Chào mừng quý khách đến với Diên Hồng

Giờ đón tiếp : 8h00-12h00 & 14h00-18h00 (7/7)
  Liên hệ : 0342 86 56 86/0968 660 115

All Posts in Category: Báo chí viết về Diên Hồng

Thân nhau tuổi xế chiều: cụ 105 tuổi, cụ 75 tuổi chụp ảnh cực ”teen”

Đôi bạn thân “lớn tuổi” tại một viện dưỡng lão nọ khiến cộng đồng mạng thích thú với loạt ảnh với sắc hồng cực “đỉnh chóp”. Theo đó, một cụ đã 105 tuổi, người còn lại ngót nghét 75.
Bạn thân là một từ dùng để chỉ những người có mối quan hệ mật thiết với nhau, thân thiết tới nỗi họ có thể mang những tâm sự thầm kín ra chia sẻ với nhau mà không cần nghi ngại. Mới đây, một đôi bạn thân khiến cho Netizen phải quắn quéo trước độ “cute” vô đối khi khoe loạt ảnh theo phong cách cực “hường phấn”. Đặc biệt, đôi bạn này không còn trẻ mà đang ở độ tuổi xế chiều.
Hiện tại, hai bà đều đang ở độ tuổi “xưa nay hiếm”. Một cụ thì đã ngót nghét 105 tuổi, người còn lại thì cũng “chạy” theo phía sau với con số 75. Qua những shoot ảnh chụp chung, có thể thấy rõ được sự gắn kết giữa hai bà lão, tình cảm yêu thương ở cái tuổi “gần đất xa trời”.
Không chỉ ngưỡng mộ trước tình bạn “không phân biệt tuổi tác” của hai bà, nhiều bạn trẻ còn bày tỏ sự thích thú trước nguồn năng lượng tươi trẻ mà hai cụ truyền đến qua những tấm ảnh. Khoác lên mình bộ váy đầm màu hồng ngọt dịu dàng, đôi bạn này tự tin khoe sự khang kiện của mình dưới giàn hoa giấy.
Trước đây, ở cùng một viện dưỡng lão với hai bà cụ này, cũng từng có một đôi bạn già khiến mọi người ngả nghiêng cùng hàng loạt ảnh “check in” với cúc họa mi đầy kiểu cách. Ở tuổi 80, hai bà vẫn rất “chịu chơi” khi cùng nhau “lên đồ” tạo dáng trước ống kính.
Mặc cho vẻ ngoài đã trở nên già cỗi, tâm hồn của hai cụ vẫn như ngày còn son trẻ. Những tấm ảnh này có thể không mang một giá trị nghệ thuật cao, nhưng đằng sau chúng là một nguồn năng lượng tích cực, thích hợp để chữa lành tâm hồn cho những bạn trẻ phải chịu nhiều áp lực của cuộc sống.
Trở lại với tình bạn của hai bà cụ tại viện dưỡng lão, có thể nói, việc tìm được một người tri kỉ ở độ tuổi dễ cô đơn như hai cụ thật sự là một điều rất tuyệt vời. Họ sẽ cùng nhau trải qua những ngày tháng yên bình nơi viện dưỡng lão và giúp nhau làm vui trái tim sớm đã hao mòn vì thời gian. Bạn nghĩ sao về đôi bạn “lớn tuổi” và sự đáng yêu này của họ? Hãy chia sẻ cho Diên Hồng biết nhé.
Theo: Bestie
Xem thêm

Loạt ảnh dễ thương của 2 cụ già hơn nhau 30 tuổi nơi viện dưỡng lão

Tình bạn của những cụ già thường nhận được sự quan tâm của không ít netizen, nhất là những người cùng sống tại một viện dưỡng lão. Mới đây trên mạng xã hội xuất hiện loạt ảnh dễ thương về tình tri kỉ đáng quý của hai cụ bà, ngay lập tức thu hút sự chú ý của dân tình. Được biết hai cụ cách nhau hơn 30 tuổi, hiện đang an dưỡng lại Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng.

Theo chia sẻ của chủ nhân bài đăng, hai nhân vật chính vì một số lí do mà chọn viện dưỡng lão D.H (TP.Hà Nội) để sinh sống. Trong đó, một cụ năm nay đã 105 tuổi, người còn lại vừa tròn 75 tuổi. Dù cách nhau đến 30 tuổi, song cả hai quyết định bầu bạn cùng nhau, thường xuyên hỏi han và tâm sự. Dường như muốn chụp ảnh để kỉ niệm tình bạn của mình, họ đã nhờ đến sự hỗ trợ của các nhân viên trong viện dưỡng lão, để rồi có những khoảnh khắc dễ thương được dân tình chia sẻ rần rần.

Trong hình, cả hai mặc váy màu hồng phấn, trên đầu đội chiếc mũ dễ thương không kém. Họ cũng chọn thêm phụ kiện là chiếc kính mắt thời trang và vòng tay màu đen, nhìn qua trông vô cùng trẻ trung. Tuy tuổi đã cao, nhưng mỗi khi nở nụ cười, có thể thấy cả hai vẫn khá khoẻ khoắn và tràn đầy sức sống. Giữa cuộc sống đầy rẫy sự lo toan, nhiều người dường như bị cuốn vào nỗi lo cơm áo gạo tiền mà đôi lúc quên đi những tình cảm thiêng liêng trong cuộc sống. Do đó, bài đăng trên dường như đã chạm đến trái tim của nhiều người theo dõi, nhờ vậy mà nhận được lượng tương tác khá lớn từ cộng đồng mạng.

Chỉ sau ít giờ đăng tải, khoảnh khắc “tình bể bình” của hai nhân vật chính đã nhận được gần 4 nghìn lượt thích cùng vô số bình luận. Phần lớn netizen sau khi theo dõi loạt ảnh này đã gửi lời khen có cánh về sự dễ thương, trẻ trung của hai cụ.

Không những vậy khoảnh khắc trên cũng khiến không ít người nhớ đến hình ảnh về hai cụ già mặc áo yếm và váy đen truyền thống, cùng nở nụ cười duyên bên bình hoa sen từng thu hút sự chú ý của nhiều người vào năm 2018.

U90 chụp ảnh áo yêm bên hoa sen

Thời điểm đó, hành động nô đùa vui vẻ như thuở còn trẻ, cùng ánh nhìn ấm áp của họ cũng nhận được lượng tương tác và lời khen từ đông đảo dân mạng. Một số netizen còn cho rằng, chắc hẳn cả hai cụ đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi tìm được người bạn đáng quý dù tuổi đã cao.

U90 chụp ảnh áo yêm bên hoa sen

Từ trước đến nay, viện dưỡng lão vốn được coi là nơi để những cụ già sống nương tựa vào nhau. Trong mái nhà chung ấy, tình bạn của họ khiến không ít người cảm thấy ấm lòng, xúc động. Còn bạn, bạn có cảm nhận gì khi ngắm nhìn loạt ảnh trên? Hãy chia sẻ cho chúng mình biết nhé!

Theo: Yan.vn

Xem thêm

Những cụ bà tuổi 80 ở căn hộ cao cấp, đi xe hơi “đến lớp” mỗi ngày

Không có thời gian và điều kiện chăm sóc cha mẹ, nhiều gia đình ở Hà Nội đã lựa chọn dịch vụ bán trú ở viện dưỡng lão. Theo đó, các cụ già được gửi “đến lớp” vào mỗi sáng và được con, cháu đón về sau mỗi chiều. 

7 giờ sáng, chiếc xe hơi đỗ xịch trước cổng một viện dưỡng lão ở Hà Đông, Hà Nội. Bà Trần Thị Thương (81 tuổi, ở căn penthouse một khu chung cư Hà Đông, Hà Nội) xuống xe mang theo chiếc túi bên trong có chứa 1 bộ quần áo, 1 chiếc điện thoại. Bà được các điều dưỡng viên đón vào trung tâm. Một ngày ‘đi học’ của bà bắt đầu.

Tại viện dưỡng lão cách nhà chỉ khoảng 2 km này, bà Thương sinh hoạt chung phòng với 8 người phụ nữ khác. Mỗi phòng đều có 1 tivi, mỗi người được phân một chiếc giường, một chiếc tủ cá nhân đựng đồ. Bữa trưa của những người già diễn ra vào lúc 10 giờ 20. Sau giấc ngủ trưa, họ có các hoạt động chung cùng bạn bè và dùng bữa chiều vào lúc 4 giờ. Sau đó bà Thương lại sắp xếp vật dụng cá nhân xuống tầng 1 sẵn sàng để các con, cháu đến đón về nhà. Mỗi ngày bà “đến trường” từ thứ 2 đến thứ 7, chủ nhật bà ở nhà sinh hoạt, vui chơi cùng các con, cháu trong gia đình. Vì vậy “đi học bán trú” là cách các con cháu cũng như các nhân viên viện dưỡng lão thường gọi đùa với bà.

Trước khi vào trung tâm, bà Thương có tiền sử mắc bệnh tiểu đường. Các con cái có điều kiện kinh tế ổn định đã thuê giúp việc để chăm sóc bà. Tuy nhiên họ nhận thấy nhiều bất ổn khi để mẹ ở nhà cùng người giúp việc. Bà Thương thường xuyên nằm nhiều, không vận động. Ngoài ra người giúp việc không thể kiểm soát được việc ăn uống của bà. Bởi vậy, gia đình đã thuyết phục bà vào sinh hoạt tại viện dưỡng lão theo hình thức bán trú.

Họ mong muốn bà gặp gỡ, giao lưu nhiều bạn bè, tham gia các hoạt động xã hội nhưng đồng thời vẫn gắn kết với con cháu bằng khoảng thời gian về nhà vào mỗi tối và cuối tuần. Bởi vậy các con cháu bà đã lên phân chia nhau lịch đưa đón mẹ vào viện mỗi sáng và mỗi chiều. Chi phí cho việc ‘đi học’ của người phụ nữ ngoài tuổi 80 này khoảng 4 triệu đồng/tháng.

Sáng thứ 2 một ngày đầu tháng 6/2018, bà Phượng (75 tuổi, Hà Nội) cũng được con cháu chuẩn bị đồ đạc để vào viện dưỡng lão “tá túc”. Khác với bà Thương sáng đi chiều về, bà Phượng lại ở cả ngày tại viện dưỡng lão. Tuy nhiên thời gian ở tại viện của bà chỉ ngắn gọn trong vòng 3 ngày, 1 tuần hoặc 10 ngày. Thời điểm này, gia đình bà tổ chức đám cưới cho người cháu ruột. Các con quá bận rộn với việc chuẩn bị, sợ không chăm sóc mẹ được chu đáo như ngày thường, họ gửi mẹ vào viện dưỡng lão. Sau đó đến ngày cưới họ đón mẹ về chung vui cùng gia đình.

Tại Hà Nội, không hiếm trường hợp như bà Phượng. Nhiều gia đình lựa chọn dịch vụ chăm sóc người già ngắn ngày khi họ bận đi công tác, đi du lịch… không sắp xếp được người trông nom, chăm sóc cha mẹ. Chi phí cho dịch vụ này giao động từ 200-300 nghìn đồng/ngày. Tại đây các cụ già được chăm sóc ăn uống, được hưởng các dịch vụ y tế, được tham gia các hoạt động sinh hoạt, giao lưu cùng các thành viên… Ngoài ra ở các viện dưỡng lão cũng có phòng VIP (2 bệnh nhân/phòng) dành cho các cụ già muốn có không gia sinh hoạt riêng tư. Giá cho các phòng khoảng 9 đến 10 triệu đồng/tháng.

Chị Hoàng Thị Thu Ngân (SN 1988, phó giám đốc một viện dưỡng lão ở Hà Nội), cho biết, quan niệm người Việt đang dần cởi mở hơn về viện dưỡng lão. Viện dưỡng lão không đơn thuần là nơi ở của những người ở tuổi già neo đơn không có con, cháu. Viện còn tiếp nhận nhiều đối tượng không còn khả năng tự chăm sóc bản thân (ăn uống, tắm giặt, vệ sinh…) và những người già tiềm ẩn các nguy cơ lớn về sức khỏe như cao huyết áp, mỡ máu, tai biến…

Nhiều gia đình có điều kiện thuê giúp việc về để chăm sóc cha mẹ nhưng hiện nay các giúp việc ở Việt Nam đa phần đều chưa được đào tạo kiến thức về y tế, chăm sóc sức khỏe. Bên cạnh đó, tiếng nói của người giúp việc không có sức thuyết phục các cụ. Ở với người giúp việc các cụ ăn uống, sinh hoạt không điều độ khiến bệnh tình không khả quan. Việc thuê người giúp việc chỉ giải quyết được vấn đề chăm sóc ăn uống, khó thể đáp ứng được nhu cầu hoạt động về tinh thần.

Ngược lại về phía người giúp việc, nhiều người cũng không thể chịu được áp lực công việc chăm sóc người già. Không chỉ vất vả trong công tác cho ăn uống, thay bỉm, vệ sinh… nhiều người già khó tính, trái tính khiến người giúp việc không chịu đựng được. Nhiều gia đình liên tục phải tìm giúp việc vì chỉ ở được vài hôm giúp việc đã đòi nghỉ. Bởi vậy các gia đình đã đưa người già đến các viện dưỡng lão. Tại đây ngoài việc được chăm sóc sức khỏe họ còn kết bạn và tham gia các hoạt động tập thể.

Chị Thu Ngân kể, gần đây nhất trung tâm chị tiếp một nam giới 34 tuổi, ở Hà Nội. Anh đến tìm hiểu về viện dưỡng lão để đưa mẹ vào. Anh kể, anh đang công tác tại trung tâm thành phố và mẹ anh đang ở quê một mình. Bà có tiền sử bệnh cao huyết áp, khi sống một mình bà không tuân thủ nghiêm ngặt chế độ dinh dưỡng và uống thuốc đều đặn vì vậy một tuần anh phải về thăm mẹ 2 lần. Tuy nhiên việc về nhà thường xuyên cũng chưa khiến anh yên tâm. Ngoài ra, đi lại nhiều khiến anh bị ảnh hưởng đến công việc và sức khỏe. Cuối cùng theo lời khuyên của một người bạn anh quyết định đưa mẹ vào viện dưỡng lão nơi gần cơ quan anh làm việc.

Chị Ngân nói: “Sau khi tìm hiểu người này nhận thấy viện dưỡng lão là lựa chọn phù hợp cho gia đình. Tuy nhiên anh đang lo ngại mẹ anh có nhiều suy nghĩ, chưa đồng ý. Bởi không ít người cao tuổi ở Việt Nam quan niệm rằng việc phải vào viện dưỡng lão là bị con cái chối bỏ, phải sống trong sự cô đơn đến cuối đời. Tuy nhiên hiện nay các viện dưỡng lão đều có nhiều dịch vụ như ở dài hạn, ở bán trú hay ở trong thời gian ngắn hạn để khách hàng có thể lựa chọn tùy hoàn cảnh, điều kiện kinh tế của gia đình”.

*Tên nhân vật được thay đổi theo yêu cầu

*Nguồn ảnh: Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng

Theo: Dân trí, Vietnam.net

Xem thêm

Người già ở Viện Dưỡng lão đối mặt với những vấn đề gì?

Cuộc sống của người cao tuổi tại viện dưỡng lão có nhiều thuận tiện cho việc chăm sóc sức khỏe, nhưng trong quá trình sinh hoạt họ cũng phải đối mặt với nhiều vấn đề.

Thực tế, không phải người cao tuổi nào cũng dễ dàng đồng ý việc rời xa gia đình, rời xa ngôi nhà quen thuộc đã gắn bó bao nhiêu năm để đến sống ở một nơi xa lạ nốt phần đời còn lại.

Có nhiều người già chia sẻ, họ hy vọng cuộc sống ngắn ngủi còn lại ở tuổi xế chiều được ở bên người thân ruột thịt. Nhưng vì thương con, thương cháu, vì hoàn cảnh éo le hay vì tình trạng sức khỏe già yếu, không còn tự chăm sóc được mình… nên họ quyết định chọn vào viện dưỡng lão ở, để không trở thành “gánh nặng” của người thân. Mặc dù cuộc sống của người cao tuổi trong viện dưỡng lão khá đầy đủ, có nhiều thuận tiện cho việc chăm sóc sức khỏe. Tuy nhiên, quá trình sinh hoạt trong ngôi nhà chung, họ cũng gặp phải những chuyện éo le.

Bà Nguyễn Thị Biển (89 tuổi, ở Hải Dương) từng sống nhiều năm trong viện dưỡng lão chia sẻ, người già giống như trẻ con và là những “đứa trẻ cứng đầu” nên rất dễ xảy ra mâu thuẫn.

Những mâu thuẫn tưởng chừng rất nhỏ nhặt nhưng có thể làm các cụ không vui, giận hờn, bỏ ăn, bỏ uống và sinh bệnh. “Cùng sống dưới một mái nhà chung nhưng không phải lúc nào chúng tôi cũng vui vẻ với nhau. Chúng tôi cũng gặp tình trạng người này không hợp với người kia thì sẽ không nói chuyện, không chơi cùng. Bản thân tôi cũng ít tham gia chơi cùng tập thể. Bởi vì tôi bị nặng tai, ra ngồi chơi với một nhóm đông tôi không nghe rõ mọi người nói gì. Như vậy tôi thành lạc lõng giữa đám đông. Vậy nên, tôi chọn cách ở trong phòng vui với những thú vui riêng của mình như đọc sách, đọc thơ, nhắn tin nói chuyện với các con, các cháu.

Tôi nhớ trước đây tôi có ở cùng phòng với một cụ bà khá khó tính. Ở với ai cụ cũng gây chuyện với bạn cùng phòng nên trung tâm liên tục chuyển cụ đến các phòng khác nhau. Lần này, trung tâm xếp cụ sang ở cùng tôi, bởi tôi cũng được tiếng là vui vẻ và dễ tính. Nhưng, dù tôi dễ tính đến đâu thì cũng không thể “chiều chuộng” được cụ ấy. Tôi đã phản ánh lên lãnh đạo trung tâm và cụ đó lại được “chuyển nhà” đến một nơi khác, còn tôi thì ở với một bạn cùng phòng mới” – cụ Biển tâm sự.

Nói về những vấn đề tâm lý mà người cao tuổi có thể gặp phải khi sống trong viện dưỡng lão, chuyên gia tâm lý Hoàng Hải Vân cho hay, người già bao giờ cũng muốn sống quây quần bên con cháu. Khi mới vào viện dưỡng lão các cụ thường có tâm lý lo lắng, cảm thấy nhớ nhà và chỉ muốn về. Có người cho rằng con cái họ bất hiếu, bỏ rơi bố mẹ dẫn đến tinh thần suy sụp, thậm chí bị trầm cảm, rối loạn lo âu. Còn có người thì nói dối về hoàn cảnh gia đình, không có con cháu nên mới phải nương nhờ viện dưỡng lão. “Cũng phải thừa nhận, có những người con xem bố mẹ là gánh nặng vô dụng và thoái thác trách nhiệm chăm sóc cho trung tâm dưỡng lão”.

Hiện nay, vấn đề viện dưỡng lão đang ngày càng được xã hội nhìn nhận một cách đầy đủ và cởi mở hơn. Đa phần người già sau khi vào viện dưỡng lão thì các chỉ số về sức khỏe thực thể và tâm lý được cải thiện một cách đáng kể. Vì họ được sống trong môi trường lành tính, thiết kế phù hợp với người cao tuổi, đảm bảo an toàn và đáp ứng nhu cầu chăm sóc y tế cơ bản, thể chất và cả tinh thần” – chuyên gia tâm lý Hoàng Hải Vân chia sẻ.

Đồng quan điểm đó, bà Hoàng Thị Thu Ngân, Phó Tổng giám đốc Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng cũng cho rằng, bên cạnh nhiều lợi ích về sức khỏe, tinh thần, người cao tuổi sống trong viện dưỡng lão cũng phải đối mặt với nhiều vấn đề. Đó là việc họ phải xa con cháu, không được gặp hằng ngày. Ban đầu, nhiều cụ vào các trung tâm dưỡng lão đều nhớ nhà và chỉ muốn về. Do vậy, khi các cụ mới vào viện, các điều dưỡng thường xuyên phải hỏi han, trò chuyện trong tâm thế là người thân, người nhà. Như vậy, họ sẽ cảm thấy không còn cô đơn nữa.

Bên cạnh đó, với các cụ sống ở phòng tập thể thì họ phải làm quen và thích nghi với môi trường tập thể với nhiều vấn đề mới phát sinh như yêu, ghét, giận hờn… Và vì sống trong phòng tập thể nên họ cũng không thể làm mọi việc theo ý mình mà cần phải tôn trọng những người xung quanh. Đặc biệt, đối với những cụ hay uống rượu, bia, hút thuốc lá thì khi vào ở trong viện dưỡng lão sẽ rất khó chịu. Các cụ sẽ cảm thấy không được tự do, thoải mái như ở nhà, bởi ở đây không được uống rượu/bia, không được thuốc lá, thuốc lào…

Để hạn chế được tình trạng, cách đơn giản và hiệu quả là những lời hỏi han, quan tâm từ phía người thân và những người xung quanh. Khi các cụ vào ở viện dưỡng lão, các con cháu cũng cần gọi điện hỏi thăm hoặc đến thăm các cụ khi rảnh rỗi. Còn tại các trung tâm dưỡng lão, nhân viên cần phải có tình thương đối với người già, được đào tạo để chăm sóc người cao tuổi thì mọi thứ sẽ tốt cho các cụ hơn.

Theo: An An/Giadinhmoi.vn

 

Xem thêm

Dưỡng lão Diên Hồng: Thay đổi cách nghĩ và cách sống của tuổi già, được làm những việc chưa từng làm

Diên Hồng được khuyến khích tự do làm điều mình thích, được trải nghiệm những điều mới mẻ mà trước đây các cụ chưa từng làm, để có một tuổi già sinh động và vui vẻ hơn.

Ở Viện dưỡng lão vui hơn ở nhà

Nói đến cuộc sống thường ngày của người già, nhiều người nghĩ đến hình ảnh những ông bà già mặt mày ủ rũ quanh quẩn trong nhà, chỉ nằm trong phòng, ngồi nhà xem tivi, nghĩ ngợi buồn rầu trách con cái không quan tâm. Tuy nhiên, người già sống tại Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng lại hoàn toàn khác. Họ được sống trong môi trường an toàn với những người bạn cùng lứa tuổi và tham gia nhiều hoạt động vui chơi giải trí thú vị, giúp tinh thần vui tươi, phấn chấn hơn.

Bà Hoàng Thị Thu Ngân, Phó Tổng giám đốc Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng cho biết, yếu tố về tinh thần là giá trị cốt lõi mà Diên Hồng hướng đến. Diên Hồng luôn có sự tiếp cận sáng tạo trong các hoạt động vui chơi giải trí liên quan đến các giá trị tinh thần cho người cao tuổi.

Bình thường, khi các cụ ở nhà sẽ hay cảm thấy buồn chán, nhiều cụ rảnh quá hay nghĩ ngợi. Và chính vì nghĩ ngợi nên nhiều khi các cụ cảm thấy con cái làm mọi việc không đúng ý mình. Bên cạnh đó, sự khác biệt giữa các thế hệ trong gia đình cũng khiến các cụ cảm thấy không thoải mái, nhiều người cảm thấy cô đơn trong chính gia đình mình dù có con cháu bên cạnh.

“Khi đến Diên Hồng ở, chúng tôi tổ chức rất nhiều hoạt động vui chơi định kỳ, các sự kiện dành cho người cao tuổi. Có bạn bè chơi cùng, có nhiều hoạt động phù hợp với độ tuổi khiến các cụ không buồn chán. Không có thời gian rảnh nên ít nghĩ ngợi hơn, các cụ vui vẻ hơn và mối quan hệ với người thân được cải thiện” – bà Ngân nói.

Người cao tuổi tại Diên Hồng được khuyến khích tự do làm điều mình thích, được trải nghiệm những điều mới mẻ mà trước đây các cụ chưa từng làm, để có một tuổi già sinh động và vui vẻ hơn. Điển hình như cuộc thi Olympic Người cao tuổi được tổ chức hàng năm tại Diên Hồng khiến nhiều cụ cảm thấy vui vẻ, phấn khởi và tự hào về bản thân mình.

Đặc biệt, có một cụ ông 98 tuổi đã từng giành huy chương vàng của cuộc thi trong sự ngỡ ngàng, vui sướng của cả bản thân cụ và người nhà của cụ. Ngày đầu đến Diên Hồng, cụ ông 98 tuổi này được người nhà chở đến bằng xe cấp cứu vì không thể ngồi được, chỉ có thể nằm. Khi vào Diên Hồng, cụ được các điều dưỡng, nhân viên của Diên Hồng chăm sóc sức khỏe chu đáo nên bệnh tình tiến triển rất tốt. Chỉ một thời gian, cụ ông ở tuổi gần đất xa trời này đã ngồi dậy được, di chuyển được bằng xe lăn và tham gia cuộc thi Olympic Người cao tuổi ở bộ môn bắn súng. Kết quả, cụ đã giành huy chương vàng trong cuộc thi. Huy chương làm cụ rất sung sướng và bất ngờ. Bởi cụ không nghĩ mình có thể làm được và có thể thắng các bạn già khác. Cụ ông đã phấn khởi khoe với con cháu mình tấm huy chương vàng mà mình đã đạt được khiến các con của cụ rất mừng vì sức khỏe của bố mình thay đổi ngoan mục.

Được làm những điều chưa bao giờ làm

Những cuộc thi Hoa hậu Cao niên, Quý ông Hoàn hảo… cũng nhận được sự tham gia nhiệt tình của các cụ tại Diên Hồng.

Trước đây, các cụ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tham gia cuộc thi về nhan sắc, nhưng khi đến đây, các cụ đã được tham gia thi cùng với nhau và giành giải Hoa hậu Truyền cảm hứng, Hoa hậu Tài năng, Hoa hậu Ảnh… Diên Hồng đã sáng tạo ra rất nhiều giải phụ để động viên tinh thần các cụ, để các cụ thấy mình cũng rất giỏi.

“Tôi nhớ, có một cụ bà từng được giải Hoa hậu Cao niên. Sau đó, cụ đã treo dải băng hoa hậu, vương miện ở một vị trí quan trọng trong phòng của mình, với niềm vui và niềm tự hào, sự trân trọng đối với giải thưởng mà mình nhận được” – bà Thu Ngân chia sẻ thêm.

Tại Diên Hồng, các cụ còn được chụp những bộ ảnh “xịn xò” theo những chủ đề riêng phù hợp với sở thích, khiến các cụ được trải nghiệm những điều chưa bao giờ được làm. Chính điều đó đã làm các cụ thích thú, cười vui vẻ và chịu khó tạo dáng mỗi khi đi chụp ảnh.

Các cụ còn được giao lưu, tiếp xúc với nhiều đối tượng, từ trẻ em, thanh niên tình nguyện, hội hụ nữ, đoàn văn công…, tham gia các hoạt động dịp lễ tết như gói bánh chưng, hội chợ Tết, Ngày Quốc tế phụ nữ 8/3… Các hoạt động này đã được Diên Hồng lên kế hoạch từ trước, với đa dạng hoạt động để phù hợp với nhiều nhó đối tượng, vừa liên quan đến sở thích, vừa liên quan đến tình trạng sức khỏe của các cụ. Từ đó, các cụ có thể tự do lựa chọn hoạt động phù hợp với sở thích và tình trạng sức khỏe của mình.

Trong khi đó, nếu như ở nhà, các cụ lại rất ít có cơ hội được giao lưu, tham gia các hoạt động vui chơi. Cụ bà Nguyễn Thị Biển sau khi tham gia hoạt động gói bánh chưng dịp Tết 2022 tại Diên Hồng từng chia sẻ rằng: “Lâu lắm rồi bà mới được tự tay gói bánh chưng, được đi chợ Tết và cảm giác được không khí Tết rộn ràng, háo hức như vậy”.

Và qua những lời nhận xét như vậy từ các cụ, nhân viên của Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng nhận thức được rằng mình đang đi đúng hướng. Bởi khi tinh thần tốt thì các cụ sẽ vui vẻ, yêu đời hơn, khỏe mạnh hơn, mà tuổi già thì chỉ cần như vậy là đủ.

Đến Diên Hồng là ‘trở về nhà”

Rất nhiều các ông, các bà sau khi “chuyển nhà” đến Diên Hồng sinh sống đã nhận xét rằng, đến Diên Hồng không có cảm giác như đến một chỗ xa lạ mà nó rất thân thuộc, giống như “trở về nhà” của mình.

Đó là sự khác biệt của Diên Hồng so với nhiều cơ sở chăm sóc người cao tuổi khác. Cán bộ nhân viên của Diên Hồng luôn vui vẻ, thể hiện sức trẻ, sự thân thiết như người nhà trong các hoạt động chăm sóc sức khỏe thể chất và tinh thần cho các cụ.

Hơn nữa, Diên Hồng “chiều chuộng” các cụ vô cùng. Tại các viện dưỡng lão thường được trang trí, bày biện rất đẹp, thuận tiện và phù hợp cho người già ở. Nhưng có những cụ không thích cách trang trí phòng như vậy, có người còn muốn chuyển đồ đạc mình quen dùng đến viện dưỡng lão, muốn được trang trí phòng theo ý của mình. Điều này có thể làm ảnh hưởng đến bối cảnh chung mà cơ sở chăm sóc người già đã xây dựng sẵn.

Nhưng ở Diên Hồng lại không bị giới hạn như vậy. Có những cụ đã chuyển toàn bộ đồ đạc thường dùng của mình đến đây, sắp đặt căn phòng giống với phòng ở nhà. Điều này sẽ làm các cụ cảm thấy thân thuộc với căn phòng mình ở, quen với đồ dùng mình đang dùng và sẽ làm họ không thấy xa lạ khi đến chỗ ở mới.

Bà Hoàng Thị Thu Ngân cho rằng, để các cụ tự sắp xếp phòng ở theo ý mình, chuyển đồ từ nhà đến, nếu nhìn ở một góc độ nào đó sẽ thấy không chuyên nghiệp, thậm chí có phần lộn xộn, không được đẹp mắt vì đồ các cụ chuyển đến là đồ cũ. Tuy nhiên, giá trị mà chúng tôi hướng đến là các cụ thấy thoải mái. Vậy nên chúng tôi chiều lòng các cụ ở mức tối đa nhất có thể”.

Tất cả các yêu cầu của các cụ từ phòng ốc, ăn uống, hay nhu cầu cá nhân… đều được nhân viên của Diên Hồng đáp ứng ở mức tốt nhất có thể. Ví như có cụ hôm nay muốn ăn nho thì nhân viên sẽ đi mua nho cho cụ, cố gắng chiều các cụ để các cụ vui vẻ. Hay như có cụ muốn ăn bánh giò, hoặc hôm nay cụ không thích ăn cơm mà thích ăn phở thì sẽ đi mua bánh giò, mua phở cho các cụ. Hoặc có những cụ ăn chay trường, ăn thực dưỡng thì Diên Hồng cũng cố gắng phục vụ theo nhu cầu của các cụ. Còn với chế độ ăn dinh dưỡng phù hợp với bệnh như bệnh tiểu đường, bệnh huyết áp thì nhân viên của Diên Hồng cũng sẽ đáp ứng, tất cả đều vì sức khỏe của các cụ.

Chính vì sự “chiều chuộng” của Diên Hồng đối với các cụ mà không ít gia đình trêu đùa rằng, Diên Hồng chiều các cụ quá nên các cụ về nhà sinh “hư”. Các cụ về nhà chơi vài hôm mà “hành” con cháu, khi con cháu không thể “chiều” theo thì các cụ không thích ở nhà mà muốn về lại trung tâm. Những khác biệt đó cùng với cơ sở vật chất tiện nghi, sạch sẽ, phân khu riêng biệt giúp người cao tuổi thuận tiện trong sinh hoạt, đã khiến Diên Hồng trở thành viện dưỡng lão đáng sống của người cao tuổi.

Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng có 4 cơ sở ở các địa điểm khác nhau để cho các gia đình có nhiều lựa chọn gửi gắm bố mẹ vào viện dưỡng lão.

  • CS1: U07 – L16, KĐT Đô Nghĩa, Đường Nguyễn Văn Trác, Hà Đông, HN
  • CS2: A2.3 – LK05 – Ô số 18, KĐT Thanh Hà Cienco5, Kiến Hưng, Hà Đông, HN
  • CS3: Số 9 ngõ 649 Lĩnh Nam, Hoàng Mai, Hà Nội
  • CS4: Đường Quang Lai, Ngũ Hiệp, Thanh Trì, Hà Nội

Theo: An An/Gia đình mới.

Xem thêm

Gửi bố mẹ vào viện dưỡng lão: Phụ thuộc vào cách ứng xử của con cái hay nhu cầu của bố mẹ?

Hiện nay, việc gửi bố mẹ vào viện dưỡng lão vẫn còn có nhiều ý kiến trái chiều nhau. Có người cho rằng đó là hành động bất hiếu, nhưng cũng có người cho đó là việc tất yếu để bố mẹ được chăm sóc chu đáo hơn.

Viện dưỡng lão không phù hợp với tất cả người già

Trao đổi với phóng viên Gia Đình Mới về việc có nên gửi bố mẹ vào viện dưỡng lão, bà Hoàng Thị Thu Ngân, Phó Tổng giám đốc Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng cho biết: “Thực ra, viện dưỡng lão không phải phù hợp với tất cả mọi người. Những cụ ông, cụ bà hoàn toàn khỏe mạnh, minh mẫn vẫn tự sinh hoạt cá nhân, vẫn tự đi được bất kì nơi nào, gặp gỡ người nào mà mình muốn thì không cần sống trong viện dưỡng lão”.

Còn việc có nên hay không nên gửi bố mẹ vào viện dưỡng lão hay không thì bà Ngân cho rằng, việc bố mẹ vào viện dưỡng lão không nằm ở quyết định của con cái vì nó phụ thuộc vào nhu cầu của bố mẹ. Các con chỉ có thể động viên, thuyết phục bố mẹ vào sống trong viện dưỡng lão như một lựa chọn phù hợp với tình trạng sức khỏe của bố mẹ và hoàn cảnh gia đình chứ không thể ép bố mẹ vào đây khi ông bà không đồng ý.

“Thực tế tại trung tâm chúng tôi cũng gặp vài trường hợp các ông bà đồng ý vào ở thử nhưng sau một thời gian thấy khó hòa nhập và “đòi về” thì trung tâm cũng trao đổi với gia đình đưa về tự chăm sóc” – bà Thu Ngân chia sẻ. Không ít người cũng cho rằng, việc gửi bố mẹ vào viện dưỡng lão tức là để người già phải xa gia đình, xa con cháu và đó là hành động bất hiếu. Bà Thu Ngân cho rằng, trước hết chúng ta phải đồng ý với nhau hiếu nghĩa là lòng kính yêu và biết ơn đối với cha mẹ.

Việc để bố mẹ sống cùng hay đưa vào viện dưỡng lão không thể hiện được thái độ của con cái dành cho cha mẹ. Nếu như gửi bố mẹ vào dưỡng lão mà vẫn thường xuyên quan tâm bằng cách đến thăm hoặc gọi điện thoại thì vẫn là có hiếu. “Ở Diên Hồng có nhiều trường hợp các con, cháu thường xuyên đến thăm ông bà, bố mẹ và mỗi lần đến đều xoa bóp, phục vụ bố mẹ, ông bà một cách nhiệt thành. Người già đều có thể cảm nhận được tình cảm yêu thương, biết ơn thông qua hành động và câu nói của con, cháu. Ngược lại, nếu giữ bố mẹ ở nhà rồi thuê người chăm, đi sớm về khuya thì liệu người già có cảm nhận được tình cảm hiếu kính của các con không?” – bà Ngân cho biết.

Có ‘hiếu’ không phải là cố gắng giữ bố mẹ ở bên cạnh mình

Chia sẻ quan điểm về việc nên gửi bố mẹ vào viện dưỡng lão, chuyên gia tâm lý Hoàng Hải Vân cho biết, ở các nước phát triển thì viện dưỡng lão thực sự là những nơi chốn cần thiết và phù hợp với người già.

Nhưng ở Việt Nam, do khác biệt văn hóa và quan niệm về chữ “hiếu” nên việc đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão vẫn còn nhiều ý kiến trái chiều. Không ít người giữ định kiến gửi ông bà, bố mẹ vào viện dưỡng lão là bỏ mặc không lo, tìm cách rũ bỏ trách nhiệm của mình cho người khác, bị xem là bất hiếu.

Theo vị chuyên gia tâm lý này, nếu con cái có thời gian và điều kiện tự chăm sóc tốt bố mẹ thì hãy để bố mẹ ở nhà chăm sóc. Có thể thuê thêm người giúp việc hỗ trợ nếu cần thiết. Bởi văn hoá của người Á Đông đa phần bố mẹ thích được gần con cái, tuổi già yếu đứng bên kia sườn dốc của cuộc đời, ánh mắt họ nhìn vào con cái là cả một bầu trời.

Tuy nhiên, gia đình Việt Nam hiện nay đang có những biến đổi về cấu trúc, quy mô, quan hệ giữa các thành viên ít nhiều đã làm thay đổi nhận thức và quan niệm truyền thống về gia đình cũng như chữ hiếu. Theo đó, “có hiếu” không phải là cố gắng giữ bố mẹ ở bên cạnh mình, mà là chia sẻ, lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của bố mẹ như thế nào. Vào viện dưỡng lão, sống độc lập, hay sống cùng con cái, hãy để cho bố mẹ quyết định, ít nhất là khi họ còn tỉnh táo. Cảm giác có được những lựa chọn ở giai đoạn cuối đời, có thể đưa ra quyết định và biết rằng những mong muốn đó được tôn trọng có ý nghĩa vô cùng quan trọng” – chuyên gia tâm lý Hoàng Hải Vân bày tỏ quan điểm.

Còn với trường hợp mà con cháu quá bận rộn công việc, học hành không có điều kiện về thời gian cũng như kỹ năng chăm sóc người cao tuổi, nhất là những người già có vấn đề về sức khỏe như bệnh mãn tính, suy giảm trí nhớ và những phức tạp khác của tâm lý do tuổi tác thì chuyên gia tâm lý  khuyên các gia đình nên cân nhắc tới việc đưa các cụ vào viện dưỡng lão. Bởi với những trường hợp như vậy, khi gửi ông bà, bố mẹ vào viện dưỡng lão sẽ tốt hơn so với việc để ông bà, bố mẹ già ở nhà một mình, khoá cửa suốt ngày và buồn bã. Hơn nữa, khi để người già ở nhà một mình còn ẩn chứa các mối nguy hiểm về sức khỏe như té ngã, bất ngờ đột quỵ… nếu con cái không ở bên kịp thời xử lý sẽ nguy hiểm đến sức khỏe, tính mạng của các cụ.

Trong khi đó, ở viện dưỡng lão có các điều dưỡng viên được đào tạo bài bản sẽ chăm lo từ bữa ăn, giấc ngủ, sinh hoạt cá nhân cho các cụ, ngoài ra còn được thăm khám và theo dõi sức khoẻ định kỳ. Viện dưỡng lão còn là điểm hẹn của người già. Các cụ cũng vui hơn vì có người bầu bạn, được trò chuyện chia sẻ tâm sự, có thể giải tỏa những vướng mắc tâm lý của mình.

Theo An An/ Giadinhmoi.vn

 

Xem thêm

Khi nào nên gửi bố mẹ vào viện dưỡng lão?

Viện dưỡng lão có thể là một cứu cánh để giữ hạnh phúc đối với gia đình có người già. Vậy khi nào thì nên nghĩ tới việc gửi bố mẹ vào viện dưỡng lão?

Theo Chuyên gia tâm lý Hoàng Hải Vân, quyết định khi nào đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão cần cân nhắc dựa trên điều kiện kinh tế của gia đình và tình trạng sức khỏe, tâm tư, nguyện vọng của bố mẹ. Điều quan trọng là những người con vẫn nên tìm hiểu kỹ để đảm bảo chế độ chăm sóc tốt nhất cho các cụ.

Theo bà Hải Vân: “Những trường hợp nên vào viện dưỡng lão là những người già bị lú lẫn hoặc có một số bệnh mãn tính như huyết áp, tai biến, đột quỵ… cần được chăm sóc, theo dõi sức khỏe 24/24 giờ.

Bên cạnh đó, một số người già vẫn còn minh mẫn, khỏe mạnh, không muốn phụ thuộc vào con cháu và bản thân những người cao tuổi đó thích gặp gỡ, giao lưu, tham gia sinh hoạt cộng đồng cũng như được chăm sóc y tế chuyên nghiệp, cũng nên chủ động chọn viện dưỡng lão làm điểm dừng chân những năm tháng cuối đời”.

Vị chuyên gia tâm lý này cũng đưa ra lời khuyên với những người làm con rằng, trước cuộc sống bề bộn lo toan, mô hình viện dưỡng lão là một giải pháp, xu hướng tất yếu của xã hội nhưng việc này cần phải gắn chặt với trách nhiệm của con cái, khéo léo trao đổi, thống nhất giữa hai bên để tránh trường hợp bố mẹ cảm thấy bị bỏ rơi, vô tình dẫn đến những hệ lụy tiêu cực.

Và sau khi đưa bố mẹ vào viện dưỡng lão, thì việc thăm nom nên được duy trì thường xuyên và đừng quên chia sẻ những thông tin về gia đình, họ hàng… để các cụ cảm thấy ấm áp khi có con cháu ở bên.

Bà Hoàng Thị Thu Ngân, Phó Tổng giám đốc Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng cũng nêu quan điểm, có 2 nhóm chính nên vào sống ở dưỡng lão.

Nhóm thứ nhất là những người cao tuổi không an toàn khi ở nhà. An toàn ở đây bao gồm các vấn đề về cơ sở vật chất (nhà cao tầng, không có tay vịn cầu thang để thuận tiện đi lại…) và những người già bị mắc 1 số bệnh nền (như bị bệnh tiểu đường, cao huyết áp, người bị lú lẫn tuổi già) trong khi gia đình không có người chăm sóc 24/24; người già bị liệt trong khi con cháu gặp khó khăn hoặc không có điều kiện để chăm sóc.

Nhóm thứ 2 nên vào sống ở viện dưỡng lão là những người già thích sống trong môi trường dưỡng lão. Đó có thể là thích sống cùng với nhiều người già cùng lứa tuổi, thích tham gia các hoạt động tập thể trong khi ở nhà hoặc khu dân cư nơi mình sống không đủ đáp ứng.

Tại các trung tâm dưỡng lão có hệ thống chăm sóc y tế, điều dưỡng viên được đào tạo để chăm sóc người cao tuổi nên mọi thứ sẽ tốt hơn cho các cụ, sức khỏe và tinh thần của các cụ sẽ được cải thiện hơn so với ở nhà một mình.

(An An/ giadinhmoi.vn)


Xem thêm

Nghề điều dưỡng – nghề của tình thương và sự tận tâm

Hiện nay, ngành điều dưỡng ngày càng trở nên quan trọng trong xã hội hiện đại khi mà nhu cầu chăm sóc sức khỏe của con người không ngừng tăng cao. Thế nhưng, ngoài bác sỹ, y tá đã “quen mặt thuộc tên” thì không phải ai cũng biết đến ngành nghề này.

Xưa nay nhiều người nghĩ rằng, điều dưỡng viên là một nghề nghiệp nhẹ nhàng, đơn giản, không phải dãi nắng dầm mưa. Nhưng ít ai biết rằng, quá trình tiếp xúc và làm quen với bệnh nhân là thử thách không hề dễ dàng đối với họ.

Để hiểu rõ hơn về nghề điều dưỡng viên, nhóm phóng viên đã quyết định đến trung tâm dưỡng lão Diên Hồng. Nằm trên trục đường Lê Văn Lương kéo dài, cách trung tâm thành phố khoảng 4 km, Diên Hồng được biết đến là nơi an dưỡng lý tưởng cho các cụ có hoàn cảnh đặc biệt. Nơi đây quy tụ nhiều điều dưỡng viên tâm huyết với nghề và đặc biệt chịu được những áp lực từ sự khó tính hay nổi nóng thất thường của các cụ.

Ngôi nhà của tình thương

Khi bước vào cánh cổng của Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng, không khó bắt gặp hình ảnh các điều dưỡng viên đang xoa bóp, đấm lưng, trò chuyện thì thầm bên tai các cụ. Mọi người ở đây sống chan hòa, tình cảm và coi nhau như những thành viên thân thuộc trong gia đình. Các điều dưỡng viên không đứng ở tư cách là người làm nghề mà như người con, người cháu phụng dưỡng ông bà, cha mẹ của mình vậy.

Có lẽ với các điều dưỡng viên, lòng yêu thương, sự tận tâm là yêu cầu cốt tử để bám trụ lấy nghề. Nếu như quyết tâm không đủ lớn, họ sẽ dễ dàng bị ngã gục ngay từ vạch xuất phát.

Nhiều người còn nói vui rằng, nghề điều dưỡng viên là nghề “bốn trong một”. Nghĩa là một mình điều dưỡng viên phải đảm đương bốn công việc khác nhau: chăm sóc bệnh nhân, truyền đạt thông tin, tư vấn cho bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, biện hộ cho người bệnh.

Cũng như các điều dưỡng viên khác trong trung tâm dưỡng lão Diên Hồng, chị Nguyễn Thị Tuyết đến với nghề từ sự ngẫu nhiên rồi từ sự ngẫu nhiên lại chuyển hóa thành niềm yêu thích. Chị Tuyết tâm sự: “Ban đầu cũng không thích cái nghề này đâu, sau này đi học đi làm thấy cũng hay, khi có thể giúp đỡ người ta được một phần thì thấy yêu quý nghề và bây giờ không dứt ra được”.

Với Phạm Phương Linh, cô sinh viên 19 tuổi đến từ Hải Dương, hiện đang có thời gian thực tập tại trung tâm dưỡng lão Diên Hồng cũng đã sớm bày tỏ lòng ham thích nghề điều dưỡng viên.

Phương Linh chia sẻ: “Lý do em đến với nghề chỉ đơn giản là yêu thích việc chăm sóc người khác, giúp được mọi người là em thấy vui rồi”. Mặc dù còn khá bỡ ngỡ và chưa có nhiều cơ hội va chạm với nghề nhưng cô sinh viên 9X này đã tỏ rõ tình yêu nghề sâu sắc. Sau khóa thực tập tại Diên Hồng, Phương Linh nung nấu ý định học thêm nghề diều dưỡng tại Đức để nâng cao tay nghề.

Nghề “làm dâu trăm họ”

Người ta thường hay ví nghề điều dưỡng viên là nghề làm dâu trăm họ. Cũng bởi vì tính chất công việc của nghề này là chăm sóc sức khỏe cho người khác. Tại trung tâm dưỡng lão Diên Hồng, phần lớn các đối tượng được chăm sóc là người có tuổi. Có những cụ đã không còn khả năng đi lại, có những cụ không tự làm chủ được vệ sinh cá nhân lại có những cụ bị tai biến… Mỗi một cụ là một hoàn cảnh khác nhau, một tính cách khác nhau, vì thế, trách nhiệm của điều dưỡng viên lại càng lớn. Họ giống như người nhạc trưởng chỉ huy một ban nhạc đầy âm thanh hỗn loạn nhưng cuối cùng đều phải cất lên tiếng hát chung trên sự dung hòa, dung hợp giữa các thành viên.

Trên tinh thần coi người bệnh như người thân trong gia đình, các điều dưỡng viên đã hết lòng dốc sức dành sự quan tâm đặc biệt với các cụ. Họ hiểu rằng, mỗi con người sinh ra là một cá thể độc lập, có những tính cách không giống nhau, nhất là những người có tuổi, họ nhạy cảm và dễ tổn thương, vì thế, phải thường xuyên thăm hỏi và lắng nghe tâm tự của các cụ.

Chị Tuyết có chia sẻ: “Tại trung tâm dưỡng lão, mỗi người mỗi tính, chả ai giống ai, giống như mình đấy cha mẹ sinh con trời sinh tính. Bây giờ các cụ lại già rồi, nhiều cụ khó tính cũng có cụ dễ tính, mỗi cụ đều phải có cách chăm sóc riêng. Đối với các cụ dễ tính thì một ngày bọn chị xoa bóp 15 phút, còn với những cụ khó tính thì xoa bóp lâu hơn có thể lên đến 30 phút, trò chuyện với các cụ nhiều hơn”.

Cũng đã từng trải qua cảm giác sợ sệt khi lần đầu đối mặt với các cụ khó tính, anh Nguyễn Hải Linh (26 tuổi)- trưởng nhóm điều dưỡng bồi hồi nhớ lại: “Ban đầu có có cụ cũng khó tính, to tiếng thậm chí anh còn sợ các cụ đấy, nhưng qua thời gian chăm sóc, sinh hoạt ở đây như kiểu ông bà mình, tình cảm cũng dần tăng lên, anh san sẻ tình cảm với các cụ thì thấy các cụ đáng yêu, không hề khó tính như mình nghĩ”.

Bên cạnh làm công tác chăm sóc sức khỏe, các điều dưỡng viên tại trung tâm dưỡng lão Diên Hồng còn kiêm luôn đạo diễn, người tổ chức chương trình vui chơi vào các ngày lễ đặc biệt cho các cụ. Trong ánh mắt của các điều dưỡng viên, chúng tôi thấy ánh lên niềm vui, năng lượng của tuổi trẻ, sự yêu thương vô hạn với nghề nghiệp của mình.

Mai Hương – Thùy Dương ( Báo Vietnam.net )

Xem thêm

Tình yêu ở tuổi gần đất xa trời

Đã gần 5 năm nay, cuốn album ảnh cưới với người đàn ông quen trong viện dưỡng lão trở thành báu vật, luôn nằm trên đầu giường của bà Nguyễn Thị Liệu.

Bà Liệu, 77 tuổi, gặp ông Nguyễn Thế Năng tại trung tâm dưỡng lão Thiên Đức (Đông Ngạc, Bắc Từ Liêm) năm 2015. Khi đó bà vẫn đi lại khỏe, còn ông Năng bị liệt hoàn toàn do tuổi già bệnh tật. Cùng cảnh mất bạn đời đã lâu, không muốn làm phiền con cái nên ông bà quyết định vào đây. Tính cách ông Năng hóm hỉnh nên được bà Liệu quý mến.

Cụ Liệu trao khăn cho cụ Năng trong chương trình Điều ước thứ 7. Ảnh chụp album

Ông ở khu B, còn bà ở khu A. Sáng chiều nắng ấm bà hay sang dìu ông ra ghế đá ngồi, hoặc đẩy xe đưa ông đi dạo dưới tán cây xoài, cây nhãn cổ thụ trong khuôn viên. Bà còn hay nhờ các điều dưỡng mua thêm đồ ăn vặt để chuẩn bị bữa phụ cho ông. Một số ngày khỏe, họ bắt taxi lên phố, đổi bữa bằng những món miến ngan, bánh tôm Hồ Tây…

Năm 2016 có lần bà Liệu sang Séc thăm con cháu. Những ngày đó ông Năng buồn và ốm hẳn. Nghe con gái ông kể chuyện, bà Liệu gọi về động viên người bạn già chịu khó ăn uống và hứa sẽ về sớm. Kế hoạch đi ba tháng, song vì ông mà bà về trước dự định.

Biết hai cụ quý mến nhau, các con cháu hai gia đình đều ủng hộ, thậm chí hào hứng nghe chuyện hai cụ kể về nhau. Một lần, mấy cô điều dưỡng trẻ ướm lời: “Bà thách cưới gì để con thay ông chuẩn bị?”. Bà Liệu nói vui: “Voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao nhé”. Tiếng cười rộn vang trên khuôn mặt của những mái đầu bạc, đầu xanh.

Mùa đông 2017, câu chuyện của ông Năng – bà Liệu được đưa lên chương trình truyền hình Điều ước thứ 7 như một chuyện tình yêu đẹp ở tuổi gần đất xa trời. Ngày hôm đó cả trung tâm vui như ngày cưới. Ông Năng ăn bánh tôm bà cắt, còn hôn lên bàn tay bà. Hai nhân vật chính chia sẻ rất mãn nguyện vì ở tuổi này còn tìm được bạn tri kỷ.

Hơn một năm sau cụ ông qua đời. Bà Liệu buồn nhưng biết tuổi già khó tránh khỏi sinh ly tử biệt, nên chọn cuộc sống tích cực, vui khỏe. Dù con gái muốn đón sang nước ngoài định cư, bà chỉ muốn ở quê hương bởi bên cạnh vẫn còn nhiều bạn già. Các con gái của ông Năng gọi bà bằng mẹ và thi thoảng vào thăm nom.

“Kỷ niệm về những ngày có ông ấy là đẹp nhất trong những năm cuối đời của tôi”, bà mỉm cười an nhiên trong chiều xuân Hà Nội.

Trái ngược với đoạn tình cảm được ủng hộ của bà Liệu, rung động của người cao tuổi thường gặp cảnh bị con cái, gia đình ngăn cản, phản đối. Tại viện dưỡng lão Diên Hồng, không ai không biết mối tình “Ngưu Lang – Chức Nữ” của ông Đinh Ngọc Thọ, 72 tuổi và bà Lê Thị Nga, 71 tuổi.

Ông Thọ bị yếu chân, phải đi lại bằng gậy, còn bà Nga bị di chứng sau tai biến không đi được. Vào trung tâm năm 2019, ban đầu hai người ở cùng một tầng, sống tập thể cùng với vài chục cụ khác. Qua các giờ sinh hoạt chung mà họ để ý nhau.

Bà Nga có tính “công chúa”, hay nũng nịu và điệu đà. Ông Thọ rất quan tâm và chăm sóc bà từ cái nhỏ nhất như lấy tăm, nước, đưa đi dạo. Cứ mỗi lần thấy nhân viên điều dưỡng tập đi cho bà, ông chống gậy đứng cạnh động viên.

Trước giờ đi ngủ, ông hay mang sang phòng cho bà một chai nước vì sợ nửa đêm lọ mọ nhỡ ngã. Bà Nga cũng chỉ thích uống chai nước của ông, mặc dù cụ nào cũng có một bình nước để ở bàn đầu giường.

Tuy nhiên các con bà Nga rất sợ mẹ thân thiết với bạn khác giới. Ngay từ lúc mới đưa bà vào đây, cô con gái đã cảnh báo: “Mẹ chị rất ‘dại trai’ nên các em tuyệt đối không để phát sinh tình cảm gì ảnh hưởng đến bà và các con”.

Nhận thấy tâm ý của ông bà dành cho nhau, nhân viên trung tâm buộc phải báo cho gia đình hai bên. Các con quyết định chuyển ông Thọ xuống tầng dưới. Những lúc tổ chức sự kiện tập thể sẽ sắp xếp trên nguyên lý “có bà thì thôi ông” hoặc ngược lại. Tuy nhiên một lần do “trục trặc kỹ thuật”, nhân viên đưa nhầm cả hai. Các cụ nhìn thấy nhau liền biết lâu nay bị chia cắt, từ đó tìm cách “trèo đèo lội suối” đến thăm nhau.

Một lần nữa gia đình bà Nga quyết liệt yêu cầu phải tách hai người. Sau nhiều ngày không thuận, ông Thọ cũng đồng ý tham quan cơ sở 2 của Diên Hồng ở huyện Thanh Oai. Tới đây thấy không gian rộng rãi, tiện nghi hơn cơ sở một ở quận Hà Đông, ông đồng ý chuyển.

Ngày chia xa, đôi bạn già bịn rịn. Bà Nga tiễn ông ra tận cổng, với tay theo lúc tận lúc chiếc xe đi khuất. Quay về phòng bà khóc và bỏ ăn.

Xa nhau đến nay hai năm, họ vẫn quan tâm người kia như thủa ban đầu. Cứ mỗi lần có nhân viên qua lại hai trung tâm, cụ bà hay bảo: “Các con cho mẹ gửi lời hỏi thăm bố”, kèm một chút quà bánh, hoa quả và tờ giấy hỏi thăm. Lần khác, bà nhờ nhân viên mua một bộ cờ tướng tặng ông.

Năm 2021 có sự kiện hoa hậu cao niên, các trung tâm tụ về một địa điểm. Vừa nhìn thấy nhau, ông bà đã tủm tỉm cười. Nhân viên cũng tạo điều kiện cho hai cụ ngồi cạnh. Họ lại được ngồi bên nhau hỏi thăm về sức khỏe, miếng ăn, giấc ngủ và nhắn nhau sống vui khỏe, trước khi chương trình kết thúc phải một người một ngả…

Tấm thiệp ông Văn gửi cho bà Năm, người bạn cùng viện dưỡng lão Diên Hồng, trước Valentine 2022. Ảnh: Thúy Hằng

Dịp Valentine năm nay, Diên Hồng tổ chức hoạt động viết thiệp tặng bất cứ ai mình muốn. Thế nhưng ông Nguyễn Đình Văn, 75 tuổi, không tin tấm thiệp hình trái tim của mình đến được với bà Năm, 77 tuổi.

Ông vào trung tâm được gần một năm, còn bà gần hai năm. Cả hai đều phải dùng xe lăn. Một lần nhìn thấy bà Năm tự bò vào toilet chứ không gọi nhân viên, ông Văn thấy thương xót, nên từ đó hay hỏi thăm quan tâm và chia sẻ với bà. Mỗi ngày đến giờ ăn, giờ sinh hoạt chung, ông bảo nhân viên đẩy xe đến cạnh bà trò chuyện. Tình cảm của họ cứ thế lớn dần.

Con gái ông Văn vào thăm nhận ra bố quan tâm quá mức một cụ bà nên gặp ngay điều dưỡng trưởng yêu cầu không được để phát sinh tình cảm. “Bố tôi đào hoa, yêu nhăng, yêu cuội thôi. Nếu để nảy sinh tình cảm sâu sắc, gia đình tôi sẽ đưa ông về luôn”, người con nói.

Trước tối hậu thư của gia đình, nhân viên buộc phải tách ông bà. Cả hai đều dùng xe lăn nên vào các sự kiện chung chỉ cần không xếp cạnh nhau sẽ không có cơ hội nói chuyện. Các cụ cũng hiểu được tâm ý con mình nên từ đó cũng chỉ hỏi thăm nhau từ xa.

Trước trăn trở của ông Văn không biết tấm thiệp của mình có tới được bà Năm, nhân viên cam đoan chắc chắn sẽ chuyển. “Vậy cho ông gửi lời chúc bà nhanh khỏe, sớm đi lại được”, ông nói, rồi đưa tấm thiệp có ghi rõ ràng tên người gửi, người nhận.

Chị Hoàng Ngân, phó giám đốc viện dưỡng lão Diên Hồng cho biết, tình yêu ở tuổi này của các cụ rất trong sáng, chỉ mong điều tốt đẹp – cụ thể ở đây là vui khỏe mỗi ngày đến người kia – chứ hiếm khi vì vật chất hay nhu cầu nào khác. Song từ phía các con thường nghĩ sâu xa và quan trọng hóa vấn đề. Họ lo những cảm xúc quý mến nhau này có thế gây ra rắc rối, nên đã dập tắt.

Những người con mới là khách hàng ký hợp đồng, vì thế trung tâm buộc phải tôn trọng mong muốn của con cái. “Nhưng ở giữa, chúng tôi rất khó xử. Thật sự chúng tôi luôn mong các cụ vui vẻ, khỏe mạnh nên ai tìm thấy được tình yêu ở tuổi này cũng rất tốt”, Hoàng Ngân nói.

Theo Phan Dương – VnExpress

Xem thêm

Đằng sau cánh cửa một viện dưỡng lão ở Hà Nội: Ừ thì, mình cứ vui hết mình thôi!

Mọi người vẫn nghĩ viện dưỡng lão là nơi con cái bỏ mặc cha mẹ họ với tuổi già. Tuy nhiên đằng sau cánh cửa, ký ức không bị ngưng đọng, nó vẫn hòa mình vào dòng chảy thường nhật để các cụ tiếp tục vui sống.

Các cụ hào hứng tham gia chợ Tết cơ sở 2

Trong suy nghĩ của hầu hết chúng ta, viện dưỡng lão là nơi buồn tẻ nhất thế gian. Ở thế giới cô lập đó chỉ là những người già neo đơn đang cố bám víu cuộc sống, rồi lẳng lặng nhìn năm tháng trôi đi phía sau cánh cổng. Cảm giác như một thế giới mà người đến rồi lại ra đi như mây gió và chẳng ai quan tâm.

Tuy nhiên trong suy nghĩ của các cụ tại viện dưỡng lão Diên Hồng (Hà Đông, Hà Nội), mọi thứ lại hoàn toàn khác. Nói chính xác hơn, đây không phải là viện – dưỡng – lão mà là NHÀ – một mái nhà chung chưa bao giờ ngớt tiếng cười nói.

Các cụ đi mua sắm tại các gian hàng chợ Tết cơ sở 1

Cùng trong viện dưỡng lão mà, mình cứ vui hết mình thôi!

Đến bữa cơm tối, bà Cẩm (82 tuổi) lặng nhìn các thành viên khác ăn cơm. Bao giờ cũng thế, bà Cẩm phải chờ mọi người dùng bữa no nê rồi bà mới bắt đầu cầm đũa. Nhiều anh chị ở trung tâm không hiểu, các cụ ông cụ bà khác cũng chẳng rõ sao bà Cẩm lại có hành động “kỳ quặc” như thế!

Bà Cẩm tham gia Ngày lễ Vu lan do Trung tâm tổ chức

“Là vì chút bình tĩnh, chút ưu tư, chút mong chờ”, bà Cẩm không muốn “vồ vập” ăn ngay, mà mọi thứ cứ chầm chậm trôi qua để tận hưởng thật trọn vẹn.

Bà Cẩm đã sống ở đây 2 năm, ký ức trong từng ấy thời gian của bà cô đọng vỏn vẹn ở 2 từ: Vui và tốt! Nào là ngồi bên nhau uống nước, cùng xem ti vi, cùng hát hò, cùng ăn cơm. Hoặc thích thú hơn nữa thì chơi tú lơ khơ, ôm mèo… trên những tấm bìa giấy.

Lần gần đây nhất, một nhóm tình nguyện viên đã mang đến ý tưởng vui chơi thông qua những tấm bìa carton. Nhiệm vụ của các cụ chỉ là chui đầu vào vòng tròn được khoét sẵn và tưởng tượng như mình đang cùng nhau thư giãn vậy đó. Ừ thì, trong viện dưỡng lão mà, mình cứ vui hết mình thôi! Bởi lẽ cuộc đời có bao lâu, miễn sao vui vẻ sống trọn kiếp người là mãn nguyện rồi.

Bà Cẩm đang ôm chú mèo con vào lòng

Bà Cẩm nhớ lại cái lần chui mặt vào những miếng bìa giấy rồi phụt cười: “Vui, vui lắm đó!”. Mọi cảm xúc khi đó đều thật “trẻ con”, ngây ngô và rất tự nhiên. Nhìn vào đó sẽ chẳng ai còn dám nghĩ, thời gian sẽ ngừng lại sau cánh cổng viện dưỡng lão. Bởi mọi thứ ở đây đều được “mua đi bán lại” thông qua những nụ cười.

Tưởng tượng mình đang trong phòng thi và ”bạn nam” đang copy bài của ”bạn nữ”

Các cụ vào đây rất thích vì được khám sức khỏe định kì, tổ chức sinh nhật, chụp ảnh Tết và có đông người quây quần bên nhau. Điều này khác hẳn với viễn cảnh trước đó khi còn ở nhà: ốm yếu, một mình nên thành ra cô đơn!

“Yếu quá rồi, nên nếu thuê người chăm sóc thì cũng bằng tiền vào viện dưỡng lão. Tôi không muốn làm phiền con phiền cháu…” – bà Cẩm thủ thỉ cái lý do mà theo tôi là có chút khó khăn và chạnh lòng để nói ra. “Con cháu là một chuyện, chúng nó còn bận, chẳng thể chăm sóc được mình”.

– “Thời gian đầu bà có tủi thân không?”

– “Không! Vì sao phải tủi, dần dần rồi quen. Con cháu vẫn đều đặn vào thăm tôi mỗi tuần đấy thôi!”

Bởi, viện dưỡng lão không phải là nơi con cái bỏ mặc cha mẹ họ với tuổi già.

Dù xa con cháu nhưng vẫn vui sống có ích

Ở viện dưỡng lão Diên Hồng không có những nỗi đau, âu chỉ có những ánh mắt đau đáu của nhiều cụ bệnh tật trở nên ám ảnh mãi. Đôi bàn tay run run, bàn chân chập chững dò đường đi về phòng. Cái xe đẩy đi trước, cụ ông lại theo sau. Buồn đôi khi cũng chỉ vì ốm yếu, cứ mãi gắn chặt thân thể với chiếc xe lăn nên thành ra ít được tự do.

Một bà cụ tóc bạc phơ không buồn ăn hết bữa cơm tối. Bà mải nhìn gói bỏng ngô trên đấy có gắn cái hình bé xinh, đề dòng chữ: Chúc mừng 8/3. Bà nặng tai nên không thể nghe rõ. Nhưng khi được hỏi sống ở đây có vui không, nhận quà có vui không, bà đáp lại bằng những nụ cười. Nói đoạn, bà lên xe lăn về phòng nằm nghỉ.

“Sống đơn giản, mạnh khỏe, sống mỗi ngày cho vui là được”, vẫn giọng điệu chậm rãi bà Cẩm xuýt xoa. Chính bởi thế viện dưỡng lão Diên Hồng thường hay tổ chức các chương trình văn nghệ, vui chơi để các cụ được hòa mình và sống tốt hơn. Như Tết vừa rồi đó, bà Cẩm và nhiều cụ ông cụ bà khác không về nhà. Họ cùng ở lại đón một cái Tết giản dị bên nhau, cho ra đời bộ ảnh “hồi xuân” nhiều màu sắc trong những tà áo dài duyên dáng.

Bà Cẩm tham gia thi ”Rung chuông vàng” do các bạn tình nguyện viên tổ chức.

Không hiểu sao nhưng ở đây, các cụ thích nghe nhạc. Bữa nào ăn cơm ti vi cũng mở xập xình mấy bản nhạc vui tai, hình ảnh đều đặn chạy vun vút thu vào tầm mắt. Có chút âm thanh, có chút hình ảnh, dường như mọi thứ đỡ nhạt nhẽo. Nếu chiếc xe lăn xếp thứ nhất, thì ti vi đứng thứ hai về “tình bạn” với các cụ. Dẫu sao với thế giới tách biệt ngoài kia, nhìn qua lăng kính truyền hình còn thú vị hơn những chiều nắng tắt mòn mỏi qua khung cửa sổ. Bởi khi đó lại nhớ nhớ nhung nhung, lại nhìn về xa xăm rồi nhỡ đâu đôi mắt lại ươn ướt..

Chẳng ai muốn thế và cũng chẳng ai mong thế…!

Xong bữa tối, các điều dưỡng viên bắt đầu công việc dọn dẹp và vệ sinh cho các cụ. Chương trình âm nhạc kết thúc, mỗi cụ lại đều đặn về từng phòng riêng. Người mở ti vi theo dõi thời sự, người áp tai vào chiếc radio. Thành thử ở trung tâm Diên Hồng, có nhiều hơn 1 thứ âm thanh của sự sống.

– “Các bà có nhớ hết được tên nhau không?

– “Không thể, vì chúng tôi lẫn rồi, lúc nhớ lúc quên”.

Nhưng tôi mong, những niềm vui trong khoảng thời gian sinh sống tại đây các cụ sẽ nhớ mãi. Như cụ bà Cẩm bảo, ở viện dưỡng lão be bé này, người này đến rồi lại đi, người khác lại tới. Là một vòng luân chuyển nên không bao giờ thiếu đi những người bạn – những thành viên đặc biệt trong đại gia đình đặc biệt.

Bà Cẩm và điều dưỡng Kim Uyên

Mỗi cụ một hoàn cảnh, một nỗi đau nhưng khi đến với nhau, họ cùng trân quý những kỷ niệm và dành tặng niềm vui để tiếp tục vui sống. Và thế là, đằng sau cánh cửa của viện dưỡng lão, ký ức không phải bị ngưng đọng, nó vẫn hòa mình vào dòng chảy thường nhật để biến những điều tưởng như tẻ nhạt nhất thành nụ cười.

Theo: Minh Nhân/ Kênh 14.vn

Xem thêm