tiếng nói cười rộn rã, vang vọng một khoảng trời.

Diên Hồng không hẳn là một viện dưỡng lão mà Diên Hồng như ngôi nhà chung cho tất cả các cụ. Các cụ với những độ tuổi khác nhau, mang trong mình những bệnh tật khác nhau và tính tình cũng không cụ nào giống cụ nào. Nhưng khi đến với Diên Hồng, các cụ như hòa mình vào ngôi nhà chung, cùng nhau ngủ 1 khung giờ, dậy cùng 1 giấc và ăn cùng 1 bữa cơm. Ngày ngày trò chuyện, quan tâm như những người bạn tri kỷ.

Bà Lưu Thị Dung (89 tuổi), tính đến nay cũng đã hơn 3 năm bà sống tại trung tâm dưỡng lão Diên Hồng. Sáng nào cũng vậy bà thức dậy từ rất sớm, tập những bài thể dục đơn giản hay đi bộ quanh các phòng. Giọng trầm ngâm, bà chia sẻ: “Ngay sau khi trải qua rạn nứt hôn nhân với người chồng của mình, bà được các cháu đưa vào Diên Hồng. Từ đó bà mới tìm thấy được tự do, niềm vui của mình sau mấy chục năm bỏ lỡ”. Căn phòng nhỏ của bà lúc nào cũng ngăn nắp, gọn gàng. Hàng ngày bà vẫn tự mình tắm rửa, giặt quần áo, ở độ tuổi của bà hiếm có ai còn minh mẫn và khỏe mạnh như bà. Bà bảo, Diên Hồng sẽ là nơi cùng bà gắn bó đến cuối đời.

“Thích nhờ, ông bà già thế này mà vẫn còn được đi máy bay”, tiếng bà Liên hóm hỉnh vang lên, kèm theo đó là nụ cười móm mém. Ai bảo già rồi là không được ước mơ. Như các cụ Diên Hồng, gần hết đời người chỉ mong một lần được đi máy bay xem nó thế nào, xem con chim sắt ấy có giống như trên ti vi không. Cứ ngỡ đó là những câu nói chuyện vu vơ, ấy thế mà lại trở thành hiện thực. Các cụ được lên máy bay, được cảm nhận bằng chính 5 giác quan của mình. Bà Hằng xúc động: “Tôi năm nay 96 tuổi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được đi máy bay, đi xong về tôi phải sống thêm được mấy năm nữa để còn được đi máy bay lần 2, lần 3”. Chắc hẳn tuổi trẻ ai cũng còn nhiều điều tiếc nuối. Nhưng đến với Diên Hồng các cụ có thể được làm những điều mình thích hay những điều còn dang dở.

Cuộc sống của Diên Hồng là một kho truyện đầy thú vị, và những điều thú vị đến từ chính các cụ. Có cụ cả ngày chỉ ngồi nói chuyện một mình mà không biết chán, hệt như đứa trẻ lên 5 trò chuyện, vui chơi với những người bạn trong tưởng tượng. Có cụ thì ngày qua ngày ngồi phơi nắng trước lan can, đến mức nắng chiếu sạm da nhưng nhất quyết vẫn không chịu đi chỗ khác. Hay có cụ đến giờ ăn cơm nhưng không chịu ăn, một mực phải chờ cháu đi học về để ăn cùng như trước đây. Các cụ là thế, dù cho không còn minh mẫn nhưng tận sâu bên trong vẫn là những điều tốt đẹp và tuyệt vời nhất. Dù ở bất cứ nơi nào thì cuộc sống vẫn thật muôn màu, muôn vẻ và các cụ hãy cứ vui vẻ, hồn nhiên, để mỗi phút giây qua đi là những điều tuyệt vời.

Xem thêm