Chào mừng quý khách đến với Diên Hồng

Giờ đón tiếp : 8h00-12h00 & 14h00-18h00 (7/7)
  Liên hệ : 0968.660.115/0338 34.22.88

All posts by Ha Nguyen

Cô điều dưỡng trẻ “bén duyên” với viện dưỡng lão

Người ta nói nghề nghiệp là cái duyên, không ai có thể yêu thích công việc ngay từ buổi đầu. Đặc biệt là ngành điều dưỡng, vất vả khó nhọc, thời gian dành cho người bệnh còn nhiều hơn dành cho gia đình, nhất lại là điều dưỡng trong viện dưỡng lão, phải yêu nghề, tâm huyết lắm thì mới làm được.

Tôi ghé thăm Viện dưỡng lão Diên Hồng 2, từ xa bóng dáng của người con gái ấy đã thu vào trong tầm mắt. Dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn len lỏi giữa hàng xe lăn để đưa đồ ăn sáng cho các cụ. Người con gái ấy chính là chị Hồng Thơm (Điều dưỡng trưởng cơ sở 2 Viện dưỡng lão Diên Hồng). Chị đến với Viện dưỡng lão từ những ngày đầu mới thành lập, là một trong số những người vun trồng hạt giống đầu tiên lên mảnh đất Diên Hồng.

Chị Thơm đang xoa bóp cho cụ bà

Chị nghiêng nghiêng mái đầu, mắt nhìn xa xăm kể lại 5 năm trước. Khi chị vừa mới ra trường và đang ở nhà chờ đợi một suất biên chế vào nhà nước, duyên phận lại đưa chị đến với Diên Hồng. Qua một người bạn, chị biết đến trung tâm. “Hồi đó khi nghe đến viện dưỡng lão thì thấy nó xa lạ lắm, chỉ được nghe trên ti vi, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm ở đây. Người ta bảo ở đó đáng sợ và kinh khủng lắm nhưng khi đến trung tâm ấn tượng với mình là rất sạch sẽ, khang trang, trông như một khách sạn”, chị Thơm chia sẻ.

Cùng các cụ đi dạo sáng sớm

Khi làm ở đây chị phải học rất nhiều thứ, công việc không còn ngồi ôm đống bệnh án, bơm tiêm như ở Bệnh viện mà thay vào đó là tã bỉm, cho ăn, tắm rửa vệ sinh. Với một cô gái trẻ như chị thì mọi thứ trở nên thật khó khăn. Chị bật cười, giọng hóm hỉnh kể lại lần đầu tiên chị đóng bỉm cho các cụ “Lúc đó chẳng có ai dạy cho mình là phải thay bỉm như thế nào, bắt đầu từ đâu cả. Mọi thứ là do mình tự tìm tòi ra, có lần thì đóng ngược, lần thì đóng lệch, lâu dần thì thành quen. Có như thế thì mình mới học được thêm nhiều điều”.

Tổ chức những hoạt động thật vui vẻ và ý nghĩa cho các cụ

Các cụ ở trong viện dưỡng lão trẻ cũng có, già cũng có, mỗi người mang trong mình căn bệnh khác nhau nên suy nghĩ, thái độ cũng khác nhau. Nhưng có một điểm chung là sâu thẳm bên trong đều có một ngọn lửa yêu thương và hy vọng đang âm ỉ cháy. Chị lấy điện thoại đưa cho tôi xem những bức ảnh của các cụ, chị nói “Ở Diên Hồng mình cảm nhận được tình yêu thương của các cụ, rất mộc mạc và chân tình. Nó chỉ đơn giản là những lời quan tâm động viên, hỏi thăm mỗi khi mình ốm đau hay chỉ là ngồi nghe các cụ tâm sự về cuộc đời. Rồi những lúc có đồ ăn ngon các cụ lại gói ghém để dành cho các cháu”. Thứ tình cảm thật tự nhiên, trong sáng và thuần khiết.

Được tham gia những khóa đào tạo để nâng cao kiến thức và tay nghề

Chị Thơm cho biết để “trở thành một điều dưỡng viên trong viện dưỡng lão, không chỉ cần kiến thức mà nó còn đòi hỏi phải làm bằng cả trái tim, cho đi mà không cần nhận lại”. Có cụ thì khó tính, gặp ai cũng mắng chửi. Có cụ thì bị lẫn, nhớ nhớ quên quên. Có cụ thì ngồi nói chuyện một mình cả ngày mà không chán. Mỗi cụ là một câu chuyện, đừng thấy đó là phiền phức. Càng các cụ khó mình càng phải quan tâm, chăm sóc và để ý đến các cụ hơn. Khi đã làm bằng cả trái tim thì cái mình nhận lại nhiều hơn một một công việc được trả lương. Các bạn điều dưỡng của Diên Hồng vẫn luôn cố gắng để mỗi ngày trôi đi, các cụ được sống ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn và khỏe mạnh hơn. Mỗi ngày sẽ là một kỷ niệm khó quên với các cụ.

Chị Thơm đang ngồi bên bàn xếp thuốc, mái tóc bay bay, những vạt nắng tinh nghịch nô đùa trên vai áo. Chị lại tiếp tục với công việc thường nhật của mình. Lòng tự nhủ chị đang giúp các cụ duy trì sức khỏe để tham gia được hết các hoạt động cùng nhau trong Diên Hồng.

Xem thêm

Có một thanh xuân mang tên Diên Hồng – nơi tuổi trẻ được trở về

Thấm thoắt mới đây mà đã hơn hai năm kể từ ngày tôi bước chân vào mái nhà Diên Hồng, hai năm không phải là thời gian dài cũng không phải là ngắn. Ở đây, tôi đã học hỏi được rất nhiều điều từ anh chị lãnh đạo, từ các bạn, cũng như trau dồi được kĩ năng và đặc biệt là tình yêu thương cho đi không cần nhận lại đúng với câu slogan của trung tâm “ SẺ CHIA TRÁCH NHIỆM  – VẸN TÌNH YÊU THƯƠNG

Trung tâm Dưỡng lão Diên Hồng được thành lập từ ngày 21/09/2014, dưới sự dẫn dắt của anh chị Đỗ Trần Hồ Thắng và Trần Thị Thúy Nga, đến nay trung tâm đã trải qua 05 năm  (21/09/2014 – 21/09/2019)  trưởng thành và  phát triển.  Diên Hồng, thể hiện khát vọng của người sáng lập muốn xây dựng một Viện dưỡng lão kiểu mẫu theo đuổi các giá trị: Tận tâm chăm sóc người cao tuổi, Đồng cảm với cảm xúc, hoàn cảnh của người cao tuổi, cùng gia đình mang tới môi trường sống Vui vẻ giúp người cao tuổi sống tại đây yêu đời hơn, tìm lại được những sở thích và đam mê đang dần bị lãng quên.

Người sếp mà chúng em yêu quý

Những ngày đầu khi  Trung tâm mới thành lập chỉ có vài nhân viên, cơ sở vật chất chưa đầy đủ vậy mà nay  trung tâm đã có khoảng 150 người cao tuổi, hơn 30 nhân viên điều dưỡng và 02 cơ sở hoạt động. Đây là một con số không hề nhỏ. Để có được ngày hôm nay, tất cả cán bộ nhân viên cũng như Ban lãnh đạo phải nỗ lực, phấn đấu hết mình.

Nơi bạn bè như anh em một nhà

Chúng tôi, đến từ nhiều nơi khác nhau,  dù đến từ nơi đâu nhưng dưới mái nhà Diên Hồng thì ai cũng chung một mục đích là làm việc, cống hiến, chăm lo cho sức khỏe các cụ và phấn đấu vì sự phát triển của Trung tâm. Sở dĩ nói nơi đây là mái nhà chung bởi tại đây mọi người cùng nhau làm việc, cùng nhau ăn, cùng nhau ngủ, cùng nhau sinh hoạt. Không chỉ mình tôi mà tất cả mọi người đã coi đây là ngôi nhà thứ hai của mình. Mỗi sáng đi làm khoác trên mình bộ đồng phục, đeo bảng tên có dòng logo Diên Hồng  và dòng chữ nhỏ “điều dưỡng viên Trần Văn Thủy” tôi thấy hân hoan, hãnh diện khi ai đó nhìn vào mình trong bộ đồng phục này, nó minh chứng cho thấy rằng tôi là một phần nhỏ của Diên Hồng. Không phải màu trắng như những bệnh viện hay phòng khám mà nó là một màu xanh – một màu xanh của hi vọng, màu xanh của riêng Diên Hồng.

Cùng các cụ gói bánh chưng khi Tết về

Ngày nay, những người trẻ tuổi nhất là ở các thành phố lớn, thay đổi công việc không có gì là lạ, bởi vì họ không muốn gắn bó lâu dài với một công việc nào đó, vì thế họ sẽ không cảm nhận được sự gắn bó , thân thuộc và đoàn kết, cũng như chứng kiến sự phát triển từng ngày của một tập thể lớn. Còn bản thân tôi, tôi cũng có những  ấp ủ, những dự định cho tương lai nhưng cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng. Tôi đã từng đi làm nhiều nơi , từ bệnh viện, phòng khám cũng như làm trái nghề. Mãi về sau, khi tôi biết đến Viện Dưỡng lão, tháng 03/2017 tôi  bắt đầu đến với ngôi nhà Diên Hồng, mọi thứ dường như sụp đổ trước mắt, tôi hoàn toàn bị sốc vì công việc nó khác xa với những gì tôi được học ở trường và những nơi tôi đã từng làm. Mọi thứ trở nên khó khăn với một đứa con trai  như tôi.
Hơn hai năm trôi qua, chẳng biết từ khi nào Diên Hồng trở thành một phần trong cuộc sống của tôi , tôi đã dần yêu công việc này  và quãng thời gian đó đủ tạo cho tôi có những tình cảm nhất định với nơi đây cũng như các cụ.

Được tham gia các hoạt động ngoại khóa

 Trong thời gian tôi làm việc tại Diên Hồng, tôi và các bạn được ban lãnh đạo tạo điều kiện tham gia các hoạt động ngoại khóa để giao lưu, đặc biệt là để gắn chặt sự đoàn kết của nhân viên với nhau.

Bởi lẽ, đôi khi đồng cảm không được tạo bởi sự trường kì của thời gian mà chỉ là trong khoảnh khắc cũng như đôi khi chúng ta thấy được ý chí cùng nhìn về một hướng. Xung quanh tôi là những bạn nhân viên giỏi, có nhiệt huyết và nhiệt tình giúp đỡ đồng  nên tôi có được nhiều cơ hội học hỏi kinh nghiệm cho riêng mình.

Điều dưỡng hướng dẫn các cụ tập thể dục

Cuộc sống là tình yêu và công việc. Hai thứ này luôn tồn tại song song trong cuộc sống của chúng ta. Được làm việc và sống tại mái nhà Diên Hồng tôi cảm thấy như mình đang được hưởng thụ cuộc sống vì ở đây tôi cảm nhận được sự bình yên, tình yêu thương giữa con người với nhau.

Nơi đây, chúng tôi coi như là 1 gia đình, đồng nghiệp và các cụ như người thân. Cũng như ngôi nhà thứ hai để các cụ an dưỡng tuổi già, giao lưu, sinh hoạt chung, được chăm sóc sức khỏe và đặc biệt là nơi chờ các con sau khi họ trút bỏ những xô bồ của cuộc sống sau lưng.

Nơi mà các cụ như ông bà của mình

Và điều cuối cùng, tôi muốn nói đó là niềm tin, nhiệt huyết của tôi đặt tại nơi đây bởi vì: ”Có một thanh xuân mang tên Diên Hồng”. Tôi yêu Diên Hồng, yêu công việc của tôi, cũng như tình yêu thương dành cho các cụ. Với tiêu chí: CHĂM NHƯ CHĂM NGƯỜI THÂN tôi tự nhủ sẽ cố gắng hơn nữa, nhiệt huyết hơn nữa để Diên Hồng càng ngày càng phát triển. Tục ngữ có câu : MỘT CÂY LÀM CHẲNG NÊN NON vậy nên, tôi cũng hi vọng các bạn cùng tôi nỗ lực để: BA CÂY CHỤM LẠI NÊN HÒN NÚI CAO. Nhân đây tôi cũng cảm ơn ban lãnh đạo đã tổ chức cuộc thi này, nhờ nó mà tôi có dịp viết lên những gì tôi nghĩ về nơi tôi đang làm việc.

Chúc cho Diên Hồng ngày một lớn mạnh !!!!!!

Trần Văn Thủy – Bài dự thi của cuộc thi viết “Tuổi trẻ của Diên Hồng là thanh xuân của chúng ta”

Xem thêm

Cụ ông ngoại quốc ở Diên Hồng và những điều chưa kể

Một buổi sáng đầu thu, tiết trời trong lành mát mẻ, cái nắng dần ngả sang màu vàng óng, không còn chói chang gay gắt như nắng mùa hạ, một vị khách đặc biệt từ phương xa không hẹn mà đến với Viện dưỡng lão Diên Hồng.

Ông Kwon Sang Soo được Đại sứ quán Hàn tại Việt Nam đưa đến Trung tâm.

Hôm nhập Trung tâm, ông ngồi trên chiếc xe lăn, mặc bộ quần áo đơn giản, đội chiếc mũ che đi gần nửa khuôn mặt. Điều làm mọi người chú ý hơn hết là nụ cười và ánh mắt của ông. Người nào gặp ông cũng cảm nhận được khí chất của người lãnh đạo, một tinh thần lạc quan, một ý chí chiến đấu bất diệt.


Ông cùng điều dưỡng nói chuyện với nhau trong buổi gặp đầu tiên.

Mỗi người có cơ duyên đến với Diên Hồng đều mang theo những câu chuyện đời của riêng mình. Thật may điều dưỡng Diên Hồng có thể nói tiếng Hàn nên các bạn nhân viên được hiểu thêm về cuộc đời ông. Ngay khi được gặp và nói chuyện bằng Tiếng Hàn với 1 bạn nhân viên, ông quá đỗi ngạc nhiên, khuôn mặt bỗng rạng rỡ lạ thường, rồi ông bắt đầu kể…

Men theo dòng ký ức ông kể, ông sinh ra ở một vùng quê xinh đẹp của xứ sở Kim chi. Tuổi thơ của ông là chuỗi những tháng ngày êm đềm bên gia đình. Bỗng đến một ngày, biến cố xảy ra khiến ông và gia đình ly tán, mỗi người một phương. Từ đó đến nay cũng đã 40 năm rồi.

Ông hay viết ra giấy để nói chuyện với mọi người.

Giọng ông run run kể rằng: “Tôi đi khắp nơi để tìm gia đình. Ở Hàn Quốc không thấy, tôi đi sang Trung Quốc. Lúc đó vừa không biết tiếng cũng không có công việc, với hai bàn tay trắng tôi cố gắng làm đủ mọi thứ để có tiền trang trải cuộc sống nơi đất khách quê người, vừa làm việc vừa nghe ngóng tin tức của gia đình”. Nhiều lần tưởng chừng như muốn bỏ cuộc, muốn gục ngã trước số phận nhưng khát khao cháy bỏng để tìm được gia đình vẫn luôn rạo rực trong ông khiến ông không thể từ bỏ.

Mọi ăn uống sinh hoạt của ông đều ở tại giường.

Rời Trung Quốc ông đến đất nước Việt Nam xinh đẹp. Ông bắt đầu lập nghiệp ở đây bằng việc mở một công ty ở Khu công nghiệp Đồng Văn, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam. Mặc dù bước đầu còn gặp nhiều khó khăn nhưng công ty ngày một phát triển và lớn mạnh. Ông chia sẻ: “Tôi không nghĩ đến việc lập gia đình, lấy vợ sinh con, tôi sợ đến một ngày nào đó rồi cũng phải chia ly mỗi người một ngả”. Ông bắt đầu lao vào công việc, lúc này chỉ có công việc mới khiến ông nguôi ngoai nỗi nhớ gia đình da diết.

Ông cùng điều dưỡng đi dạo buổi sáng.

Tưởng chừng cuộc đời đã bắt đầu mỉm cười với ông, nhưng không, 5 năm trước một cơn bạo bệnh bỗng đổ ập xuống khiến ông bị liệt nửa người phải. Khi mà nỗi đau đã đến tột cùng khiến cho cảm xúc trở nên chai lỳ thì nó sẽ hóa động lực để ta đi tiếp, ông đã vượt lên nỗi đau để thành công.

“Tôi thích con người Việt Nam, họ rất mến khách, lại nhiệt tình nồng hậu. Con gái Việt Nam rất đẹp, con gái của Viện dưỡng lão Diên Hồng cũng thế, xinh đẹp và khéo léo. Tôi ở đây cũng rất thoải mái, các bạn điều dưỡng còn phục hồi chức năng cho tôi. Trước khi vào đây tôi cũng đã tham quan một số nơi rồi nhưng không hiểu sao tôi lại muốn vào Diên Hồng”. Có lẽ nơi đây có cái không khí ấm cúng như gia đình khiến ông thấy gần gũi, thân quen.

Ông rất thích đọc báo và xem tin tức trên điện thoại.

Hằng ngày ông thường đọc báo, xem những tin tức về đất nước Hàn Quốc. Nỗi niềm tìm lại gia đình vẫn cứ đau đáu trong ông. Khi con người ta yếu đuối thì ta thường nghĩ về quê hương, về gia đình, về những điều ấm áp.

Mới đến Diên Hồng chưa lâu nhưng ông đã quen được với nhiều cụ mới.

“Tôi sẽ không ở đây lâu nữa, cũng sắp đến lúc trở về với quê hương rồi. Dù mới gặp nhau nhưng tôi rất thích nơi này, tôi sẽ nhớ cái tên Diên Hồng” đôi mắt đượm buồn, ông nghẹn ngào nói. Đến cái tuổi hơn nửa đời người rồi, con người ta chỉ mong tìm thấy được bến đỗ bình yên trong tâm hồn. Diên Hồng cũng vậy luôn ấp ủ một ước muốn sẽ là nơi bình yên để các cụ cao niên an dưỡng tuổi già, là ngôi nhà chan chứa tình yêu thương.

Xem thêm

Học sinh Hà Nội khuấy động Viện dưỡng lão Diên Hồng

Tuần qua các bạn tình nguyện viên bên dự án Les Coeurs D’or trực thuộc dự án tổng Green Summer Project Hanoi đã đến trò chuyện và giao lưu với các cụ trong Viện dưỡng lão Diên Hồng.

Sáng sớm trời mưa rả rích, mọi người còn đang vùi mình trong chăn tận tưởng ngày cuối tuần, thì các bạn, những tình nguyện viên không ngại mưa gió đã đến với Diên Hồng. Bằng thứ tình cảm ngây thơ, trong sáng, các bạn học sinh mang niềm vui và yêu thương đến với các cụ.

Không khí ấp áp, thân thuộc giữa các cụ và các bạn.

Các bạn đã chuẩn bị những trò chơi thật thú vị, phù hợp với người cao tuổi như là chơi bowling, sờ đoán đồ vật hay là ném bóng vào rổ.

Bà Hoạt tươi cười đón lấy quả bóng từ các bạn, hóm hỉnh cười nói: “Ở Trung tâm bà cũng hay chơi cái trò này lắm. Nhưng bà ném quả bóng to to cơ, chứ quả này bé quá”. Bằng kinh nghiệm của mình, bà rướn người nhẹ nhàng tung quả bóng rơi trúng vào trong rổ. Bà Tuyết còn gian lận chạy đến bỏ luôn quả bóng vào rổ làm cho các cụ khác cười ầm lên thích thú.

Một số hoạt động trong buổi giao lưu.

Hấp dẫn nhất là lúc chơi sờ đoán đồ vật. Các cụ sờ sờ nắn nắn một hồi nhưng nghe chừng khó quá lại đặt xuống chuyển sang đồ khác. Cụ nào đoán đúng sẽ nhận được món quà chính là đồ vật mà mình vừa đoán. Đến lượt bà Bảo chơi, bà nháy mắt tinh nghịch bảo các bạn: “Hay là bà cứ bốc được cái nào thì cho bà xin luôn cái đấy nhé, chứ bà không đoán được đâu”. Xong rồi bà cười phá lên, khuôn mặt đầy những dấu vết thời gian bỗng nhiên lại rạng rỡ, vui tươi đến lạ.

Bà Bảo chơi trò đoán đồ vật cùng các bạn.

Bạn Phan Bằng An (Trưởng Ban tổ chức mùa 2) tâm sự. “Đến Viện dưỡng lão Diên Hồng, chúng em muốn gửi gắm vào đó chút niềm vui, chút yêu thương và một chút sẻ chia đến các cụ. Lần đầu gặp gỡ nhưng các cụ thật dễ mến và ấm áp. Ngồi tâm sự với các cụ chúng em có thêm được nhiều kinh nghiệm sống quý báu”. Các bạn học sinh dự án Les Coeurs D’or quây quần bên bà Liên nghe bà kể chuyện ngày xửa ngày xưa. Bà nghiêng người, cười móm mém, đôi mắt long lanh khi kể về chuyện tình yêu của mình. Tình yêu làm cho con người ta bỗng chốc thấy yêu đời, làm cho dòng chảy thời gian trở nên hiền hòa hơn bao giờ hết. Không những thế, bà còn chỉ cho các bạn bí quyết để có người yêu làm các bạn hào hứng vô cùng.

Các bạn thích thú nghe bà Liên kể chuyện ngày xưa.

Sau một ngày tại Trung tâm, các bạn chia sẻ: “Hôm nay có lẽ là ngày chủ nhật ý nghĩa nhất trong mùa hè của Les Coeurs D’or. Các cụ Viện dưỡng lão Diên Hồng thân thiện, gần gũi như ông bà, người thân của chúng mình vậy. Qua ngày hôm nay, chúng mình cũng thấu hiểu, cảm nhận sâu sắc hơn về tình yêu thương con cháu nói riêng và tình cảm gia đình nói chung. Từ đó chúng mình cũng biết ơn và yêu thương ông bà bố mẹ nhiều hơn. Hãy trân trọng tình cảm của tất cả mọi người đối với mình, trao đi để nhận lại yêu thương và lan tỏa yêu thương.”

Cảm ơn các bạn, những người mang yêu thương đến với các cụ. Chúc các bạn gặp nhiều may mắn và thành công trên đường đời.

Xem thêm

Người già trong viện dưỡng lão “phải lòng” các bạn trẻ.

Đến với Trung tâm một ngày đầu thu, khi mà cái nắng chói chang của mùa hè đã dịu bớt, các bạn, những thực tập sinh của ngành Công tác xã hội, trường Đại học Khoa học Xã Hội và Nhân Văn. Ở cái tuổi đôi mươi tràn trề nhựa sống ấy, các bạn đến mang theo nguồn năng lượng tươi mới, đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Nụ cười của các cụ khi gặp các bạn thực tập

Khi nhìn thấy các bạn thực tập đến là các cụ cười tươi lắm. Bà Cẩm vốn yêu mến các bạn trẻ nên vừa nghe tiếng các cháu đến, liền đẩy vội cái gậy chữ U, rảo bước thật nhanh ra xem. Vừa thấy các cháu bà liền ôm chầm lấy, cười cười vỗ lưng một đứa mà bảo rằng: “Ôi các cháu của bà, lại đây với bà nào. Các bạn cũng vậy, như những chú chim non sà vào lòng các cụ mà nũng nịu. Thấy cảnh tượng ấy người nhà không khỏi xúc động. Dù chưa một lần gặp mặt, nhưng tình cảm mà mọi người trao cho nhau thật tự nhiên, thân thuộc tựa như đã quen từ lâu.

Không khí ấm áp giữa các cụ với các bạn thực tập.

Vốn mang những định kiến về Viện dưỡng lão nhưng khi đến Diên Hồng. Nhiều người không khỏi ngạc nhiên khi gặp gỡ các cụ nơi đây. Cũng giống như bạn Thanh Hải, trưởng nhóm thực tập. Bạn chia sẻ lần đầu tiên đến với Trung tâm bạn rất ngạc nhiên. “Em không nghĩ một Trung tâm dưỡng lão lại có bầu không khí gần gũi, ấm áp đến vậy. Em còn khá bất ngờ vì Trung tâm rất sạch sẽ, trang thiết bị hiện đại, khang trang”.

Một số hoạt động của các bạn thực tập.

Bạn Ngọc Anh cho biết thêm: “Trước đây em có đi thực tập ở một Trung tâm bảo trợ xã hội, nhưng ở đấy toàn là các bạn nhỏ. Còn lần này thì là các cụ, em thấy rất bỡ ngỡ vì không biết phải làm những gì, phải chăm các cụ thế nào? Nhưng dần dần em thấy các cụ rất hiền, lại còn đáng yêu nữa”. Các bạn đều nghĩ các cụ như ông bà của mình vậy, để sau đợt thực tập này lại có thêm nhiều kinh nghiệm để chăm sóc ông bà của mình.

Bạn thực tập cẩn thận cho cụ bà uống sữa.

Phần lớn người cao tuổi thường ít vận động và có suy nghĩ nghỉ ngơi càng nhiều càng tốt. Nhưng điều đó lại không tốt chút nào, nó sẽ làm cho cơ thể kém thích nghi và dễ mắc bệnh hơn. Biết được điều đó các bạn thực tập đã hướng dẫn các cụ những bài thể dục nhẹ nhàng. Các bài tập này vừa vận động tay chân để giúp lưu thông máu tốt hơn, giúp cho người già cải thiện sức khỏe. Cụ nào chưa quen hoặc chân tay yếu khó tập là các bạn chạy tới giúp đỡ ngay. “Ông ơi ông giơ tay lên giống cháu này”, “Bà nắm tay lại như thế này bà nhé”. Các cụ thấy vậy cũng động viên nhau cùng tập, vừa vui vừa có sức khỏe.

Các bạn hướng dẫn các cụ tập thể dục.

Đến với Trung tâm các bạn còn mang theo bao nhiêu là hoạt động thú vị, bổ ích. Nào là cùng nhau làm bánh trôi nước, tập vẽ, chơi ném bóng, trồng cây hay gấp những hình con vật ngộ nghĩnh đáng yêu.

Các cụ chơi trò ném phi tiêu.

Còn nhớ cái hôm các cụ chơi ném bóng vào rổ. Bà Bảo với bà Tuyết thách đấu nhau xem ai ném trúng. Kết quả cả hai bà đều ném trượt ra ngoài, xong rồi nhìn nhau cười phá lên sung sướng. Ừ thì các cụ mà, cứ để các cụ làm những gì mình thích, cuộc sống còn được bao lâu mà lo nghĩ.

Bà Tuyết vui vẻ nhìn thành quả của mình.

Bạn Hương Ly chia sẻ: “Em nghĩ mặc dù các cụ được chăm lo chu toàn về sức khỏe nhưng sâu thẳm bên trong các cụ vẫn nhớ con, nhớ cháu nên sẽ cô đơn, buồn tẻ. Vì thế chúng em nghĩ ra những trò chơi hay hoạt động thú vị vừa tạo bầu không khí vui tươi mà các cụ cũng được tự tin làm điều mình thích. Đặc biệt khi trồng cây để các cụ cảm thấy mình vẫn là người có ích”.

Hai bà cháu đang nói chuyện gì mà vui thế nhỉ?

Mặc dù các bạn còn là sinh viên nhưng kỹ năng giao tiếp với người cao tuổi rất tốt. Các bạn còn kể: “Bà Mẫn đáng yêu lắm? Nhưng vẫn lười ăn. Có hôm chúng em còn phải nịnh mãi bà mới chịu ăn cơm. Bọn em thấy các cụ ăn hết xuất cơm thôi là bọn em vui cả ngày rồi.”

Hai bà cháu chăm chú vẽ quá.

Các bạn mới đến có mấy hôm thôi mà các cụ ra chiều thích lắm, chưa thấy các bạn đến là các cụ liền nhắc luôn. Hôm nay người nhà bà Liên vào thăm mang theo ít hoa quả bánh kẹo cho bà. Bà liền nhặt mấy cái bánh bỏ vào một cái túi nhỏ xinh rồi cất đi. Bà bảo cái này bà để dành cho mấy cháu thực tập đấy. Bà Hiền còn đòi nhận cháu dâu luôn, bà bảo bà có đứa cháu trai, cháu nào chưa có người yêu bà giới thiệu cho.

Các cụ chuẩn bị chơi trò gì thế nhỉ?

Bạn Thanh Hải chia sẻ: “Khi mình làm bất cứ điều gì bằng cái tâm thì mình sẽ nhận lại được tình yêu thương. Chúng em đến với các cụ cũng chỉ bằng những tình cảm giản dị, trong sáng, cũng chỉ mong các cụ có được niềm vui”. Thật vậy đến cái tuổi gần đất xa trời rồi, người già cũng chẳng mong sang giàu hay phú quý gì, mà chỉ mong cuộc sống được an nhiên, vui vẻ.

Xem thêm

Các cụ U80 vẫn háo hức đi học như lớp trẻ

Tuần qua Thạc sỹ luật Cao Phan Long – Giảng viên trường Đại học Thủ đô Hà Nội, Văn phòng luật công chúng Olympia đã đến Diên Hồng để chia sẻ, giải đáp thắc mắc với các cụ về Luật thừa kế.

Khi biết trung tâm chuẩn bị có khóa học về Luật thừa kế thì các cụ ra chiều hào hứng lắm, bà Kế mặc dù mắt đã không còn nhìn thấy nhưng vẫn đăng ký đầu tiên. Bà còn khoe với các cụ khác rằng đi học xong về sẽ kể lại cho mọi người nghe nữa. Có cụ còn chuẩn bị trước những câu hỏi ra giấy để không bị quên. Vào ngày diễn ra buổi học, bà Liên, bà Hiền còn ngủ dậy sớm hơn mọi ngày vì sợ tới lớp muộn. Nhưng ánh mắt ai cũng nhìn xa xăm, nhìn về cái ngày mình còn là những đứa trẻ, ngày đầu tiên được mẹ dắt tay đến trường.

bà Kế hào hứng đăng ký đi học đầu tiên

  Đến với buổi học, các cụ ai cũng mang theo suy nghĩ riêng của mình. Nhìn các cụ chăm chú nghe giảng, thi thoảng có cụ nhíu mày chắc là chỗ này khó quá cụ nghe không hiểu. Khi thầy lấy ví dụ các cụ cũng nhiệt tình trao đổi thảo luận lắm, chỗ nào không hiểu là hỏi thầy liền.

một số hình ảnh của buổi học

 Các cụ đi học không hoàn toàn là đến để biết cách chia tài sản như thế nào, mà còn gợi lại mấy chục năm về trước cái ngày còn được cắp sách tới trường. Đến cái tuổi “thất thập cổ lai hy” các cụ cũng chỉ muốn dành những gì mà cả đời mình tích cóp được để cho con cháu, cho những người thân yêu của mình. Bà Kế cũng chia sẻ: “Tôi cũng chẳng có tiền bạc gì cả, bây giờ vào Trung tâm ở thì mọi thứ đều do đứa cháu đích tôn của tôi nó lo, nên có cái sổ đỏ tôi cũng muốn để dành cho nó”.

một số hình ảnh của buổi học

  Khi hỏi bà Cẩm có cảm nhận gì về buổi học hôm nay không thì bà bảo bà phấn khởi lắm, nhờ buổi học này mà bà biết thêm được nhiều điều, tài sản bà cũng không có gì đâu nhưng vẫn cứ phải công bằng.

học xong các cụ còn được đi chụp ảnh kỷ yếu xinh đẹp nữa

  Kết thúc buổi học các cụ còn được chụp ảnh kỷ yếu, lưu giữ lại khoảnh khắc đáng nhớ này. Cũng giống như lớp trẻ, các cụ vẫn rất hồn nhiên, mơ mộng, vẫn thích sửa soạn, vẫn thích điệu đà, vẫn mê cái đẹp lắm. Nhìn những nét mặt tươi cười, những nụ cười giòn tan làm ta thêm yêu cuộc sống biết bao.

Xem thêm