Chào mừng quý khách đến với Diên Hồng

Giờ đón tiếp : 7h30-18h00 (7/7)
  Liên hệ : 0968.660.115

All Posts Tagged: duyên với nghề chăm sóc người cao tuổi

Cô gái trẻ đến với nghề điều dưỡng.

Khi còn là sinh viên, ước  mơ  sau  khi  ra trường của em nhỏ   xinh,  vì  giờ  để  có  1 công việc  đúng  nghành  là  rất khó.  Em từng nghĩ nếu  chưa  tìm  đc  việc  thì  đầu  tiên  mình  đi  rửa  bát  thuê  cũng  đi,  sau  đó  tìm  được  việc   đúng  nghành  lương  bình  thường , rồi  lấy  chồng  là  OK.  Như  mơ  ước  tất cả  thành  hiện  thực , đầu tiên mình đi rửa  bát  rồi  sau  đó  nghỉ  và  xin  vào  làm  việc  ở  trung  tâm  dưỡng  lão  Diên Hồng,  gần  nhà.

Nhanh  thật,  gần  nửa  năm  làm  việc ở đây, kể  ra thì  buồn vui, yêu thương,  cảm  động,  cảm xúc đa dạng lắm vì  cuộc sống  tập  thể  mà. Nhà mình bố mẹ làm nông nghiệp  nhưng  thực  sự  không  phải để  con gái làm  gì,  cũng  gọi  là  chiều  chuộng  con  gái  đi học.  Vào  trung  tâm  mọi  người  nói  em  còn  ngây  thơ  lắm ( 24 tuổi  rồi  ). Nhớ, ngày đầu tiên đi làm, anh giám đốc và anh nhóm trưởng nói cho mình về tình hình công việc. Hai anh bảo mình đến  đến  quan  sát , học  hỏi  xem  những việc có phù hợp không, rồi em đưa  ra quyết  định thử  việc, vì thử việc 3 tháng.

Ngày đầu tiên, đến  nơi  chưa  biết  phải  làm gì,  nên  em cứ  lẽo  đẽo  theo anh nhóm  trưởng.  7h30 sáng,  sau khi  giao  ban  xong, anh chị điều  dưỡng  kéo  xe  cơm xuống các tầng . Đồ ăn sáng gồm 2 loại : bữa theo chế độ của trung tâm hoặc món do các cụ tự chọn theo sở thích .

Bơ vơ một lúc, em thấy ở phòng tắm chung, anh chị điều dưỡng đang  tắm  cho  các  cụ, vui lắm  ạ.  Người thì  cắt  tóc  cho các  cụ  điêu luyện  như  nghệ  nhân (tăng  đơ,  cua,  vic,   .. ), người ở  bên  ngoài  thay  ga bẩn và vệ sinh lại  phòng  sinh  hoạt.

Em bảo anh nhóm trưởng: “Anh ơi em khá năng động, anh có gì bảo em làm với.

Anh bảo: ” Mày thích năng động à, ra đây anh chỉ” .

Anh ý mở các clip hoạt động của trung tâm:  phần thi tài năng  của  điều  dưỡng, các cụ tập yoga… gj em cùng các cụ xem phấn khích  lắm.

1h chiều.  Đến  ca trực  trưa, hôm  đó  anh nhóm  trưởng  trực,  mình tự  nhiên  nhớ  nhà  quá,  và  nhìn qua  cửa  sổ. Tới, 1h30,  có 1 bác  sỹ  phục  hồi  chức  năng  đến  tập  cho 1 chú. Chú  ý bị đột  quỵ, người  nhà chú không có thời gian và chuyên môn chăm  sóc  nên  gửi vào  trung tâm dưỡng  lão . Chú í và anh nhóm  trưởng  giao  tiếp  với  nhau  bằng  ngôn  ngữ  của  người  bệnh, do  miệng  chú  méo,  nói  khó,  ấm  ớ,  ấm  ớ. Nhưng  họ  vẫn  hiểu  nhau. Hay thật đấy! Cuộc  trò chuyện  giữa  mình,  bác  sỹ,  anh nhóm  trưởng,  chú  người  bệnh  vui  vẻ, rôm  rả. Kết thúc  giờ  làm  việc  vào  5h30. Trở về  nhà,  mình khoe  với  bố  mẹ công việc không có gì, đơn giản. Mình quyết định thử công việc này.

Trước khi đi làm, có 2 việc mình chưa hoàn thiện được. Một là thay bỉm- mình chưa bao giờ thay bỉm cho ai, mà hồi đi học không ai dạy cái này. Hai là sắp cơm- tại sao người ăn cắt,người ăn nguyên, ăn bún, ăn cháo,… Đi làm nhiều, công việc đó không còn khó. Mình học được là chia suất ăn ăn cần để ý theo sở thích và phải phù hợp tình trạng sức khỏe các cụ (cụ nào yếu ăn sonde,cụ nào nuốt khó dễ bị sặc ăn cơm xay,…). Công việc của điều dưỡng trong viện dưỡng lão không chỉ chăm sóc toàn diện theo tình trạng của từng cụ ( hỗ trợ hoàn toàn, một phần hoặc rất ít) mà còn phải đảm bảo an toàn, giúp các cụ vui khỏe ạ.

ĐDV Yến chụp ảnh cùng bà Thinh trong buổi dã ngoại ngoài trời

Yêu  thương  chiều  chuộng  các  cụ, lắng  nghe quan  sát,   mình  vui  vẻ,  nhịp  nhàng, các  cụ  cũng vui.  Đến  tuổi  này  rồi, các  cụ  làm  trẻ  con  lần  2 nên  cần  phải  yêu  thương,  nói  ngọt,  với  một  số  cụ  lười  ăn  có  khi  phải  dùng  giọng  hình  sự. Càng  ngày  khi  càng  gắn  bó, em thấy  yêu  thương  các  cụ  hơn,  đồng  nghiệp  của  em còn  gọi  các  cụ thân  mật  : u à, mẹ à,  bố chồng ơi…    Ngoài  lúc  làm  việc  trò  chuyện  trêu  các cụ,  ôm  hôn  .Cho thấy yêu thương lắm ạ.

Xem thêm

Cái duyên với nghề chăm sóc người cao tuổi.

Thời gian trôi qua thật nhanh, tôi nhận được tấm bằng của một trường cao đẳng y sau 3 năm học tập. Tôi lên Hà Nội, xin vào một viện dưỡng lão, tôi bối rối không biết có làm được không. Sau 3 tháng học viện, được các điều dưỡng trưởng bệnh viện Bạch Mai, các cô đã sang Nhật học về dưỡng lão đào tạo, tôi đã trở thành một điều dưỡng viên chăm sóc người cao tuổi. Và từ đó, tôi cũng bén duyên với nghề điều dưỡng.

ĐDV Thanh Hùng nhận được nhiều tình cảm yêu quý của các ông bà

Nghề chăm sóc người cao tuổi, tưởng như đơn giản, nhưng không phải thế, mà còn có những điều rất khó. Tôi phải nắm bắt tâm lý đối với cụ khỏe, còn tỉnh táo, để hòa nhập, giúp các cụ vui vẻ, tạo cho các cụ một thú vui riêng, nghĩ ra những trò chơi, câu nói làm các cụ cười. Tiếp xúc với ông bà sa sút trí tuệ rất đáng yêu, những câu giao tiếp trở về hóm hỉnh, ngô nghê như một em bé. Các ông bà không ý thức được không gian và thời gian nên chúng tôi phải giúp luyện tập để giúp ông bà nhớ lại những kỷ niệm, khoảnh khắc với người thân, hay đơn giản là món ăn yêu thích. Còn đối với những cụ yếu hẳn, chúng tôi cần tắm rửa, vệ sinh, hỗ trợ toàn diện cho các cụ.

Người ta bảo “người già hóa trẻ con”, quả là không sai, cũng nhõng nhẽo, cũng làm nũng. Trong đời ai rồi cũng già, và tôi cũng vậy. Nghĩ như thế, tôi luôn tâm niệm trong lòng chữ “Tâm”, ở trong nghề này, ai không đặt chữ “tâm” trong công việc thì cũng không thể làm được. Tôi coi ông bà như ông bà của mình, những phần da thịt của các ông, các bà như phần da thịt của mình. Cũng có lúc ông bà cáu gắt, tôi không nản lòng mà tìm cách làm các ông bà vui. Trời không phụ lòng người, và giờ, tôi đã thành công.

Tôi rất vui khi mỗi buổi sang đến làm việc, tôi chào thật to, cả phòng các cụ đều ngoảnh lại và những câu nói đáp lại làm tôi cảm động: “Hùng đấy hả con!”, rồi cả những lời chúc buổi sáng tốt lành. Những câu hỏi thăm sức khỏe “đêm qua mẹ ngủ được không?” hay “thầy ngủ được không?” làm các cụ vui và có tình cảm với mình. Với tôi, các cụ như ông, như bà mình, khi các cụ ốm sốt tôi lo lắng, khi các cụ bỏ ăn tôi sốt ruột, hỏi han xem các cụ muốn ăn gì để tôi đi làm. Tôi cũng nhận lại tình cảm như thế, khi tôi ốm, các cụ chỉ nghe giọng nói thôi là đã biết tôi có vấn đề, rồi hỏi

–  “con ốm đấy à?”

– “Không mẹ ạ”- tôi nói

Mẹ bảo: “Không giọng con ốm rồi, mẹ biết mà, còn lấy sữa ăn rồi uống thuốc vào”.

Tôi cảm động vô cùng. Đi tới phòng nào, tôi cũng nhận được những câu gọi “yêu của mẹ, yêu lắm cơ”, chỉ cần vậy thôi, mọi công việc mệt nhọc đều tan đâu hết. Cứ như vậy, tôi được thôi thúc phải cố gắng làm tròn bộn phận của một người con, người cháu mà có nhiều mẹ, nhiều ông, nhiều cụ.

Đ DV Hùng và bà Hoạt cùng cười rất vui vẻ

Với tôi, đây là một đại gia đình, một ngày nghỉ mà không làm gì tôi thấy nhớ gia đình đấy. Tôi nhớ những người mẹ, nhớ những ông cụ, bà cụ đã có một thời cao cả cống hiến cho xã hội quá nhiều, và giờ, các mẹ, các cụ già cần được chăm sóc, yêu thương. Ngày còn đi học “Mỗi ngày đến trường là một ngày vui”, nhưng bây giờ mỗi ngày đi làm là một ngày vui”. Được nhìn thấy những ánh mắt các cụ, các mẹ tươi cười, khỏe mạnh, lạc quan, yêu đời là tôi vui lắm rồi.

Làm việc trong môi trường dưỡng lão, tôi học được rất nhiều. Các cụ ông dạy tôi chơi cờ tướng, guitar, dạy hát, dạy ngâm thơ, mỗi ông bà là một người thầy, dạy cho tôi những tinh túy cả một đời chắt cóp, những kỷ niệm đó, tôi không bao giờ quên được.

Tại Diên Hồng, Thanh Hùng giờ không chỉ là một điều dưỡng trưởng mẫu mực mà còn là một MC duyên dáng

Tôi muốn gửi tới đại gia đình Diên Hồng của tôi, những người mẹ, người cha, các ông, các cụ chưa một lần sinh ra tôi nhưng tôi lại có những tình cảm gắn bó như gia đình mình lời chúc “Các cụ, các mẹ luôn luôn khỏe mạnh để ngày nào con cũng được nhìn thấy và nói chuyện, cùng cười thật vui”.

Thanh Hùng

Xem thêm