Chào mừng quý khách đến với Diên Hồng

Giờ đón tiếp : 8h00-12h00 & 14h00-18h00 (7/7)
  Liên hệ : 0968.660.115/097 649 7313

Cô điều dưỡng trẻ “bén duyên” với viện dưỡng lão

Người ta nói nghề nghiệp là cái duyên, không ai có thể yêu thích công việc ngay từ buổi đầu. Đặc biệt là ngành điều dưỡng, vất vả khó nhọc, thời gian dành cho người bệnh còn nhiều hơn dành cho gia đình, nhất lại là điều dưỡng trong viện dưỡng lão, phải yêu nghề, tâm huyết lắm thì mới làm được.

Tôi ghé thăm Viện dưỡng lão Diên Hồng 2, từ xa bóng dáng của người con gái ấy đã thu vào trong tầm mắt. Dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn len lỏi giữa hàng xe lăn để đưa đồ ăn sáng cho các cụ. Người con gái ấy chính là chị Hồng Thơm (Điều dưỡng trưởng cơ sở 2 Viện dưỡng lão Diên Hồng). Chị đến với Viện dưỡng lão từ những ngày đầu mới thành lập, là một trong số những người vun trồng hạt giống đầu tiên lên mảnh đất Diên Hồng.

Chị Thơm đang xoa bóp cho cụ bà

Chị nghiêng nghiêng mái đầu, mắt nhìn xa xăm kể lại 5 năm trước. Khi chị vừa mới ra trường và đang ở nhà chờ đợi một suất biên chế vào nhà nước, duyên phận lại đưa chị đến với Diên Hồng. Qua một người bạn, chị biết đến trung tâm. “Hồi đó khi nghe đến viện dưỡng lão thì thấy nó xa lạ lắm, chỉ được nghe trên ti vi, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm ở đây. Người ta bảo ở đó đáng sợ và kinh khủng lắm nhưng khi đến trung tâm ấn tượng với mình là rất sạch sẽ, khang trang, trông như một khách sạn”, chị Thơm chia sẻ.

Cùng các cụ đi dạo sáng sớm

Khi làm ở đây chị phải học rất nhiều thứ, công việc không còn ngồi ôm đống bệnh án, bơm tiêm như ở Bệnh viện mà thay vào đó là tã bỉm, cho ăn, tắm rửa vệ sinh. Với một cô gái trẻ như chị thì mọi thứ trở nên thật khó khăn. Chị bật cười, giọng hóm hỉnh kể lại lần đầu tiên chị đóng bỉm cho các cụ “Lúc đó chẳng có ai dạy cho mình là phải thay bỉm như thế nào, bắt đầu từ đâu cả. Mọi thứ là do mình tự tìm tòi ra, có lần thì đóng ngược, lần thì đóng lệch, lâu dần thì thành quen. Có như thế thì mình mới học được thêm nhiều điều”.

Tổ chức những hoạt động thật vui vẻ và ý nghĩa cho các cụ

Các cụ ở trong viện dưỡng lão trẻ cũng có, già cũng có, mỗi người mang trong mình căn bệnh khác nhau nên suy nghĩ, thái độ cũng khác nhau. Nhưng có một điểm chung là sâu thẳm bên trong đều có một ngọn lửa yêu thương và hy vọng đang âm ỉ cháy. Chị lấy điện thoại đưa cho tôi xem những bức ảnh của các cụ, chị nói “Ở Diên Hồng mình cảm nhận được tình yêu thương của các cụ, rất mộc mạc và chân tình. Nó chỉ đơn giản là những lời quan tâm động viên, hỏi thăm mỗi khi mình ốm đau hay chỉ là ngồi nghe các cụ tâm sự về cuộc đời. Rồi những lúc có đồ ăn ngon các cụ lại gói ghém để dành cho các cháu”. Thứ tình cảm thật tự nhiên, trong sáng và thuần khiết.

Được tham gia những khóa đào tạo để nâng cao kiến thức và tay nghề

Chị Thơm cho biết để “trở thành một điều dưỡng viên trong viện dưỡng lão, không chỉ cần kiến thức mà nó còn đòi hỏi phải làm bằng cả trái tim, cho đi mà không cần nhận lại”. Có cụ thì khó tính, gặp ai cũng mắng chửi. Có cụ thì bị lẫn, nhớ nhớ quên quên. Có cụ thì ngồi nói chuyện một mình cả ngày mà không chán. Mỗi cụ là một câu chuyện, đừng thấy đó là phiền phức. Càng các cụ khó mình càng phải quan tâm, chăm sóc và để ý đến các cụ hơn. Khi đã làm bằng cả trái tim thì cái mình nhận lại nhiều hơn một một công việc được trả lương. Các bạn điều dưỡng của Diên Hồng vẫn luôn cố gắng để mỗi ngày trôi đi, các cụ được sống ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn và khỏe mạnh hơn. Mỗi ngày sẽ là một kỷ niệm khó quên với các cụ.

Chị Thơm đang ngồi bên bàn xếp thuốc, mái tóc bay bay, những vạt nắng tinh nghịch nô đùa trên vai áo. Chị lại tiếp tục với công việc thường nhật của mình. Lòng tự nhủ chị đang giúp các cụ duy trì sức khỏe để tham gia được hết các hoạt động cùng nhau trong Diên Hồng.

Xem thêm

Có một thanh xuân mang tên Diên Hồng – nơi tuổi trẻ được trở về

Thấm thoắt mới đây mà đã hơn hai năm kể từ ngày tôi bước chân vào mái nhà Diên Hồng, hai năm không phải là thời gian dài cũng không phải là ngắn. Ở đây, tôi đã học hỏi được rất nhiều điều từ anh chị lãnh đạo, từ các bạn, cũng như trau dồi được kĩ năng và đặc biệt là tình yêu thương cho đi không cần nhận lại đúng với câu slogan của trung tâm “ SẺ CHIA TRÁCH NHIỆM  – VẸN TÌNH YÊU THƯƠNG

Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng được thành lập từ ngày 21/09/2014, dưới sự dẫn dắt của anh chị Đỗ Trần Hồ Thắng và Trần Thị Thúy Nga, đến nay trung tâm đã trải qua 05 năm  (21/09/2014 – 21/09/2019)  trưởng thành và  phát triển.  Diên Hồng, thể hiện khát vọng của người sáng lập muốn xây dựng một Viện dưỡng lão kiểu mẫu theo đuổi các giá trị: Tận tâm chăm sóc người cao tuổi, Đồng cảm với cảm xúc, hoàn cảnh của người cao tuổi, cùng gia đình mang tới môi trường sống Vui vẻ giúp người cao tuổi sống tại đây yêu đời hơn, tìm lại được những sở thích và đam mê đang dần bị lãng quên.

Người sếp mà chúng em yêu quý

Những ngày đầu khi  Trung tâm mới thành lập chỉ có vài nhân viên, cơ sở vật chất chưa đầy đủ vậy mà nay  trung tâm đã có khoảng 150 người cao tuổi, hơn 30 nhân viên điều dưỡng và 02 cơ sở hoạt động. Đây là một con số không hề nhỏ. Để có được ngày hôm nay, tất cả cán bộ nhân viên cũng như Ban lãnh đạo phải nỗ lực, phấn đấu hết mình.

Nơi bạn bè như anh em một nhà

Chúng tôi, đến từ nhiều nơi khác nhau,  dù đến từ nơi đâu nhưng dưới mái nhà Diên Hồng thì ai cũng chung một mục đích là làm việc, cống hiến, chăm lo cho sức khỏe các cụ và phấn đấu vì sự phát triển của Trung tâm. Sở dĩ nói nơi đây là mái nhà chung bởi tại đây mọi người cùng nhau làm việc, cùng nhau ăn, cùng nhau ngủ, cùng nhau sinh hoạt. Không chỉ mình tôi mà tất cả mọi người đã coi đây là ngôi nhà thứ hai của mình. Mỗi sáng đi làm khoác trên mình bộ đồng phục, đeo bảng tên có dòng logo Diên Hồng  và dòng chữ nhỏ “điều dưỡng viên Trần Văn Thủy” tôi thấy hân hoan, hãnh diện khi ai đó nhìn vào mình trong bộ đồng phục này, nó minh chứng cho thấy rằng tôi là một phần nhỏ của Diên Hồng. Không phải màu trắng như những bệnh viện hay phòng khám mà nó là một màu xanh – một màu xanh của hi vọng, màu xanh của riêng Diên Hồng.

Cùng các cụ gói bánh chưng khi Tết về

Ngày nay, những người trẻ tuổi nhất là ở các thành phố lớn, thay đổi công việc không có gì là lạ, bởi vì họ không muốn gắn bó lâu dài với một công việc nào đó, vì thế họ sẽ không cảm nhận được sự gắn bó , thân thuộc và đoàn kết, cũng như chứng kiến sự phát triển từng ngày của một tập thể lớn. Còn bản thân tôi, tôi cũng có những  ấp ủ, những dự định cho tương lai nhưng cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Tôi đã từng đi làm nhiều nơi , từ bệnh viện, phòng khám cũng như làm trái nghề. Mãi về sau, khi tôi biết đến Viện Dưỡng lão, tháng 03/2017 tôi  bắt đầu đến với ngôi nhà Diên Hồng, mọi thứ dường như sụp đổ trước mắt, tôi hoàn toàn bị sốc vì công việc nó khác xa với những gì tôi được học ở trường và những nơi tôi đã từng làm. Mọi thứ trở nên khó khăn với một đứa con trai  như tôi.
Hơn hai năm trôi qua, chẳng biết từ khi nào Diên Hồng trở thành một phần trong cuộc sống của tôi , tôi đã dần yêu công việc này  và quãng thời gian đó đủ tạo cho tôi có những tình cảm nhất định với nơi đây cũng như các cụ.

Được tham gia các hoạt động ngoại khóa

 Trong thời gian tôi làm việc tại Diên Hồng, tôi và các bạn được ban lãnh đạo tạo điều kiện tham gia các hoạt động ngoại khóa để giao lưu, đặc biệt là để gắn chặt sự đoàn kết của nhân viên với nhau.

Bởi lẽ, đôi khi đồng cảm không được tạo bởi sự trường kì của thời gian mà chỉ là trong khoảnh khắc cũng như đôi khi chúng ta thấy được ý chí cùng nhìn về một hướng. Xung quanh tôi là những bạn nhân viên giỏi, có nhiệt huyết và nhiệt tình giúp đỡ đồng  nên tôi có được nhiều cơ hội học hỏi kinh nghiệm cho riêng mình.

Điều dưỡng hướng dẫn các cụ tập thể dục

Cuộc sống là tình yêu và công việc. Hai thứ này luôn tồn tại song song trong cuộc sống của chúng ta. Được làm việc và sống tại mái nhà Diên Hồng tôi cảm thấy như mình đang được hưởng thụ cuộc sống vì ở đây tôi cảm nhận được sự bình yên, tình yêu thương giữa con người với nhau.

Nơi đây, chúng tôi coi như là 1 gia đình, đồng nghiệp và các cụ như người thân. Cũng như ngôi nhà thứ hai để các cụ an dưỡng tuổi già, giao lưu, sinh hoạt chung, được chăm sóc sức khỏe và đặc biệt là nơi chờ các con sau khi họ trút bỏ những xô bồ của cuộc sống sau lưng.

Nơi mà các cụ như ông bà của mình

Và điều cuối cùng, tôi muốn nói đó là niềm tin, nhiệt huyết của tôi đặt tại nơi đây bởi vì: ”Có một thanh xuân mang tên Diên Hồng”. Tôi yêu Diên Hồng, yêu công việc của tôi, cũng như tình yêu thương dành cho các cụ. Với tiêu chí: CHĂM NHƯ CHĂM NGƯỜI THÂN tôi tự nhủ sẽ cố gắng hơn nữa, nhiệt huyết hơn nữa để Diên Hồng càng ngày càng phát triển. Tục ngữ có câu : MỘT CÂY LÀM CHẲNG NÊN NON vậy nên, tôi cũng hi vọng các bạn cùng tôi nỗ lực để: BA CÂY CHỤM LẠI NÊN HÒN NÚI CAO. Nhân đây tôi cũng cảm ơn ban lãnh đạo đã tổ chức cuộc thi này, nhờ nó mà tôi có dịp viết lên những gì tôi nghĩ về nơi tôi đang làm việc.

Chúc cho Diên Hồng ngày một lớn mạnh !!!!!!

Trần Văn Thủy – Bài dự thi của cuộc thi viết “Tuổi trẻ của Diên Hồng là thanh xuân của chúng ta”

Xem thêm

Cụ ông ngoại quốc ở Diên Hồng và những điều chưa kể

Một buổi sáng đầu thu, tiết trời trong lành mát mẻ, cái nắng dần ngả sang màu vàng óng, không còn chói chang gay gắt như nắng mùa hạ, một vị khách đặc biệt từ phương xa không hẹn mà đến với Viện dưỡng lão Diên Hồng.

Ông Kwon Sang Soo được Đại sứ quán Hàn tại Việt Nam đưa đến Trung tâm.

Hôm nhập Trung tâm, ông ngồi trên chiếc xe lăn, mặc bộ quần áo đơn giản, đội chiếc mũ che đi gần nửa khuôn mặt. Điều làm mọi người chú ý hơn hết là nụ cười và ánh mắt của ông. Người nào gặp ông cũng cảm nhận được khí chất của người lãnh đạo, một tinh thần lạc quan, một ý chí chiến đấu bất diệt.


Ông cùng điều dưỡng nói chuyện với nhau trong buổi gặp đầu tiên.

Mỗi người có cơ duyên đến với Diên Hồng đều mang theo những câu chuyện đời của riêng mình. Thật may điều dưỡng Diên Hồng có thể nói tiếng Hàn nên các bạn nhân viên được hiểu thêm về cuộc đời ông. Ngay khi được gặp và nói chuyện bằng Tiếng Hàn với 1 bạn nhân viên, ông quá đỗi ngạc nhiên, khuôn mặt bỗng rạng rỡ lạ thường, rồi ông bắt đầu kể…

Men theo dòng ký ức ông kể, ông sinh ra ở một vùng quê xinh đẹp của xứ sở Kim chi. Tuổi thơ của ông là chuỗi những tháng ngày êm đềm bên gia đình. Bỗng đến một ngày, biến cố xảy ra khiến ông và gia đình ly tán, mỗi người một phương. Từ đó đến nay cũng đã 40 năm rồi.

Ông hay viết ra giấy để nói chuyện với mọi người.

Giọng ông run run kể rằng: “Tôi đi khắp nơi để tìm gia đình. Ở Hàn Quốc không thấy, tôi đi sang Trung Quốc. Lúc đó vừa không biết tiếng cũng không có công việc, với hai bàn tay trắng tôi cố gắng làm đủ mọi thứ để có tiền trang trải cuộc sống nơi đất khách quê người, vừa làm việc vừa nghe ngóng tin tức của gia đình”. Nhiều lần tưởng chừng như muốn bỏ cuộc, muốn gục ngã trước số phận nhưng khát khao cháy bỏng để tìm được gia đình vẫn luôn rạo rực trong ông khiến ông không thể từ bỏ.

Mọi ăn uống sinh hoạt của ông đều ở tại giường.

Rời Trung Quốc ông đến đất nước Việt Nam xinh đẹp. Ông bắt đầu lập nghiệp ở đây bằng việc mở một công ty ở Khu công nghiệp Đồng Văn, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam. Mặc dù bước đầu còn gặp nhiều khó khăn nhưng công ty ngày một phát triển và lớn mạnh. Ông chia sẻ: “Tôi không nghĩ đến việc lập gia đình, lấy vợ sinh con, tôi sợ đến một ngày nào đó rồi cũng phải chia ly mỗi người một ngả”. Ông bắt đầu lao vào công việc, lúc này chỉ có công việc mới khiến ông nguôi ngoai nỗi nhớ gia đình da diết.

Ông cùng điều dưỡng đi dạo buổi sáng.

Tưởng chừng cuộc đời đã bắt đầu mỉm cười với ông, nhưng không, 5 năm trước một cơn bạo bệnh bỗng đổ ập xuống khiến ông bị liệt nửa người phải. Khi mà nỗi đau đã đến tột cùng khiến cho cảm xúc trở nên chai lỳ thì nó sẽ hóa động lực để ta đi tiếp, ông đã vượt lên nỗi đau để thành công.

“Tôi thích con người Việt Nam, họ rất mến khách, lại nhiệt tình nồng hậu. Con gái Việt Nam rất đẹp, con gái của Viện dưỡng lão Diên Hồng cũng thế, xinh đẹp và khéo léo. Tôi ở đây cũng rất thoải mái, các bạn điều dưỡng còn phục hồi chức năng cho tôi. Trước khi vào đây tôi cũng đã tham quan một số nơi rồi nhưng không hiểu sao tôi lại muốn vào Diên Hồng”. Có lẽ nơi đây có cái không khí ấm cúng như gia đình khiến ông thấy gần gũi, thân quen.

Ông rất thích đọc báo và xem tin tức trên điện thoại.

Hằng ngày ông thường đọc báo, xem những tin tức về đất nước Hàn Quốc. Nỗi niềm tìm lại gia đình vẫn cứ đau đáu trong ông. Khi con người ta yếu đuối thì ta thường nghĩ về quê hương, về gia đình, về những điều ấm áp.

Mới đến Diên Hồng chưa lâu nhưng ông đã quen được với nhiều cụ mới.

“Tôi sẽ không ở đây lâu nữa, cũng sắp đến lúc trở về với quê hương rồi. Dù mới gặp nhau nhưng tôi rất thích nơi này, tôi sẽ nhớ cái tên Diên Hồng” đôi mắt đượm buồn, ông nghẹn ngào nói. Đến cái tuổi hơn nửa đời người rồi, con người ta chỉ mong tìm thấy được bến đỗ bình yên trong tâm hồn. Diên Hồng cũng vậy luôn ấp ủ một ước muốn sẽ là nơi bình yên để các cụ cao niên an dưỡng tuổi già, là ngôi nhà chan chứa tình yêu thương.

Xem thêm

Học sinh Hà Nội khuấy động Viện dưỡng lão Diên Hồng

Tuần qua các bạn tình nguyện viên bên dự án Les Coeurs D’or trực thuộc dự án tổng Green Summer Project Hanoi đã đến trò chuyện và giao lưu với các cụ trong Viện dưỡng lão Diên Hồng.

Sáng sớm trời mưa rả rích, mọi người còn đang vùi mình trong chăn tận tưởng ngày cuối tuần, thì các bạn, những tình nguyện viên không ngại mưa gió đã đến với Diên Hồng. Bằng thứ tình cảm ngây thơ, trong sáng, các bạn học sinh mang niềm vui và yêu thương đến với các cụ.

Không khí ấp áp, thân thuộc giữa các cụ và các bạn.

Các bạn đã chuẩn bị những trò chơi thật thú vị, phù hợp với người cao tuổi như là chơi bowling, sờ đoán đồ vật hay là ném bóng vào rổ.

Bà Hoạt tươi cười đón lấy quả bóng từ các bạn, hóm hỉnh cười nói: “Ở Trung tâm bà cũng hay chơi cái trò này lắm. Nhưng bà ném quả bóng to to cơ, chứ quả này bé quá”. Bằng kinh nghiệm của mình, bà rướn người nhẹ nhàng tung quả bóng rơi trúng vào trong rổ. Bà Tuyết còn gian lận chạy đến bỏ luôn quả bóng vào rổ làm cho các cụ khác cười ầm lên thích thú.

Một số hoạt động trong buổi giao lưu.

Hấp dẫn nhất là lúc chơi sờ đoán đồ vật. Các cụ sờ sờ nắn nắn một hồi nhưng nghe chừng khó quá lại đặt xuống chuyển sang đồ khác. Cụ nào đoán đúng sẽ nhận được món quà chính là đồ vật mà mình vừa đoán. Đến lượt bà Bảo chơi, bà nháy mắt tinh nghịch bảo các bạn: “Hay là bà cứ bốc được cái nào thì cho bà xin luôn cái đấy nhé, chứ bà không đoán được đâu”. Xong rồi bà cười phá lên, khuôn mặt đầy những dấu vết thời gian bỗng nhiên lại rạng rỡ, vui tươi đến lạ.

Bà Bảo chơi trò đoán đồ vật cùng các bạn.

Bạn Phan Bằng An (Trưởng Ban tổ chức mùa 2) tâm sự. “Đến Viện dưỡng lão Diên Hồng, chúng em muốn gửi gắm vào đó chút niềm vui, chút yêu thương và một chút sẻ chia đến các cụ. Lần đầu gặp gỡ nhưng các cụ thật dễ mến và ấm áp. Ngồi tâm sự với các cụ chúng em có thêm được nhiều kinh nghiệm sống quý báu”. Các bạn học sinh dự án Les Coeurs D’or quây quần bên bà Liên nghe bà kể chuyện ngày xửa ngày xưa. Bà nghiêng người, cười móm mém, đôi mắt long lanh khi kể về chuyện tình yêu của mình. Tình yêu làm cho con người ta bỗng chốc thấy yêu đời, làm cho dòng chảy thời gian trở nên hiền hòa hơn bao giờ hết. Không những thế, bà còn chỉ cho các bạn bí quyết để có người yêu làm các bạn hào hứng vô cùng.

Các bạn thích thú nghe bà Liên kể chuyện ngày xưa.

Sau một ngày tại Trung tâm, các bạn chia sẻ: “Hôm nay có lẽ là ngày chủ nhật ý nghĩa nhất trong mùa hè của Les Coeurs D’or. Các cụ Viện dưỡng lão Diên Hồng thân thiện, gần gũi như ông bà, người thân của chúng mình vậy. Qua ngày hôm nay, chúng mình cũng thấu hiểu, cảm nhận sâu sắc hơn về tình yêu thương con cháu nói riêng và tình cảm gia đình nói chung. Từ đó chúng mình cũng biết ơn và yêu thương ông bà bố mẹ nhiều hơn. Hãy trân trọng tình cảm của tất cả mọi người đối với mình, trao đi để nhận lại yêu thương và lan tỏa yêu thương.”

Cảm ơn các bạn, những người mang yêu thương đến với các cụ. Chúc các bạn gặp nhiều may mắn và thành công trên đường đời.

Xem thêm

Người già trong viện dưỡng lão “phải lòng” các bạn trẻ.

Đến với Trung tâm một ngày đầu thu, khi mà cái nắng chói chang của mùa hè đã dịu bớt, các bạn, những thực tập sinh của ngành Công tác xã hội, trường Đại học Khoa học Xã Hội và Nhân Văn. Ở cái tuổi đôi mươi tràn trề nhựa sống ấy, các bạn đến mang theo nguồn năng lượng tươi mới, đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Nụ cười của các cụ khi gặp các bạn thực tập

Khi nhìn thấy các bạn thực tập đến là các cụ cười tươi lắm. Bà Cẩm vốn yêu mến các bạn trẻ nên vừa nghe tiếng các cháu đến, liền đẩy vội cái gậy chữ U, rảo bước thật nhanh ra xem. Vừa thấy các cháu bà liền ôm chầm lấy, cười cười vỗ lưng một đứa mà bảo rằng: “Ôi các cháu của bà, lại đây với bà nào. Các bạn cũng vậy, như những chú chim non sà vào lòng các cụ mà nũng nịu. Thấy cảnh tượng ấy người nhà không khỏi xúc động. Dù chưa một lần gặp mặt, nhưng tình cảm mà mọi người trao cho nhau thật tự nhiên, thân thuộc tựa như đã quen từ lâu.

Không khí ấm áp giữa các cụ với các bạn thực tập.

Vốn mang những định kiến về Viện dưỡng lão nhưng khi đến Diên Hồng. Nhiều người không khỏi ngạc nhiên khi gặp gỡ các cụ nơi đây. Cũng giống như bạn Thanh Hải, trưởng nhóm thực tập. Bạn chia sẻ lần đầu tiên đến với Trung tâm bạn rất ngạc nhiên. “Em không nghĩ một Trung tâm dưỡng lão lại có bầu không khí gần gũi, ấm áp đến vậy. Em còn khá bất ngờ vì Trung tâm rất sạch sẽ, trang thiết bị hiện đại, khang trang”.

Một số hoạt động của các bạn thực tập.

Bạn Ngọc Anh cho biết thêm: “Trước đây em có đi thực tập ở một Trung tâm bảo trợ xã hội, nhưng ở đấy toàn là các bạn nhỏ. Còn lần này thì là các cụ, em thấy rất bỡ ngỡ vì không biết phải làm những gì, phải chăm các cụ thế nào? Nhưng dần dần em thấy các cụ rất hiền, lại còn đáng yêu nữa”. Các bạn đều nghĩ các cụ như ông bà của mình vậy, để sau đợt thực tập này lại có thêm nhiều kinh nghiệm để chăm sóc ông bà của mình.

Bạn thực tập cẩn thận cho cụ bà uống sữa.

Phần lớn người cao tuổi thường ít vận động và có suy nghĩ nghỉ ngơi càng nhiều càng tốt. Nhưng điều đó lại không tốt chút nào, nó sẽ làm cho cơ thể kém thích nghi và dễ mắc bệnh hơn. Biết được điều đó các bạn thực tập đã hướng dẫn các cụ những bài thể dục nhẹ nhàng. Các bài tập này vừa vận động tay chân để giúp lưu thông máu tốt hơn, giúp cho người già cải thiện sức khỏe. Cụ nào chưa quen hoặc chân tay yếu khó tập là các bạn chạy tới giúp đỡ ngay. “Ông ơi ông giơ tay lên giống cháu này”, “Bà nắm tay lại như thế này bà nhé”. Các cụ thấy vậy cũng động viên nhau cùng tập, vừa vui vừa có sức khỏe.

Các bạn hướng dẫn các cụ tập thể dục.

Đến với Trung tâm các bạn còn mang theo bao nhiêu là hoạt động thú vị, bổ ích. Nào là cùng nhau làm bánh trôi nước, tập vẽ, chơi ném bóng, trồng cây hay gấp những hình con vật ngộ nghĩnh đáng yêu.

Các cụ chơi trò ném phi tiêu.

Còn nhớ cái hôm các cụ chơi ném bóng vào rổ. Bà Bảo với bà Tuyết thách đấu nhau xem ai ném trúng. Kết quả cả hai bà đều ném trượt ra ngoài, xong rồi nhìn nhau cười phá lên sung sướng. Ừ thì các cụ mà, cứ để các cụ làm những gì mình thích, cuộc sống còn được bao lâu mà lo nghĩ.

Bà Tuyết vui vẻ nhìn thành quả của mình.

Bạn Hương Ly chia sẻ: “Em nghĩ mặc dù các cụ được chăm lo chu toàn về sức khỏe nhưng sâu thẳm bên trong các cụ vẫn nhớ con, nhớ cháu nên sẽ cô đơn, buồn tẻ. Vì thế chúng em nghĩ ra những trò chơi hay hoạt động thú vị vừa tạo bầu không khí vui tươi mà các cụ cũng được tự tin làm điều mình thích. Đặc biệt khi trồng cây để các cụ cảm thấy mình vẫn là người có ích”.

Hai bà cháu đang nói chuyện gì mà vui thế nhỉ?

Mặc dù các bạn còn là sinh viên nhưng kỹ năng giao tiếp với người cao tuổi rất tốt. Các bạn còn kể: “Bà Mẫn đáng yêu lắm? Nhưng vẫn lười ăn. Có hôm chúng em còn phải nịnh mãi bà mới chịu ăn cơm. Bọn em thấy các cụ ăn hết xuất cơm thôi là bọn em vui cả ngày rồi.”

Hai bà cháu chăm chú vẽ quá.

Các bạn mới đến có mấy hôm thôi mà các cụ ra chiều thích lắm, chưa thấy các bạn đến là các cụ liền nhắc luôn. Hôm nay người nhà bà Liên vào thăm mang theo ít hoa quả bánh kẹo cho bà. Bà liền nhặt mấy cái bánh bỏ vào một cái túi nhỏ xinh rồi cất đi. Bà bảo cái này bà để dành cho mấy cháu thực tập đấy. Bà Hiền còn đòi nhận cháu dâu luôn, bà bảo bà có đứa cháu trai, cháu nào chưa có người yêu bà giới thiệu cho.

Các cụ chuẩn bị chơi trò gì thế nhỉ?

Bạn Thanh Hải chia sẻ: “Khi mình làm bất cứ điều gì bằng cái tâm thì mình sẽ nhận lại được tình yêu thương. Chúng em đến với các cụ cũng chỉ bằng những tình cảm giản dị, trong sáng, cũng chỉ mong các cụ có được niềm vui”. Thật vậy đến cái tuổi gần đất xa trời rồi, người già cũng chẳng mong sang giàu hay phú quý gì, mà chỉ mong cuộc sống được an nhiên, vui vẻ.

Xem thêm

Các cụ U80 vẫn háo hức đi học như lớp trẻ

Tuần qua Thạc sỹ luật Cao Phan Long – Giảng viên trường Đại học Thủ đô Hà Nội, Văn phòng luật công chúng Olympia đã đến Diên Hồng để chia sẻ, giải đáp thắc mắc với các cụ về Luật thừa kế.

Khi biết trung tâm chuẩn bị có khóa học về Luật thừa kế thì các cụ ra chiều hào hứng lắm, bà Kế mặc dù mắt đã không còn nhìn thấy nhưng vẫn đăng ký đầu tiên. Bà còn khoe với các cụ khác rằng đi học xong về sẽ kể lại cho mọi người nghe nữa. Có cụ còn chuẩn bị trước những câu hỏi ra giấy để không bị quên. Vào ngày diễn ra buổi học, bà Liên, bà Hiền còn ngủ dậy sớm hơn mọi ngày vì sợ tới lớp muộn. Nhưng ánh mắt ai cũng nhìn xa xăm, nhìn về cái ngày mình còn là những đứa trẻ, ngày đầu tiên được mẹ dắt tay đến trường.

bà Kế hào hứng đăng ký đi học đầu tiên

  Đến với buổi học, các cụ ai cũng mang theo suy nghĩ riêng của mình. Nhìn các cụ chăm chú nghe giảng, thi thoảng có cụ nhíu mày chắc là chỗ này khó quá cụ nghe không hiểu. Khi thầy lấy ví dụ các cụ cũng nhiệt tình trao đổi thảo luận lắm, chỗ nào không hiểu là hỏi thầy liền.

một số hình ảnh của buổi học

 Các cụ đi học không hoàn toàn là đến để biết cách chia tài sản như thế nào, mà còn gợi lại mấy chục năm về trước cái ngày còn được cắp sách tới trường. Đến cái tuổi “thất thập cổ lai hy” các cụ cũng chỉ muốn dành những gì mà cả đời mình tích cóp được để cho con cháu, cho những người thân yêu của mình. Bà Kế cũng chia sẻ: “Tôi cũng chẳng có tiền bạc gì cả, bây giờ vào Trung tâm ở thì mọi thứ đều do đứa cháu đích tôn của tôi nó lo, nên có cái sổ đỏ tôi cũng muốn để dành cho nó”.

một số hình ảnh của buổi học

  Khi hỏi bà Cẩm có cảm nhận gì về buổi học hôm nay không thì bà bảo bà phấn khởi lắm, nhờ buổi học này mà bà biết thêm được nhiều điều, tài sản bà cũng không có gì đâu nhưng vẫn cứ phải công bằng.

học xong các cụ còn được đi chụp ảnh kỷ yếu xinh đẹp nữa

  Kết thúc buổi học các cụ còn được chụp ảnh kỷ yếu, lưu giữ lại khoảnh khắc đáng nhớ này. Cũng giống như lớp trẻ, các cụ vẫn rất hồn nhiên, mơ mộng, vẫn thích sửa soạn, vẫn thích điệu đà, vẫn mê cái đẹp lắm. Nhìn những nét mặt tươi cười, những nụ cười giòn tan làm ta thêm yêu cuộc sống biết bao.

Xem thêm

7 lý do hàng đầu người già nên sống trong viện dưỡng lão

Viện dưỡng lão Diên Hồng Hà Nội đã tập hợp 7 lý do hàng đầu rằng việc chuyển sang một cộng đồng người già hạnh phúc có thể là lựa chọn hoàn hảo cho mỗi gia đình.

Chuyển đến một ngôi nhà mới có thể là một trong những cột mốc quan trọng của cuộc đời. Con cháu mong muốn bố mẹ hay bản thân người cao tuổi dự tính chuyển đến viện dưỡng lão nhưng vẫn còn nhiều rào cản. Thực tế, ngày nay có vô số tiện nghi, lựa chọn lành mạnh và các hoạt động xã hội cho người cao tuổi ở ngay trong các viện dưỡng lão. Từ dịch vụ cắt tóc và làm đẹp đến ăn uống và spa; hỗ trợ sinh hoạt có thể cung cấp cho người cao tuổi. Không chỉ các hoạt động vui chơi và giao tiếp xã hội, mà còn tiếp cận với chế độ ăn uống phù hợp với người già và chăm sóc y tế hiện đại. Thông qua các dịch vụ này cũng như các hoạt động tập thể, nhiều người cao tuổi đang thấy rằng các viện dưỡng lão đang mang đến sự thuận tiện, hạnh phúc và cải thiện chất lượng cuộc sống.

Người cao tuổi tham gia đại hội thể thao tại viện dưỡng lão Diên Hồng

Viện dưỡng lão Diên Hồng Hà Nội đã tập hợp 7 lý do hàng đầu rằng việc chuyển sang một cộng đồng người già hạnh phúc có thể là lựa chọn hoàn hảo cho mỗi gia đình.

 1. Giá cả phải chăng hơn chúng ta nghĩ

Hầu hết mọi người không nhận ra chi phí khi sống trong viện dưỡng lão hợp lý hơn hẳn khi ở nhà mà có thuê thêm người giúp việc. Chi phí sinh hoạt trong viện dưỡng lão khoảng 7-8 triệu/1 tháng. Đây là chi phí trọn gói bao gồm: Chỗ ở tiện nghi (tivi, điều hòa 2 chiều, bình nóng lạnh); phòng sinh hoạt chung; phòng tập thể dục; giặt giũ; chế độ ăn dinh dưỡng phù hợp với người cao tuổi; xoa bóp bấm huyệt; chế độ theo dõi sức khỏe hàng ngày, hàng tuần, tổ chức sinh nhật, tham gia các hoạt động sinh hoạt tập thể, vui chơi giải trí…

Khi sống tại nhà, tiền thuê giúp việc mỗi tháng khoảng 5 triệu đồng. Chi phí ăn uống cho cả cụ và giúp việc khoảng 3 triệu. Tiền điện nước nếu dùng điều hòa 24/24 như một số người cao tuổi đang sống tại Viện dưỡng lão Diên Hồng Hà Nội, chi phí truyền hình,… khoảng trên 1 triệu. Chưa kể các chi phí như thăm khám bác sĩ, sửa chữa thiết bị, đồ đạc khi bị hỏng thì một tháng đã tốn kém ít nhất 9 triệu đồng.

Nhiều người cao tuổi và gia đình đã thấy rằng chi phí sinh hoạt hàng tháng trong viện dưỡng lão ít hơn so với ở nhà riêng của họ.

2. Cơ hội tham gia hoạt động xã hội dồi dào

Nếu quý vị nghĩ rằng cuộc sống trong một viện dưỡng lão có nghĩa là ngồi một chỗ, hãy suy nghĩ lại! Ở đây người cao tuổi có thể dễ dàng giao tiếp với bạn bè, không chỉ trong các khu vực chung mà còn thông qua các hoạt động có kế hoạch như các sự kiện sinh nhật, giao lưu với các đoàn sinh viên, trẻ em mầm non, chụp các bộ ảnh đẹp để làm kỷ niệm…

Người cao tuổi tại viện dưỡng lão Diên Hồng cũng có quyền tự do duy trì thói quen như khi ở nhà và lựa chọn hoạt động phù hợp với mình. Trong một viện dưỡng lão, người cao tuổi luôn có một lựa chọn là thư giãn thoải mái trong không gian riêng của họ hoặc đắm mình trong cuộc sống xã hội của cộng đồng. Khi hòa mình vào các hoạt động tập thể, các sự kiện thể thao, hoặc các lớp thể dục, yoga, người cao tuổi sẽ tìm thấy nhiều cơ hội bổ ích và được truyền cảm hứng để tham gia. Bên cạnh đó, người già thậm chí có thể nhen nhóm những sở thích bị lãng quên mà cuối cùng cũng có thời gian để theo đuổi.

Người cao tuổi vừa nhặt rau giúp nhà bếp, vừa uống trà, trò chuyện với nhau

Viện dưỡng lão Diên Hồng đã thực sự truyền cảm hứng cho người cao tuổi tham gia các hoạt động. Điều này dẫn đến hạnh phúc và chất lượng cuộc sống lớn hơn.

3. Chăm sóc sức khỏe chuyên nghiệp và thuận tiện

Thật khó để dự đoán sự tiến triển của sức khỏe của cha mẹ già. Các nhu cầu chăm sóc sức khỏe ban đầu có vẻ đơn giản có thể phát triển thành các tình trạng nghiêm trọng hơn đòi hỏi phải chú ý liên tục. Nếu không có sự giám sát, các vấn đề như mất trí nhớ, không tự chủ và hạn chế vận động có thể gây ra những rủi ro lớn cho sức khỏe của người cao tuổi. Ngoài ra, với nhiều người, việc đối phó với những thay đổi trong hành vi, nâng đỡ và di chuyển cha mẹ trở nên khó khăn và dễ gặp sự cố. Một viện dưỡng lão có thể cung cấp hỗ trợ suốt ngày đêm. Cùng với đội ngũ nhân viên chuyên nghiệp có kiến ​​thức về nhiều tình trạng y tế và có kinh nghiệm chăm sóc người cao tuổi, viện dưỡng lão là lựa chọn hợp lý.

Tại Viện dưỡng lão Diên Hồng Hà Nội, chi phí chăm sóc sức khỏe được bao gồm trong phí hàng tùy theo nhu cầu. Hằng ngày người cao tuổi sẽ được đo nhiệt độ, huyết áp, nhịp tim, chỉ số đường huyết và được kịp thời điều chỉnh chế độ ăn uống, thuốc cho phù hợp với thực tế. Cuối tuần sẽ có bác sĩ thăm khám và tư vấn cụ thể cho người cao tuổi.

Bà Trần Kim Oanh (Quận Ba Đình, Hà Nội) chia sẻ rằng bà rất yên tâm khi sống trong trung tâm vì khi huyết áp tăng cao đến 180 thì điều dưỡng viên cho bà uống thuốc và chỉ một lúc sau huyết áp đã trở về 120 như bình thường. Nếu bà ở nhà một mình thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

4. Môi trường sống an toàn

Thông thường không gian sống tại các gia đình không hoàn toàn phù hợp với người già. Các gia đình thường phải sửa đổi nhà và thuê chăm sóc tại nhà để làm cho ngôi nhà của mình an toàn cho người cao tuổi có sức khỏe thể chất bắt đầu suy yếu dần. Từ hệ thống cảnh báo y tế đến thanh vịn trong nhà tắm, đường dốc dành cho xe lăn,…đều cần phải điều chỉnh. Thực tế là không nhiều ngôi nhà có thể sửa lại được, chưa kể các chi phí này rất tốn kém. Viện dưỡng lão Diên Hồng được thiết kế từng chi tiết như tay vịn hành lang, thang máy, thanh chắn giường…giúp người cao tuổi tránh té ngã và tai nạn và luôn có nhân viên y tế túc trực 24/7 sơ cứu kịp thời hoặc chuyển đến bệnh viện gần đó.

Các nút gọi khẩn cấp cũng như nhân viên được đào tạo sẵn sàng 24/7 chỉ là một vài trong số các cách mà Viện dưỡng lão Diên Hồng Hà Nội đảm bảo an toàn cho cư dân của mình. Trong Diên Hồng, người cao tuổi yên tâm khi biết rằng trong tình huống khẩn cấp luôn nhận được sự hỗ trợ từ điều dưỡng viên có kinh nghiệm.

5. Tập thể dục và thể chất hàng ngày

Người già ở Việt Nam đa phần hay thích nằm, ít vận động. Trong viện dưỡng lão Diên Hồng Hà Nội thì ban đầu người cao tuổi có thể chưa hào hứng với việc tập thể dục nhưng khi điều dưỡng viên tổ chức hoạt động thể dục theo nhóm thì các cụ có tinh thần hơn. Bên cạnh đó, các hoạt động như tưới cây, đi dạo cũng mang đến niềm vui, giúp người cao tuổi vận động và giải phóng endorphin (một chất dẫn truyền thần kinh trong não bộ, được xem là “liều thuốc” giảm đau tự nhiên, có tác dụng tạo cảm xúc tích cực, hưng phấn, hạnh phúc, tâm trạng tốt hơn, giảm đau và giúp tập trung hơn…).

Hơn nữa, các CLB như yoga, CLB trò chơi với các trò chơi vận động cũng có thể giúp người cao tuổi điều trị viêm khớp và tăng cường sự khéo léo của các cơ trong cơ thể.

Người cao tuổi tập yoga cùng giáo viên yoga Nguyễn Hiếu

Hàng tháng, điều dưỡng viên tại Viện dưỡng lão Diên Hồng sẽ lập kế hoạch các hoạt động sẽ tổ chức trong tháng bao gồm cả đưa người cao tuổi đi dạo, tập thể dục, các trò chơi vận động, hoạt động thủ công, xếp hình, đố vui, giao lưu văn nghệ… Bên cạnh đó, các hoạt động đa dạng để phù hợp với nhiều tình trạng sức khỏe khác nhau, đảm bảo rằng ai cũng có cơ hội tham gia. Ngoài các hoạt động theo tháng, hằng năm, viện cũng tổ chức Olympic Diên Hồng với các môn thể thao được biến tấu từ các môn thi trong thế vận hội để phù hợp với người già và có nhiều yếu tố giải trí hơn.

Có thể nói khi sống trong các viện dưỡng lão, cơ hội rèn luyện thể chất của người cao tuổi được hỗ trợ vượt xa những gì người thân trong gia đình có thể cung cấp tại nhà.

6. Bữa ăn ngon lành phù hợp với chế độ dinh dưỡng người già mỗi ngày

Có thể rất khó để theo dõi và cân đối dinh dưỡng cho người già tại nhà. Người cao tuổi sống một mình có thể thấy không hấp dẫn khi nấu ăn cho một người. Và thật khó khăn cho những người chăm sóc tại gia đình để theo dõi xem người thân của họ có nhận được các chất dinh dưỡng cần thiết hay không. Bên cạnh đó, cách chế biến đồ ăn tại gia đình không hoàn toàn phù hợp với người già. Trên thực tế, nhiều người cao tuổi bị suy dinh dưỡng  khiến sức khỏe và hạnh phúc của họ suy giảm – bất chấp những nỗ lực của gia đình để giữ cho họ khỏe mạnh.

Trong viện dưỡng lão Diên Hồng, người cao tuổi được phục vụ bốn bữa ăn mỗi ngày phù hợp với điều kiện sức khỏe cụ thể của họ, chẳng hạn như răng yếu, khó nuốt hoặc tiểu đường. Bữa ăn mỗi ngày đã được bao gồm trong phí hàng tháng. Người già không phải lo lắng về việc chuẩn bị gì cho bữa tối. Đầu bếp sẽ đảm bảo rằng người cao tuổi luôn có những bữa ăn ngon, bổ dưỡng được chuẩn bị mới mỗi ngày. Thực đơn cũng được thay đổi thường xuyên để người cao tuổi luôn cảm thấy ngon miệng.

7. Xa thương gần thường

Nhiều người cho rằng người già cần phải sống cùng với con cháu để được quan tâm chăm sóc nhưng sự khác biệt giữa nhiều thế hệ khiến cho mối quan hệ bố mẹ và con cái trở nên xấu đi.

Đối với nhiều cá nhân, việc sống chung với cha mẹ già cũng có thể làm gián đoạn sự tham gia vào các hoạt động khác. Với người cao tuổi khoảng 80 tuổi thì con cái cũng tầm U60. Họ hoặc chưa nghỉ hưu hoặc nếu nghỉ hưu thì vẫn còn tham gia nhiều hoạt động bên ngoài hoặc dành thời gian để làm những việc mà khi còn trẻ chưa có cơ hội trải nghiệm. Tình huống thậm chí còn căng thẳng hơn khi họ có mối quan hệ căng thẳng với cha mẹ nhất là khi người già trở nên nhạy cảm và khó tính hơn. Thay vì hy sinh sức khỏe cảm xúc của cả hai bên, viện dưỡng lão có thể là một lựa chọn tốt. Khi không sống cùng nhau, cảm giác nhớ thương vì không phải ngày nào cũng gặp nhau lại giúp cải thiện tình cảm giữa cha mẹ và con cái.

Người cao tuổi được tham gia nhiều hoạt động vui chơi giải trí sinh động tại viện dưỡng lão

Cô Đinh Ngọc Quy (Thanh Xuân, Hà Nội) luôn ủng hộ người già sống trong viện dưỡng lão cũng chia sẻ một câu chuyện thật đầy cảm động. Có nhà kia cha mẹ chia đất cho các con. Vì là nhà ở góc phố nên có 2 mặt tiền. Các con kinh doanh cũng khá sau đó cho thuê mở quán ăn 125 triệu/tháng và quán cà phê 50 triệu/tháng. Con út ở chỗ khác cũng nhà mặt phố luôn. Nhưng 2 cụ già thì tội thật vì ốm đau nên con cho ở trong phòng riêng và thuê giúp việc coi sóc. Thi thoảng các con đẩy 2 cụ ra ngoài nhưng nhìn tàn tạ dù các cụ đi lại đc nhưng yếu lắm. Sau đó nhà các con đập đi xây lại to hoành tráng hơn nên gửi tạm các cụ vào dưỡng lão hơn 1 năm trong lúc chờ xây nhà.

Khi nhà xây xong, các con đón về thì cụ ông không chịu và cụ bà cũng ở đó luôn theo ông. Hai cụ lúc này khoẻ hẳn ra và đi lại bình thường. Cụ ông bảo với hàng xóm lúc về thăm nhà là “Tôi không thấy cái nhà tôi nó ấm áp. Lỗi tại tôi không dạy dỗ mà chỉ biết lo cho chúng nó. Tuy chúng không hỗn láo nhưng không cho tôi cái tình cảm và niềm vui như các cháu trong viện dưỡng lão”.

Cô Quy tâm sự: “Có bao nhiêu cuộc đời thì bấy nhiêu số phận khác nhau. Có những cụ được sống và chết vui vầy đủ đầy cùng con cháu ở nhà. Nhưng tôi đoan chắc rằng cái kết của tuổi già ở viện dưỡng lão là một cái kết tốt đẹp. Dù người vào đó với bất cứ lý do gì chăng nữa. Vì tôi đã tìm hiểu về nó cách đây 15 năm rồi và tôi luôn mơ ước được đưa mẹ mình vào đó. Sau này sẽ là tôi. Tôi đã dặn các con kỹ lưỡng nếu tôi ốm đau hoặc già yếu thì bán nhà của tôi đưa tôi vào viện dưỡng lão và tôi xác định phải làm thế nào để có kết quả êm đẹp cho mình và các con.”

Cộng đồng hạnh phúc sẽ làm cho người cao tuổi cải thiện tâm trạng tốt hơn

Đã qua rồi cái thời tứ đại đồng đường nhất là ở các thành phố lớn khi nhà cửa có diện tích hạn chế. Chỗ ăn, chỗ ngủ chật chội, chưa kể những khác biệt trong quan điểm của các thế hệ cũng có thể mang lại khổ sở, bất tiện cho các thành viên. Để hòa thuận, nhiều khi các thành viên phải rất cố gắng dung hòa, thậm chí bằng mặt nhưng không bằng lòng, khó để có được hạnh phúc thật sự. Tuy nhiên, mỗi gia đình có hoàn cảnh khác nhau. Người cao tuổi có thể lựa chọn sống ở viện dưỡng lão hay sống cùng con cháu, miễn là họ cảm thấy vui.

Xem thêm

Đưa bố mẹ già vào viện dưỡng lão là có hiếu hay bất hiếu?

Việc đưa người già vào các viện dưỡng lão vẫn còn nhiều chiều ý kiến trái chiều. Không ít người còn giữ quan niệm để bố mẹ già vào viện dưỡng lão là bất hiếu.

Như đã đề cập trong các bài viết trước, cuộc sống của những người cao tuổi tại các trung tâm dưỡng lão có nhiều thuận tiện cho việc chăm sóc sức khỏe. Tuy nhiên, quá trình sinh hoạt của họ cũng có nhiều chuyện “dở khóc, dở cười”.

Đặc biệt, nhiều người già phải xa gia đình, con cháu và còn nhiều quan điểm khác nhau về việc gửi bố mẹ già tới viện dưỡng lão. Phóng viên Lao Động đã có cuộc trao đổi với bà Hoàng Thị Thu Ngân – Phó Giám đốc Viện dưỡng lão Diên Hồng (Quận Hà Đông, Hà Nội) để tìm hiểu rõ hơn về vấn đề này.

Bà Hoàng Thị Thu Ngân (đứng) – Phó Giám đốc Viện dưỡng lão Diên Hồng. Ảnh Vương Đông

Quan niệm về việc gửi cha mẹ già vào viện dưỡng lão hiện nay vẫn có nhiều ý kiến khác nhau. Có ý kiến cho rằng, gửi người thân vào viện dưỡng lão là bất hiếu. Bà có chia sẻ gì về điều này?

– Trước tiên, tôi muốn nói rằng, các gia đình nếu có thể hãy tự chăm sóc bố mẹ. Bởi vì dù thế nào chăng nữa thì bản chất thói quen của người phương Đông là bố mẹ thích được gần con cái.

Tuy nhiên, “chữ hiếu” bây giờ cần được thay đổi. Tức là “có hiếu” không phải là luôn giữ bố mẹ ở bên cạnh mình mà là tôn trọng và làm theo ý muốn của bố mẹ, ít nhất là khi họ còn tỉnh táo. Nếu như bố mẹ muốn ở nhà thì nên để ông bà ở nhà, còn nếu bố mẹ muốn đi viện dưỡng lão thì nên đưa các cụ đến.

Với những trường hợp mà các gia đình không có đủ điều kiện về thời gian, bởi quá bận rộn với công việc và không có kỹ năng chăm sóc người cao tuổi, nhất là khi các cụ ốm bệnh thì nên suy nghĩ tới việc đưa các cụ vào trung tâm dưỡng lão. Bởi tại đây sẽ có các điều dưỡng, những người có chuyên môn về chăm sóc người cao tuổi. Mặt khác, tại trung tâm dưỡng lão cũng sẽ có nhiều cụ già, họ có thể làm bạn, nói những câu chuyện xưa và chia sẻ cùng nhau. Đó cũng là một điều thuận lợi.

Người cao tuổi tham gia các hoạt động tập thể vui vẻ trong Viện dưỡng lão Diên Hồng

Thưa bà, hiện nay, những nhóm người cao tuổi nào thường được gửi chăm sóc tại các viện dưỡng lão?

– Hiện có 3 nhóm người già vào các viện dưỡng lão. Nhóm thứ nhất là các cụ già thích và chủ động vào viện dưỡng lão, không muốn làm phiền tới các con, muốn được làm bạn cùng những người cao tuổi nên đề xuất vào đây.

Nhóm thứ 2 là các cụ vẫn còn khỏe mạnh và minh mẫn nhưng thường xuyên ở nhà một mình, các con đề xuất các cụ vào các viện dưỡng lão.

Nhóm thứ 3 là các cụ có vấn đề về sức khỏe, có thể mắc một số bệnh mãn tính, có những trường hợp bị lẫn, con cái gặp khó khăn để chăm sóc tốt nhất cho bố mẹ nên đưa vào viện dưỡng lão để được chăm sóc tốt hơn. Đây là nhóm được đưa vào viện dưỡng lão nhiều nhất.

Nhân viên chăm sóc cho các cụ già tại viện dưỡng lão. Ảnh Vương Đông

Vào viện dưỡng lão, người già có cảm thấy cô đơn khi xa gia đình?

– Người già thường cảm thấy mình cô đơn khi không có con cháu hỏi han, quan tâm mỗi ngày. Đây là tâm lý chung mà người già thường gặp phải khi con cháu quá bận lo toan công việc, không ai bên cạnh mình. Cũng từ đây, những người cao tuổi thường sống trong tâm trạng buồn tủi và suy nghĩ nhiều dẫn đến suy nhược và ảnh hưởng đến sức khỏe.

Cách duy nhất để hạn chế được tình trạng này không đâu khác ngoài những lời hỏi han, quan tâm từ phía những người xung quanh. Tại các trung tâm dưỡng lão, điều dưỡng viên được đào tạo để chăm sóc người cao tuổi nên mọi thứ sẽ tốt cho các cụ hơn.

Ban đầu nhiều cụ vào các trung tâm dưỡng lão đều nhớ nhà và chỉ muốn về. Do vậy bước đầu khi các cụ vào viện, các điều dưỡng thường xuyên phải hỏi han, trò chuyện trong tâm thế là người thân, người nhà. Như vậy, họ sẽ cảm thấy không còn cô đơn nữa.

– Cảm ơn bà đã chia sẻ!

Theo Vương Trần – Phạm Đông (Lao Động)

Xem thêm

Nơi các cụ già ngồi xe lăn đua tốc độ, nâng cử tạ bằng giỏ hoa quả

Những môn thi đấu thể thao trong kỳ thi Olympic được “chế” lại thành các trò chơi vận động nhẹ giúp các cụ già rèn luyện sức khỏe.

Trong bộ đồng phục màu xanh, chị Nguyễn Thu Hà – điều dưỡng viên Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng (Hà Đông, Hà Nội) đi một vòng quanh các cụ già hỏi thăm sức khỏe từng người. Dứt lời, chị lấy chiếc ghế ngồi ngay cạnh cụ Hoàng Thị Cẩm (85 tuổi – một người có thâm niên lâu năm sống trong viện dưỡng lão Diên Hồng) và kể cho chúng tôi về quá trình rèn luyện sức khỏe của gần trăm cụ già tại đây.

Chị Hà hóm hỉnh cho biết, ở đây rất nhiều cụ già đã giành được các huy chương vàng, bạc, đồng ở kỳ thi thể thao do trung tâm tổ chức thường niên. Đó là các trò chơi, các môn thể dục biến tấu từ các môn thi đấu trong Thế vận hội như môn ném lao, ném đĩa, cầu lông, cử tạ, đua xe, bắn súng, bowling…nhưng được tổ chức lại theo một cách rất sáng tạo.

Các cụ già thi môn “đua xe lăn“

“Cụ thể, như môn đua xe được “chế” lại thành các cụ cùng ngồi xe lăn đua cùng nhau. Môn thi cử tạ thì được chế lại 2 giỏ đựng hoa quả 2 bên, thanh tạ ở giữa là một cây gậy nhẹ. Hay như môn bắn súng thì các cụ được bắn súng nhựa với mũi tên có gắn đầu cao su, môn bowling thì các cụ dùng quả bóng ném vào các chai nhựa… Những trò chơi vận động mang lại rất nhiều niềm vui cho các cụ già” – chị Hà nói.

Kể về kỳ thi gần đây nhất, cụ Đính với mái tóc bạc trắng, khuôn mặt cũng đã xuất hiện nhiều nếp nhăn vì tuổi cao cho hay, cụ mới giành được huy chương đồng trong môn thi bắn súng. Theo cụ, lúc đầu cụ định từ chối thi vì lý do sức khỏe. Tuy vậy, buổi sáng ngày tổ chức thi, vì quá háo hức nên cụ đã nhờ điều dưỡng hỗ trợ thay quần áo đẹp, tết tóc gọn gàng rồi nhanh chóng ăn sáng để xuống sân.

Cụ Đính dù đã 94 tuổi nhưng còn rất minh mẫn
Cụ Đính dù đã 94 tuổi nhưng còn rất minh mẫn

“Ban đầu tôi chỉ muốn xuống cổ vũ cho các cụ khác nhưng thấy không khí náo nhiệt, các cụ thi vui quá, tôi cũng muốn thi môn bắn súng vì không cần dùng sức nhiều”, cụ Đính tâm sự.

Mới giành được huy chương vàng trong môn “đua xe lăn” ở kỳ thi gần đây, cụ Dương Văn Tỵ (93 tuổi) khi thi còn tỏ ra rất hứng thú và hỏi rất kỹ về cách thi như “khi bắt đầu là trọng tài phất cờ hay thổi còi hay hô như thế nào hả cháu? Ông đi như thế này có ổn không?

Cụ chia sẻ: “Lần đầu được dự thi thế này tôi bất ngờ và thấy rất lạ. Sau trò chơi chúng tôi còn có thưởng, đó quả là sự động viên tinh thần cho những người già lần đầu được thi đấu thể thao thế này”.

Người cao tuổi tại Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng thi môn Bowling

Theo các điều dưỡng viên tại trung tâm dưỡng lão Diên Hồng, những trò chơi vận động nhẹ như vậy đã phần nào kiểm tra được sức khỏe của các cụ, đồng thời giúp mọi người thường xuyên vận động, tập luyện để tăng cường sức khỏe. Còn với những môn chơi tập thể đòi hỏi sự khéo léo kết hợp nhịp nhàng của các cụ trong cùng đội chơi đã giúp các cụ thể hiện sự dẻo dai, nhanh nhẹn và sự chuẩn xác.

Đây không chỉ là nơi để các cụ thể hiện mình, sự tham gia của đông đảo các cụ cũng truyền cảm hứng để các cụ khác dù sức khỏe yếu nhưng vẫn nỗ lực để hòa mình vào không khí sôi nổi nơi đây. Những hoạt động như thế này giúp giải phóng endorphin làm cải thiện tâm trạng cho người cao tuổi rất tốt.

Theo Phạm Đông – Trần Vương (Lao động)

Xem thêm

Chuyện chưa kể về nơi ở của gần trăm người cao tuổi

Tại Hà Nội có một nơi gần trăm cụ già hàng ngày đang sống và làm bạn với nhau, xảy ra không ít câu chuyện vui, buồn hiếm thấy…

“Mình 18 tuổi”

Có mặt tại Viện dưỡng lão Diên Hồng cơ sở 1 (Phường Yên Nghĩa, Hà Đông, Hà Nội) những ngày đầu tháng 7, chúng tôi không khỏi bất ngờ khi được nghe những câu chuyện về gần trăm cụ già cùng chung sống tại ngôi nhà chung.

Trong căn phòng trung tâm ở tầng 2, vài chục người cao tuổi ngồi tập trung cùng nhau. Nhiều cụ già cùng chăm chú xem các chương trình tivi, có người lại đọc báo, người nghe nhạc và có cụ già thì hướng mắt về phía cửa sổ nhìn về phía xa xa. Họ cùng nhau sống chung, làm bạn với tuổi già và cũng không ít câu chuyện “dở khóc, dở cười” mà không nhiều người tường tận.

Người già trở thành bạn bè thân thiết, chăm sóc nhau trong viện dưỡng lão

Mỉm cười chào hỏi một lượt các cụ già tại đây, chị Hoàng Thị Thu Ngân – Phó Giám đốc Trung tâm dưỡng lão Diên Hồng cho hay, ở cái tuổi xưa nay hiếm, người cao tuổi không chỉ gặp nhiều vấn đề về sức khỏe, bệnh tật mà đời sống tinh thần của họ cũng có rất nhiều những khúc mắc. Hiện nay tại trung tâm dưỡng lão Diên Hồng cơ sở 1 có 75 cụ đang sống và sinh hoạt tập thể nên các điều dưỡng cũng phải rất khó khăn để chiều được ý của các cụ.

Chỉ vào những bức ảnh được treo trên bức tường về hoạt động của các cụ già, chị Ngân kể: “Ở đây có những cụ rất tỉnh táo, nhưng khi hỏi tuổi, họ luôn nói mình 18 tuổi và nói với các điều dưỡng tuổi của chúng mình chỉ là chị em thôi. Còn có những cụ khi đi vào thang máy, tại đây có dán gương thì lại bảo sao trong này đông người thế. Các cụ tự đứng trò chuyện với những hình ảnh trong gương, khi hỏi mà không thấy “người trong gương” chào lại thì họ nói ngay “đúng là mất lịch sự”.

Lần “trẻ con” thứ hai

Ở đây cũng có những chuyện mà chắc ai đã làm việc đều khó quên. Như trường hợp bà cụ Nguyễn Thị T (SN 1942, nhà ở quận Long Biên, Hà Nội) luôn nghĩ mình phải chăm cháu, cháu ở nhà không ai trông nên rất hay đòi về để đưa cháu đi học. Những lúc đó, nhân viên của trung tâm lại phải giải thích là cháu đã được đi học rồi thì cụ mới thôi.

Hay có trường hợp của bà cụ Ngô Thị A (SN 1946, quê ở Kinh Bắc, Bắc Ninh) cứ vào trong phòng là đóng kín cửa, chèn hết những vật có thể vào để yên tâm là chỉ có một mình trong phòng. Sau đó, cụ lại lục tung hết đồ đạc trong phòng lên nhưng không nhớ gì cả.

Người cao tuổi vẫn giữ nguyên các thói quen thường ngày ở nhà như nhặt rau giúp nhà bếp

Có một cụ khác cùng phòng với cụ A là bà Sinh. Người này lại hay phân phát những đồ mà bà A đã lấy như quần áo, cốc, khăn mặt, dụng cụ trong phòng cho những người khác…. Cứ như vậy, các điều dưỡng lại phải đi sắp xếp lại lần lượt các đồ trong phòng.

Là người ở trung tâm dưỡng lão lâu năm nhất, bà Phùng Thị Kim Đính (94 tuổi, Hoàng Mai, Hà Nội) có khá nhiều kỷ niệm. Mỗi lần biết được lịch con cháu vào thăm là bà lại “cười tít mắt”, chuẩn bị tinh thần từ rất sớm, rồi bà còn bày sẵn bánh kẹo để đợi các cháu tới chơi. Chỉ cần thế thôi là bà đã vui cả ngày. Nhiều khi, bà còn nhờ trung tâm chụp ảnh cho cả nhà để làm kỷ niệm…

Cũng theo chị Ngân, trong ngôi nhà chung này, có những cụ dù đã lớn tuổi nhưng tính tình lại như trẻ con, rất thích nũng nịu, muốn được chiều chuộng nên mỗi lần ăn các điều dưỡng viên phải nịnh thì các cụ mới ăn. Cũng có những khi nhân viên phải đóng giả làm con thì cụ mới chịu ăn. Có lẽ câu nói “một đời người 2 lần trẻ con” lại đúng trong hoàn cảnh này.

Theo Vương Trần – Đông Phạm (Báo Lao động)

Xem thêm